Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh
Thanh minh khúc mắc
Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ngươi nói gì cơ?" Đồng tử Bạch Kim Thời co rút lại vì kinh ngạc. Cậu vốn nghĩ Cố Thanh Nam sẽ mắng chửi, đánh đập, hoặc đuổi cậu đi. Không ngờ, người này lại thốt ra một câu còn vượt xa mọi dự đoán của cậu.
"Nếu ngươi thật sự yêu hắn đến vậy, ta cũng chỉ có thể tôn trọng. Ta sẽ rời đi. Nhưng mà, ngươi cùng hắn bỏ trốn như thế là hành vi tư bôn, không hợp tình, không hợp lý, càng không hợp pháp. Lỡ đâu bị cha mẹ hắn bắt được, chẳng phải sẽ bị đánh c-h-ế-t sao? Chi bằng cứ để ngoài mặt ta cưới ngươi làm phu lang, bên trong hai ngươi muốn sống thế nào thì sống, ta cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua. Ta thậm chí có thể giúp hắn tìm việc làm, trông hắn cũng giống người đọc sách, viết viết công văn linh tinh cho ta cũng không tệ..." Cố Thanh Nam tuy rằng rất khó chịu, nhưng đối mặt với một người đang chìm đắm trong tình yêu thì hắn cũng đành chịu.
"Ngươi nói gì? Ngươi nghĩ ta muốn bỏ đi cùng hắn sao?" Bạch Kim Thời còn tức giận hơn khi nghe Cố Thanh Nam nói đến chuyện ba người họ sẽ sống cùng nhau.
"Ngươi không muốn đi, vậy sao lại thu dọn hành lý?" Cố Thanh Nam hỏi ngược lại.
"Không phải ngươi muốn đuổi ta đi sao?" Bạch Kim Thời vành mắt đỏ hoe, quật cường nhìn hắn. Nếu không phải nghĩ rằng hắn muốn đuổi mình đi thì sao cậu nỡ rời khỏi?
"Ta đuổi ngươi đi lúc nào? Chẳng lẽ ta đã đến tuổi lẫn lộn, quên cả lời mình nói sao?" Cố Thanh Nam không thể tin nổi nhìn cậu.
Bạch Kim Thời: ".....Vừa rồi ngươi gặp ai? Nghe được những gì?"
Cố Thanh Nam thấy vẻ mặt Bạch Kim Thời ghét bỏ khi nhắc đến Thừa Vinh, chợt nhận ra mọi chuyện hình như không như mình tưởng tượng. "Ngươi không định đi theo hắn? Hai người đã chia tay rồi sao? Sau đó là hắn cứ đeo bám ngươi, ngươi lại sợ ta biết chuyện quá khứ đó, sẽ giận, sẽ đuổi ngươi đi, nên mới thu dọn hành lý?"
Cố Thanh Nam lập tức phân tích: "Chuyện này có gì lớn đâu? Ai mà chưa từng trẻ người non dạ? Có người cũ thì sao chứ? Nếu đã chia tay rồi thì mọi chuyện đã kết thúc. Hiện tại ngươi là phu lang của ta, ta sao có thể vì chút chuyện đã qua mà đuổi ngươi đi được."
Cố Thanh Nam chợt nhớ lại thời điểm Bạch Kim Thời mới gả tới đây, sốt ruột muốn cùng hắn hợp phòng. Hắn nhìn bụng Bạch Kim Thời, "Cái đó, ngươi không phải đang mang thai con của hắn chứ?"
Bạch Kim Thời lập tức sa sầm mặt, "Ta với hắn cái gì cũng chưa từng xảy ra! Vì sao ngươi cũng giống bọn họ, chưa hỏi ý ta mà đã cho rằng ta thích hắn?"
Cố Thanh Nam thấy cậu tủi thân, vội kéo người vào phòng, bảo Hạch Đào đi nấu nước đường đỏ. Hắn nhớ lần trước Bạch Kim Thời rất thích uống thứ này. "Được rồi được rồi, ta nghe ngươi nói, ngươi cứ từ từ kể."
