Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh
Cơ Hội Mới
Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc ăn mì, Bạch Kim Thời vô tình nhìn thấy phu quân của Trần phu lang vẫn giống hệt như mấy ngày trước, tất bật chạy tới chạy lui, Trần phu lang bảo gì thì làm nấy, không một lời oán thán, cũng không cãi lại, trông vẫn như một cặp phu phu hạnh phúc. Ai ngờ một người như vậy lại có thể viết hưu thư cho Trần phu lang.
Bạch Kim Thời nhìn mà trong lòng không khỏi cảm thấy thương cảm. Rất nhiều người cho rằng, chỉ cần thành thân rồi thì có thể cùng nhau đi đến cuối đời, nhưng đời người luôn đầy rẫy những bất ngờ, cuối cùng vẫn có thể tan vỡ.
Hiện tại, cậu còn có thể tiếp tục ở lại Cố gia, nhưng về sau thì sao?
Vẫn là nên sinh một đứa con mới được. Có con rồi, cậu và Cố Thanh Nam mới có thể ở bên nhau cả đời.
Cậu rất khao khát một mái nhà, một mái nhà ấm áp và náo nhiệt.
Sau khi ăn xong bát mì, cậu gọi Trần phu lang lại nói chuyện: "Buổi tối ngươi đã có chỗ ở chưa?"
Trần phu lang lắc đầu, "Không có. Cũng không biết hắn có cho ta ở lại một đêm nữa không."
"Đã ly hôn rồi, còn ở lại đó cũng không tiện. Ngươi tối nay đến chỗ ta đi, ta có chuyện muốn bàn cùng ngươi."
"Đến chỗ ngài? Làm đầu bếp sao?" Trần phu lang mừng rỡ hỏi.
Tuy rằng cũng có hai nhà từng ngỏ ý muốn mời y về làm bếp, nhưng không nhà nào đãi ngộ tốt bằng Cố gia, càng không có chủ nhà nào có tấm lòng tốt như Cố đại nhân. Hơn nữa, y cũng thực lòng quý mến Bạch Kim Thời, nếu được đến Cố gia làm bếp, ngày sau nhất định sẽ dễ chịu hơn nhiều.
"Không phải, ta định mở một tiệm cơm. Không chỉ có mì, mà còn có món xào, đồ uống..." Bạch Kim Thời nhìn quanh, "Ở đây nói chuyện không tiện, chờ ngươi đến phủ ta rồi nói tiếp. Ta sẽ cho người chuẩn bị phòng khách cho ngươi."
"Ta nấu món cũng không tệ đâu! Ngươi tin ta đi, ta nhất định có thể giúp ngươi kiếm được nhiều tiền!" Trần phu lang cười rạng rỡ.
Bạch Kim Thời thầm cảm thấy may mắn vì lúc sửa lại nhà đã dự trù hai gian phòng khách, một gian tạm cho Thừa Vinh ở, một gian giờ có thể cho Trần phu lang. Hai phòng riêng biệt, không ảnh hưởng lẫn nhau, cũng không dễ bị dị nghị.
Cậu cũng không tính để Trần phu lang ở mãi trong nhà, chỉ là thấy đối phương quá đáng thương, nếu mình mà rơi vào hoàn cảnh đó, cũng mong sẽ có người đưa tay giúp một phen, cho một nơi nương tựa bình yên.
..........
Hôm đó là ngày cuối cùng quán mì mở cửa, Trần phu lang kéo dài thời gian đóng cửa tiệm muộn hơn thường ngày một chút. Tiễn đi vị khách cuối cùng, trời đã tối muộn.
Y quay lại nhìn người từng là phu quân của mình, "Ta phải đi rồi. Lần này đi rồi, chắc là không còn gặp lại nữa. Về sau ngươi tính sao?"
Người kia tên là Trần Phong Trụ. Năm đó thành thân, bà mối khen hắn thành thật, biết yêu thương người khác, lại là con một trong nhà, sau này cha mẹ già rồi, tất cả tài sản đều sẽ là của hai người.
Trước thành thân, bọn họ chỉ gặp nhau một lần. Khi đó, Trần Phong Trụ ngẩn ngơ nhìn y, sau đó cười ngây ngô, nói y lớn lên đẹp lắm, về sau chuyện gì cũng sẽ nghe lời y.
