Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh
Tranh giành mỹ nhân, hệ thống thăng cấp
Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thừa Vinh nhíu mày khó hiểu, thật sự cúi đầu nhìn vào gương, tiện tay vuốt lại mấy sợi tóc rối.
Vốn dĩ ở nhà, với xuất thân hiển hách và vô số người theo đuổi, hắn đã sớm đánh mất khả năng tự nhìn nhận bản thân. "Có gì không ổn sao?"
Cố Thanh Nam: "......"
Cố Thanh Nam nhích lại gần, đứng cạnh Thừa Vinh sao cho cả hai cùng xuất hiện trong gương. "Ngươi nhìn xem, nếu đặt chúng ta đứng cạnh nhau, cậu ấy sẽ chọn ai?"
【Làn đạn: Ông không phải là thẳng nam sao? Sao lại tranh sủng rồi?】
Cố Thanh Nam và Thừa Vinh cùng xuất hiện trong gương, hình ảnh này đúng là một đòn giáng mạnh vào lòng tự tôn của người khác. Gương mặt Cố Thanh Nam tựa như kiệt tác của Nữ Oa, còn Thừa Vinh thì cứ như một nắm đất tùy tiện nặn ra.
Thừa Vinh biến sắc, "Y không phải loại người nông cạn chỉ biết nhìn bề ngoài như vậy!"
"Ta chính là nông cạn đó!" Bạch Kim Thời vội vàng chạy tới, thấy ánh mắt Thừa Vinh vẫn còn đang nhìn mình đầy nóng rực, cậu lập tức nép sát vào phía sau Cố Thanh Nam, còn nắm chặt lấy vạt áo hắn. "Hắn tốt hơn ngươi nhiều!"
"Ngươi bị hắn uy hiếp sao? Hắn có điểm nào hơn ta chứ?" Thừa Vinh vẫn không tài nào hiểu nổi một tên huyện lệnh nhỏ nhoi thì có gì đáng giá đến vậy. Hắn đã quên mất, huyện lệnh dù là tiểu quan cũng phải trải qua khoa cử, trong khi hắn thi trượt không biết bao nhiêu lần, cả ngày chỉ biết tụ tập ăn chơi, thỉnh thoảng dạo thanh lâu giả vờ phong nhã, nhưng thực chất chỉ là kẻ học dốt mê rượu, chẳng khác gì ruồi bọ thành tinh.
"Chỗ nào cũng tốt..." Bạch Kim Thời đang nói thì vô thức liếc nhìn Cố Thanh Nam, trong đầu cậu lập tức hiện lên hình ảnh tối hôm qua mình chủ động nhoài người tới muốn hôn hắn. Trái tim cậu đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Mặt cậu đỏ ửng đến tận mang tai. Nếu là bình thường, chắc chắn cậu đã không dám nói tiếp, nhưng giờ đây cậu cần dứt khoát chấm dứt mọi dây dưa, chỉ đành hít sâu một hơi: "Hắn không chỉ có bề ngoài tốt. Hắn thành thục, đáng tin cậy, là người ta luôn ước ao có thể lấy làm phu quân."
Cố Thanh Nam nghe xong, trong lòng thầm tán thưởng: tiểu đội hữu này quả thật lợi hại, bịa chuyện một mạch mà không hề đỏ mặt hay chớp mắt. May mà hắn biết Bạch Kim Thời nói vậy là vì muốn tránh Thừa Vinh, nếu không hắn cũng suýt bị dắt mũi.
Dù biết rõ là giả, nhưng được người ta công khai khen ngợi như vậy, hắn vẫn cảm thấy rất sung sướng. Hắn không nhịn được quay đầu, liếc Thừa Vinh một cái đầy đắc ý.
Thừa Vinh thấy vậy chỉ hận không thể nhào tới đánh người. Hắn vừa vung tay lên, liền bị Cố Thanh Nam nhẹ nhàng giữ lại.
Cố Thanh Nam thản nhiên đẩy Thừa Vinh trở về phòng. "Ngươi cứ ngoan ngoãn ở đây chờ người nhà tới đón. Đừng có suốt ngày mơ tưởng đến phu lang của người khác."
"Ngươi chờ đó! Ngươi dám đuổi ta về nhà, chờ ta về rồi, ngươi chỉ là một tên tiểu huyện lệnh rách nát, cha ta chỉ cần động một ngón tay liền có thể khiến ngươi chết!" Thừa Vinh gào thét trong phòng đến khản cả giọng.
Bạch Kim Thời nghe xong mà lo lắng, sợ lỡ như lời y nói là thật thì mình sẽ làm liên lụy tới Cố Thanh Nam. Hắn nhìn cậu trấn an: "Không cần sợ. Ta là mệnh quan triều đình, còn nương của ngươi là công chúa. Cha hắn không phải hoàng đế, làm gì được chúng ta? Một tên thiếu gia vô năng đang phát điên, la hét vài câu liền coi là thật sao? Đừng lo."
