39. Quán Mì Cũ, Hôn Lễ Mới

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh

Quán Mì Cũ, Hôn Lễ Mới

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nơi đây vốn từng phồn hoa, nhưng tiếc thay, mấy năm liền thiên tai hoành hành, phần lớn dân cư phải bỏ xứ mà đi, khiến huyện thành dần trở nên cô quạnh. Người dân đã cô quạnh, lòng người cũng nguội lạnh, càng không thể giữ chân được lớp trẻ.
Võ quán cách đây hai mươi năm từng rất hưng thịnh, nhưng giờ đây đã không còn một bóng người. Ngay cả cơm còn không đủ ăn, ai còn tâm trí đâu mà luyện võ.
Võ sư phó của võ quán, họ Võ, đã gần năm mươi tuổi nhưng thân thể cường tráng, trông vẫn trẻ trung và dẻo dai. Mấy người con trai của ông đều đã ngoài hai mươi, ba mươi tuổi. Chẳng ai muốn mãi ở cái nơi vừa nghèo vừa buồn tẻ này, tất cả đều muốn đến thành thị lớn để tìm kiếm cơ hội đổi đời.
Họ vốn định hôm nay sẽ rời huyện, tìm đến một trấn lớn hoặc huyện lỵ phồn hoa nào đó để dựng võ đài biểu diễn, kiếm chút tiền rồi thuê mặt bằng mở lại võ quán, truyền thụ quyền pháp gia truyền của mình.
Nào ngờ, vừa ra khỏi cửa đã gặp Cố Thanh Nam. Chỉ vài câu trò chuyện, hắn đã giữ họ lại, mời Võ sư phó làm chỉ đạo võ thuật cho các bộ khoái của nha môn. Không những thế, cả ông và ba người con trai đều được vào biên chế, lại còn hưởng mức lương hậu hĩnh.
Địa vị được nâng cao, có lương bổng và cuộc sống ổn định, lại không phải xa quê, Võ sư phó vô cùng phấn khởi. Thế nhưng, mấy người con trai của ông lại không nghĩ vậy. Họ không muốn ở lại nơi nghèo khó này, tin rằng ở chốn phồn hoa đô thị chắc chắn sẽ tốt hơn, cơ hội cũng nhiều hơn.
Thế nhưng, họ còn có người già và trẻ nhỏ, mỗi người đều có vài đứa con thơ. Vốn dĩ ban đầu nếu cả nhà cùng đi thì còn có thể nương tựa lẫn nhau. Nhưng lỡ ra ngoài gặp thổ phỉ, một mình dù biết quyền pháp cũng không thể chống lại hàng chục tên, chứ đừng nói đến việc phải bảo vệ cả trẻ con. Hơn nữa, từ nhỏ họ đã quen nghe theo phụ thân, cuối cùng vẫn là đi theo ông về nha môn.
Cố Thanh Nam dẫn họ đến, nói: "Võ sư phó, từ hôm nay ngài sẽ phụ trách huấn luyện họ. Mỗi ngày buổi sáng hai canh giờ, buổi chiều hai canh giờ. Ai không chịu nghe lời ngài, ngài cứ nói với ta, ta sẽ phạt họ."
"A?" Bộ đầu lập tức nhảy dựng lên, thốt lên: "Một ngày mới có mấy canh giờ, mà lại dùng toàn bộ để luyện võ? Đại nhân, vậy chúng ta còn tuần tra phố phường thế nào?"
"Đâu phải luyện các ngươi thành cao thủ võ công. Chỉ huấn luyện vài tháng thôi, chờ khi có một nhóm người đủ khả năng, ta sẽ phân chia đi tuần tra. Lúc đó còn có thể chiêu mộ thêm tân binh, phân công việc hợp lý. Nếu huấn luyện không xong thì các ngươi tuần tra được ai?" Cố Thanh Nam liếc mắt nhìn một bộ đầu, chỉ vào hắn nói: "Trên người nồng nặc mùi rượu. Ta lại thêm một quy định, sau này trong giờ công vụ cấm uống rượu. Ai vi phạm, cách chức ngay lập tức. Ngươi là bộ đầu, nếu không quản được cấp dưới của mình, ta sẽ tính sổ với ngươi trước tiên. Ai uống rượu, ngươi phải chịu trách nhiệm."
Bộ đầu nghe đến đây thì kinh hãi. Hắn vốn dựa vào thân phận bộ đầu này mà hống hách trước đám bộ khoái, nếu bị cách chức thì chắc chắn sẽ bị người khác trả thù.