Sau khi thành thân, đúng là chuyện gì hắn cũng chiều chuộng. Bao năm qua, Trần Phong Trụ chưa từng làm gì có lỗi với y. Ngược lại, thì y lại có lỗi với Trần Phong Trụ....
"Đóng quán rồi, ta về quê làm nông với cha mẹ... Bọn họ cũng đã lớn tuổi..." Trần Phong Trụ nhìn y rửa bát dọn bàn, tiễn y ra cửa, "Ngươi đi đường cẩn thận, đêm khuya đường đi khó khăn."
Trần phu lang khoác túi vải lên vai, quay đầu lại vẫy tay với hắn: "Ngươi yên tâm đi, Bạch phu lang là người tốt. Sau này ngươi cũng sống thật tốt."
Trần Phong Trụ đứng ở cửa nhìn theo bóng lưng y khuất dần trong con ngõ nhỏ, khóe môi không khỏi nhếch lên. Hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên đã để mắt tới Trần phu lang, hắn vốn là người không có chủ kiến, thành thân xong, mọi chuyện lớn nhỏ đều do Trần phu lang sắp xếp, hắn sống rất hạnh phúc. Lúc mới dọn đến huyện thành mở tiệm mì cũng là chủ ý của hắn, từ nhỏ đã muốn đến huyện thành, chỉ là nhát gan không dám thực hiện.
Việc thuê cửa hàng, những chuyện trong tiệm đều do Trần phu lang xử lý, khi còn trẻ, hắn cảm thấy được người khác sắp xếp cuộc sống cũng khá tốt. Trần phu lang bảo gì hắn làm nấy, chẳng cần phiền lòng.
Nhưng càng lớn, hắn càng không hài lòng với Trần phu lang. Trước tiên là việc Trần phu lang mãi không sinh được hài tử. Theo năm tháng, Trần phu lang không còn rực rỡ như xưa, nét thanh tú cũng dần phai nhạt. Cuối cùng là trong tiệm ai cũng chỉ nghe lời Trần phu lang, đến thực khách cũng mặc nhiên coi y là chưởng quầy, còn hắn thì như tiểu nhị.
Mấy ngày trước, cha mẹ hắn lấy cớ ốm đau gọi hắn về thăm. Về đến nơi mới biết bị lừa, để hắn đi xem mắt. Nương hắn nói trong thôn có Lý quả phụ, chồng mất sớm, hiện đang nuôi một tiểu ca nhi. Nếu cưới tiểu ca nhi kia, chẳng những có người nối dõi tông đường mà ruộng đất của Lý gia sau này cũng sẽ thuộc về nhà họ.
Lý quả phụ một thân một mình nuôi con, nếu gả vào nhà hắn, cũng có chỗ dựa.
Nhà Trần Phong Trụ cũng chỉ có một người con, điều kiện không tệ. Lý quả phụ lại chỉ yêu cầu rằng sau khi thành thân, phải đón hai cha con họ lên huyện thành tiếp tục mở quán mì.
Nghĩ tới chuyện có con nối dõi, hắn xiêu lòng. Bao năm không có hài tử, mỗi lần về thăm quê, bị người trong thôn xì xào bàn tán, hỏi xem do ai mà không có con, hắn đã chịu đủ rồi. Hắn muốn có con, để chứng minh với thiên hạ rằng mình không có vấn đề gì.
Lúc gặp tiểu ca nhi nhà Lý quả phụ, mắt hắn sáng bừng. Người kia vừa đến tuổi thành thân, còn trẻ trung tươi tắn, so với Trần phu lang đã vất vả bao năm, đúng là một trời một vực.
Hắn ngắm nhìn ca nhi ấy, cười nói: "Ngươi thật đẹp, nếu theo ta, sau này cái gì ta cũng nghe lời ngươi."
Ca nhi kia e lệ cúi đầu, dịu dàng đáp: "Vẫn là nên nghe lời nam nhân mới phải, ta là ca nhi, biết gì đâu."
Một câu ấy khiến Trần Phong Trụ xao xuyến trong lòng, Trần phu lang chưa từng dịu dàng với hắn như vậy. Ca nhi thì vẫn là nên ngoan ngoãn mới tốt.
Nhìn bóng lưng Trần phu lang rời đi, hắn gấp gáp khóa cửa tiệm, hăm hở muốn về quê để thành thân, sau đó đón tân phu lang lên huyện thành cùng sống.
Không có Trần phu lang, từ nay về sau tiệm mì cũng là hắn làm chủ.
