41. Tiệm Cơm Quan Phụ Nhân: Cơ Hội Đổi Đời

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh

Tiệm Cơm Quan Phụ Nhân: Cơ Hội Đổi Đời

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tin tức này vừa lan truyền, trong đám đông liền như nổ tung, người thì vui mừng khôn xiết, kẻ lại thở dài tiếc nuối.
Người vui mừng là bởi vì nhà họ cũng có một người vừa mới góa bụa, hoặc là nữ tử, hoặc là ca nhi. Có người lại nghĩ ngay đến mẫu thân mình, cũng là quả phụ, năm đó khi trượng phu qua đời, tuy đã thành niên, nhưng mẫu thân nay cũng chỉ mới ngoài bốn mươi, vừa khéo phù hợp điều kiện thím góa bụa kia.
Còn những người tỏ vẻ đáng tiếc thì đã bắt đầu hối hận, lúc trước vì danh dự, vì lo lắng miệng đời, lại dám đuổi nữ nhi hoặc ca nhi quả phụ ra khỏi cửa, kết quả có người treo cổ, có người nhảy sông, có người bỏ đi biệt tích, sống chết chẳng rõ. Nếu như sớm biết có chuyện tốt thế này, thì có khi còn giúp nhà kiếm được một phần tiền lương.
Ai cũng biết Cố đại nhân hào phóng, mở xưởng gạch cùng xưởng gỗ đều có chế độ đãi ngộ tốt. Nghe nói lần này mở cửa hàng, tiền vốn đều là phu lang nhà hắn bỏ ra, đã là phu nhân huyện lệnh mở tiệm cơm, khẳng định sẽ càng hào phóng hơn nữa, tiền lương trả ra cũng nhất định là cao nhất trong cả huyện thành này.
Bên ngoài, người phục vụ một tháng nhận được một đồng bạc, nơi khác khá hơn thì may ra được hai đồng. Huyện thành nhỏ, dân nghèo nhiều, dù chỉ một đồng bạc mỗi tháng, cũng đã có một đống người tranh giành việc làm.
Một đồng bạc tuy ít, nhưng đủ nuôi một nhà ăn no mặc ấm. Những việc khác tiền còn ít hơn, người làm thì nhiều, cuối năm chẳng ai dám chắc không có nhà đói rét.
Vậy nên vừa nghe đến phu nhân huyện lệnh mở tiệm cơm, ai nấy đều tiếc nuối mình chậm trễ, không thể giành được cơ hội việc làm kia, bỏ lỡ mỗi tháng hai ba đồng bạc.
Cả phòng chỉ có tam thẩm và hai thím khác là vẻ mặt vui tươi, sắc mặt hồng hào, lập tức vây lấy Đại Tráng hỏi han, "Chừng nào thì cần người? Khuê nữ nhà ta vẫn đang rảnh rỗi ở nhà, mai ta cho nó tới liền!"
"Ca nhi nhà ta tay chân lanh lẹ, trước kia xuất giá còn nổi tiếng chịu thương chịu khó, nếu không phải bị cái tên trượng phu đoản mệnh kia hại thảm, cũng chẳng thành quả phụ, ngươi giúp nói một câu trước mặt Cố đại nhân đi!"
Mấy người năm miệng mười lời vây quanh Đại Tráng, chỉ hận không thể lập tức dắt người đến giao tận tay cho hắn.
"Tiệm cơm kia chính là ở ngay trên phố lớn, các ngươi đi ngang sẽ thấy. Nghe nói muốn xây thành ba tầng đó."
"Ba tầng lầu? Trời ơi, cũng chỉ có Cố đại nhân mới có bản lĩnh làm ra được chuyện lớn như vậy. Trong huyện thành này có ai dựng nổi ba tầng lầu đâu!" Bọn họ không nhịn được cảm thán.