Bạch Kim Thời gật đầu lia lịa. "May là còn có ngươi, nếu không ta cũng không biết nên làm gì bây giờ."
【Làn đạn: Này tiểu mỹ nhân quá đỉnh! Xoay Nam ca đến mơ hồ.】
【Làn đạn: Ai mà không vậy chứ! Nếu là tui, tui đều mê.】
【Làn đạn: Dù tiểu mỹ nhân trước kia có người khác, tui nhìn thấy gương mặt này, cũng tha thứ.】
【Làn đạn: Ông là ai chứ? Cần ông tha thứ? Hôm qua Bạch Kim Thời chẳng phải nói rồi sao, ẻm bị người ám toán, vốn không thật sự xảy ra gì, mà có xảy ra thì sao? Ẻm là người, không phải vật phẩm, không phải ngủ với ai rồi thì ô uế.】
【Làn đạn: Một nhân vật trò chơi thôi, mấy người vậy mà chân tình thật cảm, thật kỳ.】
Cố Thanh Nam trở về đúng lúc nhìn thấy những bình luận tiêu cực tràn ngập màn hình. Có người thì thảo luận nhan sắc của Bạch Kim Thời, có người lại bắt đầu công kích: nói cậu nhất định từng bị nhiều người ngủ qua, không sạch sẽ, thậm chí có người còn dùng tư thế đi đường của Bạch Kim Thời để đoán mò, nói rằng trông cậu như từng bị nhiều nam nhân chơi đùa.
Cố Thanh Nam sa sầm mặt, lập tức gọi quản lý phòng livestream: "Cấm những người kia đi!"
Ban đầu, những người làm quản lý phòng livestream đều là fan hâm mộ tình nguyện. Về sau, hắn cảm thấy livestream có quá nhiều người xem, lượng công việc cũng tăng lên, liền trực tiếp tuyển họ vào công ty mình, trả lương đàng hoàng. Hiện tại, mỗi ngày có vài trăm triệu lượt xem, hắn lại bảo bộ phận tài vụ tăng gấp ba tiền lương cho những quản lý này.
Các quản lý nghe nói tăng lương, làm việc càng hăng hái, tốc độ càng nhanh. Không bao lâu, những bình luận độc hại kia liền bị xóa sạch.
Cố Thanh Nam không để ý đến những lời đùa giỡn về việc ghép đôi (CP). Hắn biết những người kia chỉ đùa vui, không có ác ý, bản thân mình là thẳng nam, tự mình biết rõ là được. Nhưng hắn tuyệt đối không thể nhịn được những lời sàm sỡ, khinh bạc nhắm vào Bạch Kim Thời. Dù chỉ là nhân vật trò chơi, hắn nhìn cũng thấy buồn nôn.
Còn may Bạch Kim Thời không nhìn thấy những bình luận đó, nếu không, với tính cách nhạy cảm của cậu ấy, lỡ như nghĩ quẩn thì phải làm sao?
"Hôm nay ta muốn vào núi, chắc phải ở lại hai ba ngày." Cố Thanh Nam nhìn cậu với vẻ lo lắng. "Hay là ngươi đi cùng ta đi?"
"Ta ở nhà chờ ngươi. Chính sự quan trọng hơn." Bạch Kim Thời không muốn trở thành gánh nặng cho hắn.
Cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời trong vắt. Hôm qua, cậu vốn nghĩ mình sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, không muốn nghe những lời đàm tiếu ở huyện thành, chỉ còn cách rời đi. Mà mang theo nhiều của hồi môn như vậy càng nguy hiểm, nói không chừng vừa ra khỏi thành đã bị thổ phỉ cướp mất.
Hôm qua cậu bị dọa không ít, khóc đến sưng mắt, nay vẫn chưa đỡ. Giờ đây có thể tiếp tục ở lại, tựa như đã trải qua một hồi kiếp nạn, từ trong ra ngoài đều cảm thấy nhẹ nhõm thoải mái.
"Cảm ơn." Bạch Kim Thời ngập ngừng nói. Trước nay cậu rất ít khi nói lời này, tuy rằng thật lòng nhưng vẫn cảm thấy ngượng ngùng.
"Cảm tạ cái gì? Về sau chuyện của ngươi chính là chuyện của ta. Chúng ta là người một nhà." Cố Thanh Nam không xa lạ gì với hai chữ "người nhà" này. Khi còn livestream, hắn vẫn thường gọi fan là người nhà, chỉ là về sau cảm thấy từ đó quá sến sẩm, liền đổi.
Nhưng bản thân hắn thật ra không có người nhà của riêng mình. Từ lúc có ký ức, hắn đã ở trong cô nhi viện, lớn lên không có nơi để về, không có người thân. Ấy vậy mà ở cùng với Bạch Kim Thời, hắn lại thật sự có cảm giác về nhà.