........
Trần phu lang lặng lẽ đi tới Cố phủ. Cánh cổng lớn uy nghi khiến y không dám gõ cửa chính, đành vòng ra cửa sau gõ nhẹ.
Ra mở cửa là một tiểu ca nhi ăn mặc chỉnh tề như một tiểu thiếu gia. Y còn tưởng đó là đệ đệ của Cố Thanh Nam.
"Phu nhân đợi ngài đã lâu, ta đưa ngài vào." Hạ nhân cầm đèn lồng dẫn đường.
Trần phu lang rụt rè đi theo vào phòng ăn, bên trong ánh đèn sáng choang, trên bàn còn bày biện đầy đủ các món nóng hổi. Bạch Kim Thời mặc một thân áo mỏng màu vàng sữa, ngồi đó như bước ra từ trong tranh, đẹp đến nao lòng.
Trần phu lang không nhịn được xoa xoa mắt, dưới ánh nến, Bạch phu lang càng thêm quyến rũ lòng người, đẹp đến mức khiến người ta nín thở. Trong thoáng chốc, y đỏ bừng cả mặt.
"Mau lại đây ngồi." Bạch Kim Thời gọi y đến, "Ngươi chắc còn chưa ăn gì, ta đã bảo nhà bếp chuẩn bị cho ngươi một suất."
Trần phu lang lúng túng bước đến, tay cứ níu vạt áo, chẳng dám ngồi xuống, "Ta sợ làm bẩn ghế quý, hay là ta ngồi xổm ăn cũng được ạ."
Bạch Kim Thời bỗng dưng nhớ lại ngày đầu tiên mình bước chân vào phủ Công chúa, khi ấy thấy cái gì cũng lộng lẫy, cái gì cũng không dám đụng, đến cả chỗ ngồi cũng không dám ngồi xuống, sợ lỡ tay làm hỏng. Mỗi ánh mắt nhìn qua đều mang theo vẻ khinh thường và dè bỉu, còn bản thân thì chỉ biết khúm núm như một vị khách qua đường. Cậu không muốn để Trần phu lang phải chịu cái cảm giác đó.
"Y phục ngươi không bẩn, đừng câu nệ như vậy." Bạch Kim Thời kéo y ngồi xuống.
Trần phu lang ngồi xuống, thấy trên bàn còn bày đồ ăn còn nghi ngút khói, "Ngài vẫn chưa ăn sao? Biết vậy ta đến sớm hơn một chút."
"Ta ăn rồi. Về sau đừng gọi ngài ngài nữa, khách sáo quá, ta nghe không thuận tai." Bạch Kim Thời hỏi, "Ngươi tên là gì? Giờ gọi Trần phu lang cũng không còn phù hợp."
Trần phu lang không ngờ cậu không những xinh đẹp mà tính tình còn tốt, "Ta họ Ngô, gọi là Đạo Hoa, cha mẹ ta đều gọi ta là Đạo Hoa, ngươi cũng cứ gọi ta như thế đi."
"Đạo Hoa?" Bạch Kim Thời nghe cái tên ấy, không hiểu sao trong đầu lại hiện ra cảnh lúa trổ bông, trắng mềm mượt mà.
Đạo Hoa cười có chút ngây ngô: "Đã lâu không có ai gọi ta bằng cái tên này rồi, nghe thấy lạ tai. Từ sau khi thành thân, người ta toàn gọi là Trần phu lang, đến nỗi ta suýt quên mất tên thật của mình là gì."
Bạch Kim Thời nhìn y, nghĩ thầm người này có lẽ trong lòng cũng không thích bị gọi là Trần phu lang, càng thích được người ta gọi tên thật của y. Nếu không, ngày ấy y cũng đã chẳng vui vẻ gọi mình là Bạch phu lang đến thế.
Ca nhi hay nữ tử sau khi thành thân thì chẳng còn tên họ nữa, nhưng nếu không thành thân thì lại chẳng thể sống yên trong thời buổi này. Đã bị hưu hay trở thành quả phụ thì càng thêm đáng thương.
Cậu để Đạo Hoa giúp mình mở tiệm cơm, xem như cứu Đạo Hoa. Cậu lại nhớ đến Cố Thanh Nam ngày thường vẫn giúp đỡ nhiều bá tánh đến vậy, giờ mình giúp Đạo Hoa là học theo Cố Thanh Nam.