Ca tụng thì ca tụng, nhưng chỉ một chốc sau đã bắt đầu rục rịch tính toán, "Lớn như vậy, phải gọi là lầu rượu chứ, sao chỉ ba người xoay sở nổi? Ngoài đầu bếp chính, cũng còn cần người phục vụ hỗ trợ bên trong, đừng tưởng ca nhi nữ tử biết nấu cơm là được, tiệm cơm làm ăn lớn phải có nam nhân nấu mới đủ sức."
"Còn có chuyện chuyển hàng, khuân vác đồ, ít thì cũng cần tới mười mấy người, hai ca nhi một nữ tử lo sao xuể? Bằng không ngươi lại nói với Cố đại nhân một tiếng, chúng ta tuy là nam, nhưng có sức khỏe, lại biết thân biết phận, nhất định sẽ không dám đụng chạm quan phu nhân đâu!"
"Cho nên ta còn muốn nhờ các vị thúc thím giúp một tay, dựa theo ý của Cố đại nhân, hỗ trợ tìm vài người thích hợp làm người phục vụ trong tiệm cơm." Đại Tráng vừa nói, vừa liếc qua mấy gương mặt không mấy tình nguyện kia, "Nghe nói Cố đại nhân còn muốn dựng một xưởng gia công vật liệu gỗ. Trong núi sẽ có người phụ trách đốn cây, sau đó chở về huyện thành để xử lý. Đến lúc đó còn cần không ít nhân lực. Nếu lần này ai có thể giúp đỡ đưa tới vài người thích hợp cho tiệm cơm, ta nhất định sẽ vì các ngươi mà nói vài câu hay trước mặt Cố đại nhân, để trong lòng đại nhân tạo ấn tượng tốt. Sau này xưởng gỗ mở ra, người đầu tiên được gọi tới làm việc sẽ là các ngươi. Nếu Cố đại nhân vui lòng, biết đâu còn có thể cho một ai đó lên làm quản lý nhỏ."
Một lời này của Đại Tráng vừa nói ra, mấy người ban nãy còn mang vẻ thờ ơ lập tức như thấy được hy vọng. Ai cũng biết hiện tại Đại Tráng được Cố đại nhân coi trọng, đệ đệ hắn làm xưởng trưởng xưởng gạch, còn đám anh em bà con đều được vào làm công với đãi ngộ tốt. Nếu có thể khiến hắn vì mình nói vài câu, cuộc sống sau này ắt sẽ bớt khổ.
Chỉ trong nháy mắt, mấy người kia đã chen nhau tiến lại gần, liên tục nói rằng nhà mình biết có người rất phù hợp.
Đại Tráng nói, "Các ngươi cứ thông báo trước cho những người đó, vài hôm nữa mang tới cho Cố phu nhân xem mặt. Làm tốt, chắc chắn có phần lợi lộc cho các ngươi."
Đám người đó tan tác như ong vỡ tổ chạy khỏi nhà Đại Tráng.
Chỉ còn lại tam thẩm và hai thím khác ở lại, nắm tay Đại Tráng mà hỏi dồn khuê nữ với ca nhi nhà họ có thể được chọn không, còn hỏi Cố đại nhân với Cố phu nhân thích gì để về bảo con cái chuẩn bị.
"Chỉ cần siêng năng, chịu khó là được. Cố đại nhân còn nói, có thể bao ăn bao ở. Ai không tiện ở nhà thì ở luôn trong tiệm cũng được. Tiền lương cụ thể thế nào thì khi nào gặp Cố phu nhân, người sẽ nói rõ." Đại Tráng thấy các bà quá sốt ruột liền nhắc nhở, "Tiệm cơm hiện tại còn chưa dựng xong, e là phải chờ thêm một hai tháng. Các ngươi chờ nổi không?"