Hắn quay đầu nhìn đám bộ khoái, tự nhủ sau này phải quản nghiêm đám tiểu tử này.
Cố Thanh Nam nói với đám bộ khoái: "Các ngươi không cần phải bất phục. Sau này ta sẽ cùng các ngươi huấn luyện. Các ngươi luyện bao lâu, ta cũng sẽ luyện bấy lâu."
Hắn cũng muốn học võ, giờ có sẵn huấn luyện viên rồi, không học thì quá phí.
Bạch Kim Thời dắt Đạo Hoa đến cửa hàng bên kia. Họ thấy nhóm công nhân đang tháo dỡ tiệm cũ nát, từng mảng tường mục nát bị gỡ xuống, bụi đất bay lên mù mịt. Thế nhưng, trong lòng cả hai lại vô cùng vui vẻ. Dỡ bỏ cái cũ nát để bắt đầu lại từ đầu.
Đạo Hoa mời Bạch Kim Thời ăn cơm, nói: "Ngươi chiếu cố ta lâu như vậy, ta còn chưa kịp cảm tạ."
"Cảm tạ cái gì chứ? Ta cũng cần một người làm chưởng quầy, coi như ngươi giúp ta thực hiện giấc mộng đi." Khi còn nhỏ, Bạch Kim Thời sống ở nhà cha mẹ nuôi, làm trâu làm ngựa. Ngày ấy, cậu chỉ có một ước mơ nhỏ nhoi: sau này tự mở cửa hàng của mình, không phải làm thuê cho ai nữa.
Sau khi tìm được cha mẹ ruột, vào phủ trưởng công chúa, cậu không cần làm việc. Giấc mơ kia bỗng trở nên quá nhỏ bé, và trưởng công chúa cũng không cho phép cậu làm vậy.
Hiện tại, từng bước từng bước bắt đầu từ tiệm ăn nhỏ bé, từ việc tháo dỡ cửa hàng, tu sửa lại, tự tay làm mọi việc, cậu mỗi ngày đều cảm thấy vui vẻ, thậm chí ban đêm còn khó ngủ vì háo hức.
"Nhưng ta vẫn muốn đãi ngươi một bữa, bằng không trong lòng ta sẽ không yên," Đạo Hoa rút túi tiền ra, nói tiếp: "Chỉ là bạc không nhiều, đành ăn tạm món đơn giản chút. Gần tiệm mì cũ có một quán sủi cảo hấp. Ngươi có muốn thử không?"
Bạch Kim Thời nghe vậy, biết y đang hoài niệm quán mì nhỏ kia, hay đúng hơn là nhớ về những kỷ niệm với phu quân cũ. Giờ y muốn đến nhìn một chút, lại còn lấy cớ mời cậu ăn cơm.
Bạch Kim Thời không vạch trần, chỉ mỉm cười, thuận theo nói: "Ta rất ít khi ăn sủi cảo hấp, vậy chúng ta cùng đi nếm thử xem sao."
Trước khi lên xe, cậu cố ý nghiêng đầu thì thầm vào tai Cố Nhị Ngũ: "Đi qua con đường có quán mì cũ kia nhé."
Cố Nhị Ngũ là người lanh lợi, lập tức gật đầu đáp: "Biết rồi ạ."
Ra khỏi cửa, Bạch Kim Thời cố ý kéo màn xe lên, nói: "Thời tiết hôm nay không tồi, phơi nắng một chút, tiện thể ngắm cảnh."
Cậu còn nhớ lời Cố Thanh Nam dặn, muốn cậu làm quen với huyện thành, để sau này dễ bề vẽ sơ đồ quy hoạch.
Đạo Hoa nhìn cậu, ánh mắt đầy cảm kích, nhưng cả hai đều không nói toạc ra điều gì.
Xe đi ngang qua quán mì cũ, vừa nhìn đến đã thấy trước cửa vô cùng náo nhiệt, người ra kẻ vào không ngớt.
"Cửa hàng này đổi chủ rồi sao? Sao nhanh như vậy đã khai trương?" Bạch Kim Thời vừa nói vừa quay sang nhìn, thấy sắc mặt Đạo Hoa đột nhiên trắng bệch, lộ vẻ kinh hoảng.