Hắn nhớ lại ngày hôm qua, Bạch Kim Thời từng nhắc tới mẹ ruột mình, xem ra gia đình cậu cũng chẳng tốt đẹp gì. Hai người giống như hai đứa trẻ không nhà cùng nhau sưởi ấm.
Kỳ lạ thay, cảm giác này lại ấm áp thật sự.
..........
Hôm nay Cố Thanh Nam đến huyện nha, chọn lựa công nhân vào núi. Người báo danh rất đông, hắn chọn đại khái hơn mười người trẻ khỏe, nhanh nhẹn, trong đó có vài người chuyên đốn củi, quen đường quen núi, rất thích hợp dẫn đường. "Những người này sẽ đi cùng ta vào núi trước để khảo sát. Những người còn lại tiếp tục ở huyện nha chờ thông báo."
Cố Thanh Nam định ra một bảng yêu cầu về tuổi tác, hình thể, v.v., từ đó để Đại Tráng dựa theo mà chọn người. Chọn xong lại để hai tú tài ghi chép lại thông tin.
Hai tú tài kia mấy ngày nay bận đến muốn điên. Vài hôm trước vừa viết hộ tịch, nay lại ghi chép danh sách công nhân đốn củi.
Cũng may thức ăn ở phủ nha không tệ, lại còn có phí tăng ca. Bọn họ đã đi thi 20 năm rồi vẫn chưa đỗ, tiền giấy bút sách vở hàng năm tiêu tốn vô số của cải. Trước khi tới nha môn làm việc, họ toàn ăn rau dại. Giờ đây, mỗi ngày đều ăn no, tinh thần phấn chấn. Đặc biệt là cặp mắt, trước đây chất phác, tốc độ phản ứng cũng chậm, học hành không vào, nhưng ăn no rồi thì đều cải thiện cả.
Bọn họ còn chuẩn bị sang năm thi tiếp. Có tiền tích cóp thì mới dám thi thêm. Thành ra khi Cố Thanh Nam nói mấy ngày tới còn phải tăng ca, hai tú tài kia không những không kêu khổ mà còn tỏ ra cao hứng.
Phía bên kia, ngọn núi còn rất rộng. Không chỉ có nhiều cây cối, mà nghe nói qua dãy núi đó còn có một vùng rừng rậm lớn. Cố Thanh Nam chuẩn bị trước tiên dẫn người chia thành từng mảnh lâm trường. Việc đốn củi cũng phải có kế hoạch: không thể chặt sạch một lần, mà phải đốn một phần, chừa lại một phần, chặt xong mảnh này thì xoay sang mảnh khác. Chặt rồi cũng phải trồng lại.
Hắn lo nếu chặt quá tay, đất sẽ bị xói mòn, dễ gây ra tai nạn sạt lở, như vậy là hỏng việc.
Đang đi trên đường, hắn đột nhiên nhận được thông báo từ hệ thống: Thăng cấp.
Trước đó, hắn đào hồ, câu cá tích góp được kha khá kinh nghiệm, chỉ còn một ít nữa là lên cấp 8. Chẳng qua mấy ngày nay bận rộn trong thành nên chưa để ý tới.
Hiện tại lên cấp, phỏng chừng là nhờ Bạch Kim Thời ở nhà tiếp tục làm nhiệm vụ trồng lúa nước.
Nhiệm vụ lúa nước trước đó còn thiếu một chút điểm. Lúc ấy hắn có để lại phân bón, chắc là Bạch Kim Thời đã dùng nốt số phân bón đó để hoàn thành nhiệm vụ.
"Tiểu đội hữu này của ta thật lợi hại." Cố Thanh Nam mở giao diện trò chơi, xem lần này hệ thống mở thêm tính năng gì mới.
Tính năng mới được mở là trồng cây, mở khóa mầm cây táo. Các loại trái cây khác cần cấp cao hơn mới trồng được.
Ngoài ra còn mở khóa tính năng nuôi gia cầm, có thể nuôi gà, vịt, ngỗng, heo, dê, bò.
Ngoài ra còn có hệ thống mỹ thực, có thể nấu ăn theo thực đơn.
Nhưng ánh mắt hắn rất nhanh đã bị một tính năng hấp dẫn nhất thu hút: Thuê người.
Khác với Cố Nhị Ngũ hay Hạch Đào là người thật việc thật ngoài đời, tính năng thuê người này là thuê trong trò chơi, theo cấp bậc mà thuê được người có năng lực và trí tuệ khác nhau.
Hiện tại hắn chỉ mới cấp 8, chỉ có thể thuê loại người cấp thấp không có trí tuệ là "người máy công cụ".
Nhóm "người máy công cụ" này, nam thì mặc áo vải thô màu lam, nữ thì mặc áo vải hồng nhạt, dáng vẻ trăm người như một. Tác dụng chính là hỗ trợ làm ruộng. Mà do cấp còn thấp, hắn chỉ được thuê đúng hai người.
"Về sau không cần hai chúng ta tự mình làm ruộng nữa?" – Cố Thanh Nam hận không thể lập tức thuê ngay hai người về.