Ba người vội vã gật đầu như gà mổ thóc. Ban đầu còn chán ghét ca nhi khuê nữ bị nhà chồng đuổi về là xui xẻo, từng tính chuyện đuổi khỏi nhà hoặc buộc tái giá, vậy mà chỉ trong chớp mắt, sắc mặt liền đổi, biến thành quý như vàng ngọc.
Trong huyện thành này, ai cũng biết ngày thường sống không dễ. Kết hôn rồi thì tiền sính lễ cũng chẳng bao nhiêu, nếu lại chẳng có con, hoặc chồng vừa chết là bị đuổi, bị đồn khắc chồng, danh tiếng tan nát, thì càng khó mà lấy chồng. Có người muốn lấy chồng cũng chỉ đổi được vài đồng tiền sính lễ, vậy mà vào tiệm cơm Cố phu nhân làm, chỉ cần vài tháng là kiếm được chừng ấy, lại còn có công việc ổn định.
Vậy nên đừng nói một hai tháng, dẫu phải chờ cả năm, các bà cũng nguyện ý. Dù sao khi chưa lấy chồng, cũng nuôi nấng con cả mười mấy năm, không chỉ vì tiền sính lễ mà còn vì có thể làm việc nhà, giúp mình đỡ vất vả.
Bạch Kim Thời sau đó biết được, Cố Thanh Nam đã giúp cậu tìm sẵn một nhóm người phục vụ, rảnh rỗi thì có thể cho gọi tới xem mặt trước. Cậu không khỏi ngỡ ngàng, rõ ràng Cố Thanh Nam từng nói sẽ hỗ trợ, nhưng không ngờ mới đó đã tìm được đến tám người, mà lại đều là phu lang và thím. Trong tám người có bốn người là quả phụ, bốn người còn lại là các thím đã từng lấy chồng, có người vẫn còn trượng phu, có người tuy không còn chồng nhưng có mấy đứa con trai, tháo vát, tư duy nhanh nhạy, lúc bận không cần ở lại trong tiệm, tránh chật chội.
Còn lại bốn quả phụ thì dự tính sẽ ở lại tiệm, tuổi lớn nhất cũng chỉ 33, nhỏ nhất 22, đều là người còn trẻ, có sức khỏe.
Cố Thanh Nam bảo cậu trước tiên xem xét mấy người này, nếu thấy phù hợp thì chọn lấy, quyết định xong có thể sắp xếp đào tạo sớm một chút, tránh để đến lúc tiệm khai trương lại lúng túng, ảnh hưởng đến uy tín.
"Huynh có thể định ra nội quy của tiệm, còn có cách tiếp đón khách hàng sau khi vào tiệm, nên nói gì, nên cư xử thế nào, những việc đó đều có thể giao cho họ." Cố Thanh Nam vừa nói, vừa nhớ lại thời sinh viên. Khi ấy hắn từng đi làm thêm ở một quán nướng, từng bán quần áo, mà các chuỗi cửa hàng lớn đều sẽ tiến hành đào tạo nhân viên, yêu cầu họ học thuộc lời chào khách như 'Xin chào quý khách', 'Mời quý khách đi lối này', 'Mời ngài xem qua món này' vân vân. Những câu ấy nghe thì đơn giản, nhưng khi tất cả đều dùng lời đồng bộ, phối hợp động tác nhịp nhàng, thì cả cửa hàng lập tức trở nên chuyên nghiệp và đẳng cấp hơn hẳn những tiệm nhỏ lẻ đầu phố.
Hắn từng làm ở một cửa hàng quần áo có nhãn hiệu, cửa hàng đó không chỉ yêu cầu thống nhất lời thoại, còn yêu cầu nhân viên ăn mặc đồng phục, mỗi người trong tiệm đều phải coi nhau như người nhà, nhấn mạnh tính "gia đình" của cửa hàng. Mỗi tháng còn tổ chức viết thiệp cảm ơn nhau, ai viết nhiều, ai nhận được nhiều sẽ được khen thưởng. Tuy cách làm đó hơi giống mô hình đa cấp, nhưng công bằng mà nói, thực sự có thể tăng cường sự gắn kết nội bộ.