"Những người đó đều là người trong thôn. Là thân thích nhà Trần Phong Trụ. Sao bọn họ lại tới đây?" Nghĩ một chút, y lại mơ hồ cảm thấy không ổn, chẳng lẽ Trần Phong Trụ xảy ra chuyện gì, thân thích mới kéo đến xem?
Y sốt ruột nhảy xuống xe, Bạch Kim Thời theo sát phía sau, nói: "Ngươi đừng vội, có khi không giống như ngươi nghĩ đâu. Nói không chừng là thân thích hắn tới tiếp quản quán mì, làm tiệc khai trương."
Hai người một trước một sau vào quán, thấy bên trong đang bày tiệc cưới náo nhiệt. Bàn tiệc được bày kín cả gian ngoài lẫn hậu viện. Trần Phong Trụ đứng bên cạnh một ca nhi trẻ tuổi, cười toe toét, trên người còn mặc hỉ phục.
Người trong thôn nghèo, thành thân mà mặc được đồ màu đỏ đã là khá lắm rồi. Thông thường, họ chỉ mặc bộ quần áo sạch sẽ nhất làm hỉ phục, cài thêm đóa hoa hồng trên đầu là đã coi như đủ lễ.
Lúc hai người y thành thân, Trần Phong Trụ không hề mặc như vậy. Thế mà giờ đây, hắn lại mặc hỉ phục mới tinh, chất liệu thoạt nhìn cũng rất tốt. Ca nhi kia còn đeo trâm bạc, vòng bạc.
Y nhận ra ca nhi đó là con nhà Lý quả phụ. Lý quả phụ có đất, có hai gian phòng ở, nhưng ngày thường cũng không đủ khả năng mua được xiêm y tốt đến thế, chứ đừng nói đến vòng tay, trâm cài. Nhất là hỉ phục hai người họ mặc đều cùng một khối vải, khiến Đạo Hoa chắc chắn rằng bộ hỉ phục này được mua bằng số tiền trước đây y đã vất vả bán từng chén mì để mở quán, vậy mà giờ lại dùng để mua trâm cài và vòng tay mới cho phu lang của Trần Phong Trụ.
Ngày ấy mình cái gì cũng chẳng có, từng đồng chắt chiu, cuối cùng lại khoác lên người kẻ khác, khiến y uất ức đến mức run rẩy cả người.
Tân Trần phu lang cũng thấy Đạo Hoa. Từ nhỏ, nó đã ngưỡng mộ Đạo Hoa, vì y có thể theo Trần Phong Trụ vào huyện mở quán mì, thật là có thể diện biết bao.
Mỗi lần Đạo Hoa về thôn, y đều trở thành tâm điểm của các ca nhi và nữ hài trong thôn. Mọi người đều vây quanh y hỏi chuyện huyện thành.
Khi ấy, nó cũng tò mò, lại gần hỏi Đạo Hoa. Nhưng y mải nói chuyện với người khác mà không để ý đến nó, thế là nó ghi hận, cảm thấy Đạo Hoa thật chảnh chọe. Chẳng phải chỉ là đi huyện thành có mấy năm thôi sao, ai hỏi cũng đáp mà chỉ có nó bị ngó lơ? Rõ ràng là coi khinh nó.
Nó cố tình nói với Trần Phong Trụ muốn mở tiệc rượu ở huyện thành. Lúc mở tiệc, nó còn đang nghĩ nếu Đạo Hoa có thể nhìn thấy cảnh này, thấy Trần Phong Trụ và cả quán mì giờ đều thuộc về nó, thì thật sảng khoái biết bao.
Nhưng từ khi bị hưu, Trần Phong Trụ cũng không biết Đạo Hoa đi đâu, nó còn thấy tiếc nuối. Giờ thấy Đạo Hoa chủ động đến đây, trong lòng nó sung sướng khôn nguôi, đắc ý nâng cằm lên.
Người nhà họ Trần nhìn thấy Đạo Hoa, đều ngẩn người ra, cho rằng y tới là muốn gây rối. Một người lên tiếng: "Ngươi tới làm gì? Đã bị hưu rồi, còn mặt mũi nào mà mò lại đây sao?"
"Đi ra ngoài! Đi ra ngoài! Chúng ta không chào đón ngươi!" Một thân thích nhà họ Trần hằm hằm xông tới định đẩy Đạo Hoa ra, nhưng bị Bạch Kim Thời ngăn lại. Cố Nhị Ngũ sợ bọn họ đụng trúng Bạch Kim Thời, vội giơ roi đánh xe trong tay quất một cái "vút" ngay trước mặt đám người, quát lớn: "Các ngươi đừng động thủ! Đây là phu nhân của huyện lệnh đại nhân! Nếu ai dám đụng vào, đừng trách Cố đại nhân sai người bắt hết về đại lao! Một tên cũng đừng hòng chạy thoát!"