Giúp đỡ Đạo Hoa, trong lòng cậu có một cảm giác thỏa mãn và hưng phấn mà chưa từng có trước đây. Cậu nghĩ, sau này còn có thể giúp thêm thật nhiều người nữa.
Bạch Kim Thời: "Ta muốn mở một tiệm cơm, để ngươi làm chưởng quầy. Ngươi là ca nhi, nếu tiểu nhị trong tiệm là nam tử thì hơi bất tiện. Ta có một ý tưởng, ngươi xem thử có được không."
"Để ta làm chưởng quầy?" Đạo Hoa giật mình, "Ta là ca nhi sao có thể làm chưởng quầy? Cả cái huyện thành này, có nhà ai để ca nhi ra mặt quản chuyện làm ăn chứ!"
"Ngươi quản tiệm mì trước kia không phải cũng tốt đó sao? Vậy thì làm chưởng quầy có gì không được?" Bạch Kim Thời tin tưởng nhìn y, lời nói đầy kiên định.
"Trước kia còn có nam nhân đứng tên, ta mới không sợ..." Đạo Hoa do dự.
Bạch Kim Thời chợt nhớ tới những gì Cố Thanh Nam đã từng nói với cậu, "Sau lưng ngươi có ta, phu quân ta là Huyện lệnh, ai dám đến gây chuyện thì cứ để hắn bắt giam luôn. Lưng tựa vào nha môn, còn sợ gì thiệt thòi?"
Đạo Hoa nghe cậu nói khí phách như vậy, đôi mắt tràn đầy vẻ sùng bái: "Được, ta thử xem."
"Ta tính toán chỉ chiêu mộ tiểu nhị là ca nhi hoặc nữ tử, tốt nhất là quả phụ hoặc đã hòa ly, để bọn họ có chỗ làm việc. Tiệm cơm có cái sân sau, mọi người có thể ở đó." Bạch Kim Thời thấy y ăn xong, liền lấy bản vẽ ra, "Ta định làm nhà hai tầng, sau lưng là khu nhà ở, bên này làm kho hàng..."
Đạo Hoa vừa nhìn vừa kinh ngạc: "Ngươi vẽ đẹp quá! Trong huyện này chưa có ai có tiệm cơm đẹp như vậy đâu, cái này còn đẹp hơn cả tửu lầu của Lục chưởng quầy."
"Không lớn như tửu lầu nhà người ta, chỉ là một tiệm cơm nho nhỏ thôi." Bạch Kim Thời nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, rồi vội thu bản vẽ lại như cất bảo bối, "Cũng không còn sớm nữa, ngươi nghỉ sớm nhé. Ngày mai ta dẫn ngươi đi mua cửa tiệm, rồi sẽ đập đi xây lại từ đầu."
Nghĩ tới chuyện sắp có một cửa hàng của riêng mình, trong lòng cậu phấn khởi không ngừng. Buổi tối cũng trằn trọc mãi không ngủ yên được, vừa sáng hôm sau liền kéo Đạo Hoa đi mua cửa tiệm.
Khi bọn họ trở về, Cố Thanh Nam đã về trước. Dạo này hắn ở bên ngoài mấy hôm, người mang chút mệt mỏi. Thấy phía sau Bạch Kim Thời là một nam tử trẻ tuổi, hai người lại vừa nói vừa cười, bình luận trên livestream còn khen hai tiểu ca nhi đứng cạnh nhau thật đẹp mắt, "Đây là khuê mật của ngươi?"
Bạch Kim Thời: "???"
"Cố đại nhân, ngài khỏe." Đạo Hoa biết Bạch Kim Thời và Cố Thanh Nam đã vài ngày chưa gặp, tiểu biệt thắng tân hôn, y không muốn làm kẻ thừa thãi, vội quay về sân của mình.
Chờ người đi rồi, Bạch Kim Thời rót nước cho Cố Thanh Nam, biết mấy ngày nay hắn ăn ngủ không tốt, lại sai người chuẩn bị cơm nước và nước nóng để tắm, "Ta định mở tiệm cơm. Y là chưởng quầy ta mời, cũng biết làm đầu bếp nữa."
"Ngươi cũng muốn mở tiệm cơm? Hai ta đúng là tâm đầu ý hợp đến vậy! Ta cũng đang tính mở đây!" Cố Thanh Nam lần nữa cảm thấy người bạn đồng hành này của mình thật tốt!