Bạch Kim Thời chỉ cảm thấy trong lòng vừa khổ sở vừa mệt mỏi. Nhìn Cố Thanh Nam rõ ràng đã biết hết mọi chuyện, vậy mà vẫn ôn nhu đối xử với mình như vậy, trong lòng cậu càng thêm chua xót, càng muốn khóc.
Cậu không biết vì sao mình lại nổi giận với Cố Thanh Nam. Rõ ràng đối phương không hề để tâm chuyện quá khứ của cậu, còn giữ cậu lại, ấy thế mà cậu vẫn tức giận, vẫn thấy ấm ức.
Cậu nhớ rõ khi bị trưởng công chúa oan uổng, bản thân chỉ thấy thất vọng, không muốn nói thêm lời nào. Nhưng đối mặt với Cố Thanh Nam, cậu lại vừa giận vừa tủi, không chỉ mắng hắn mà còn khóc đến nửa ngày trời.
Sau khi vào phòng ngồi xuống, đối mặt với Cố Thanh Nam, cậu rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, trong lòng bắt đầu cảm thấy áy náy.
Cố Thanh Nam lại cúi người lau nước mắt cho cậu, "Chẳng lẽ tên cháu trai kia từng ép buộc ngươi?"
Bạch Kim Thời nghe thấy hắn gọi Thừa Vinh là cháu trai, nhịn không được bật cười, vừa cười vừa khóc. Cậu đoán bộ dạng mình bây giờ nhất định trông rất hài hước. "Không có, hôm ấy buổi tối không biết ai đã hạ thuốc mê hai chúng ta, đặt lên cùng một cái giường. Mẫu thân ta vừa vào liền thấy cảnh tượng đó, cho là ta câu dẫn hắn. Bà cảm thấy ta làm bà mất mặt, vội gả ta đi, cho rằng gả xa rồi sẽ không ai biết..."
Bạch Kim Thời vừa kể, vừa lặng lẽ quan sát sắc mặt Cố Thanh Nam, tự hỏi liệu hắn có tin mình không?
Cố Thanh Nam giơ tay giúp cậu lau đi nước mắt còn vương lại trên má, "Nương ngươi cũng thật là... Đây là mẹ ruột sao? Không đứng về phía con mình, lại đi tin người ngoài, còn trách cứ ngươi."
"Nàng..." Bạch Kim Thời thở dài. Thấy Cố Thanh Nam tin mình, cậu cảm động muốn khóc. "Từ nhỏ chúng ta đã không sống cùng nhau, vốn không thân thiết. Tuy ta chắc chắn mình không từng phát sinh chuyện gì với Thừa Vinh, nhưng nếu ngươi để bụng chuyện này, cứ viết hưu thư đi, ta sẽ không trách ngươi."
Cố Thanh Nam trong lòng thầm nhủ: *Ngươi còn không trách ta? Vừa rồi còn dùng ánh mắt như muốn g-i-ế-t người nhìn ta kia mà.* "Chuyện này có là gì đâu? Ngươi là người bị hại mà, cần gì phải viết hưu thư? Chuyện này vốn không do ngươi gây ra. Hắn vì cớ gì mà tới tận đây, còn nói ngươi thích hắn?"
"Hắn cũng cho là ta đã hạ dược hắn..." Bạch Kim Thời bất đắc dĩ nói.
Cố Thanh Nam: "...... Hắn thật đúng là một tên phổ tín nam*. Hắn nghĩ thế nào mà cho rằng một người đẹp như ngươi lại mê luyến hắn đến độ phải hạ dược bắt về? Đầu óc hắn sợ là đã bị mê dược làm cho mơ hồ rồi hả?"
(*Phổ tín nam: Chỉ kiểu nam nhân cuồng vọng, tự cho mình là trung tâm, nghĩ rằng ai cũng thích mình.) Cố Thanh Nam tiện tay tháo cái bọc trên cánh tay Bạch Kim Thời ra. "Ngươi cứ an tâm ở lại nơi này. Đây là nhà của ngươi, ai cũng không thể đuổi ngươi đi. Còn về hắn, ta sẽ viết thư cho người nhà hắn, kêu bọn họ tới rước về."