Bạch Kim Thời trước kia rất ghét cái kiểu ỷ thế hiếp người, nhưng nghe Cố Nhị Ngũ lúc này nói với đám người kia, trong lòng cậu lại cảm thấy rất sảng khoái.
Người nhà họ Trần nghe xong đều ngẩn người ra, sợ đến mức lùi về sau một bước. Có người nhỏ giọng lầm bầm: "Phu nhân huyện lệnh sao lại ở chung với ca nhi bị hưu chứ? Không sợ xui xẻo sao? Hắn có phải đang dọa chúng ta không?"
Ánh mắt mọi người vô thức nhìn về phía Trần Phong Trụ, chỉ thấy Trần Phong Trụ gật đầu xác nhận. Cả nhà họ Trần khi ấy mới tin Bạch Kim Thời thật sự là quan phu nhân.
Ngay lập tức, có người chân mềm nhũn. Thôn nhỏ này của họ nào đã từng gặp qua quan phu nhân bao giờ. Có người sợ đến mức quỳ sụp xuống, lo sợ Bạch Kim Thời nổi giận thật sẽ sai người lôi hết về giam lại.
Tân Trần phu lang không cam lòng nắm chặt tay. Đạo Hoa đã bị hưu rồi, dựa vào cái gì mà còn có thể leo lên làm quan phu nhân? Mệnh của y sao cứ tốt như vậy? Chẳng lẽ mình cả đời này cứ mãi ở phía sau y, không có cách nào đuổi kịp được sao?
Đạo Hoa muốn hỏi Trần Phong Trụ không phải đã nói là về quê trồng trọt sao. Nhưng ở hoàn cảnh này, hỏi cũng vô nghĩa. Y xoay người rời đi.
Bạch Kim Thời lo lắng đi theo, nói: "Cái quán mì này kiếm được tiền vốn nhờ vào ngươi. Đổi người rồi thì được gì chứ? Có khi hắn sẽ hối hận đấy."
Đạo Hoa cười nhạt, y không muốn để Bạch Kim Thời lo lắng, nói: "Trước kia ta kiếm được bao nhiêu tiền, đều thuộc về nhà chồng. Bị hưu rồi, ta không mang đi được thứ gì. Nhưng về sau ta làm việc cho ngươi, mỗi một văn tiền ta kiếm được, đều là của chính ta. Cuộc sống như vậy chẳng phải càng tiêu sái hơn sao?"
Bạch Kim Thời nghe xong càng thêm bội phục, nói: "Ngươi đúng là nhìn đời rất thoáng. Nếu là ta gặp chuyện như vậy, chắc ngoài khóc lóc ra cũng không làm được gì."
Đạo Hoa lắc đầu: "Nếu không phải ngươi cho ta cơ hội, ta bây giờ chắc cũng đã cùng đường rồi, muốn khóc cũng không khóc nổi."
Nói rồi, y chỉ về phía một tiệm nhỏ cách đó không xa: "Quán sủi cảo hấp mà ta nói nằm ngay kia. Lúc mới lên huyện thành, ta ăn một lần, sau đó vì tiết kiệm nên chẳng dám ăn thêm. Cứ nghĩ muốn để dành tiền, kết quả để dành hết cũng chỉ là giúp người khác may áo cưới. Sau này ta nhất định phải đối xử tốt với bản thân một chút."
Bạch Kim Thời nhìn y như vậy, nghĩ thầm: ca nhi đều là mệnh khổ. Trước khi thành thân là của cha mẹ, thành thân rồi ở nhà chồng làm trâu làm ngựa, tiền kiếm được cũng không phải của bản thân. Nếu như bị phu quân vứt bỏ, thì chẳng khác gì đi vào đường chết.
Nếu tất cả ca nhi trên đời này đều có thể như Đạo Hoa, có thể tự kiếm tiền nuôi thân, sống vui vẻ không dựa dẫm, vậy chẳng phải sẽ vững vàng hơn rất nhiều sao? Bạch Kim Thời âm thầm hạ quyết tâm, sau này muốn để tất cả ca nhi, nữ tử trên đời đều có thể sống vui vẻ, có bản lĩnh, không cần cúi đầu trước bất kỳ ai.