Hắn nói ý tưởng này cho Bạch Kim Thời nghe, Bạch Kim Thời lắng nghe chăm chú, ghi nhớ tất cả, "Ta cảm thấy, nếu ta là một quả phụ, lại không thể quay về nhà mẹ đẻ, mà được một tiệm cơm dung chứa, thì cho dù không cần những thứ đó, ta cũng sẽ coi tiệm này như nhà của mình. Làm việc càng tận tâm tận lực hơn, sợ chưởng quầy đuổi mình đi."
Nói xong cậu mới nhận ra ví dụ vừa rồi có vẻ không đúng lắm, vội vã liếc nhìn Cố Thanh Nam, "Ta chỉ là nói giả dụ thôi, không phải ta muốn làm quả phụ đâu."
"Ta cũng không định để huynh làm quả phụ đâu, huynh yên tâm. Hiện tại thân thể ta rất tốt." Cố Thanh Nam lập tức cười, xắn tay áo lên lộ ra bắp tay, "Gần đây còn theo sư phó võ nghệ luyện quyền nữa kìa. Huynh xem tay ta này, cơ bắp nổi rõ ràng, lợi hại chưa?"
Bạch Kim Thời đã sớm phát hiện, Cố Thanh Nam là cái người có điểm gì tốt liền thích khoe ra. Như lần trước câu được cả thùng cá, thà xách theo cá đi bộ quanh chợ, chứ nhất quyết không chịu ngồi xe, chỉ để khoe cho người ta nhìn thấy hắn bắt được nhiều cá thế nào.
Hiện tại cũng vậy, lại giơ cánh tay khoe cơ, Bạch Kim Thời mặt đỏ ửng, nghiêng đầu sang chỗ khác không dám nhìn.
Cố Thanh Nam lúc này mới nhận ra, mình lại lỡ quên mất rằng Bạch Kim Thời là ca nhi, hơn nữa thời đại này khá bảo thủ, việc hắn để lộ cánh tay trần trước mặt cậu chẳng khác nào hành động của kẻ lưu manh.
Hắn vội vàng buông tay áo xuống, "Hay là, huynh cũng cùng bọn ta tập luyện? Thân thể tốt lên một chút, về sau ít ốm đau."
"Thôi." Bạch Kim Thời lắc đầu, cậu không muốn cùng một đám hán tử tụ lại một chỗ. Hơn nữa hiện tại cậu bận thật, tuy ngoài miệng nói không muốn làm đậu phụ, nhưng vẫn phải giúp Cố Thanh Nam đi tìm địa điểm xay bột. Lần này không cần tìm mặt tiền phố lớn, chỉ cần một cái khu nhà lớn là được. Cậu biết phương thức làm đậu hũ, có thể truyền lại cho người khác, dạy họ cách làm.
Hồi ở nhà cha mẹ nuôi, những việc nặng nhọc làm đậu hũ đều bị ép buộc giao cho cậu. Bọn họ keo kiệt, không chịu dạy công thức, nhưng cậu vẫn lén học hết từ đầu tới cuối. Từ nhỏ cậu đã hận cha mẹ nuôi, đến giờ vẫn còn hận. Cho nên hiện tại truyền công thức gia truyền đó ra ngoài, cậu không hề cảm thấy đau lòng, ngược lại còn có chút cảm giác hả hê khi báo thù.
Chỉ tiếc không thể để cha mẹ nuôi tận mắt chứng kiến, bằng không loại cảm giác báo thù này chắc hẳn còn sảng khoái gấp bội.
.......
Bạch Kim Thời tranh thủ thời gian, gọi Đạo Hoa cùng đi gặp tám nhân viên vừa được chọn.
Ban đầu Đạo Hoa còn từ chối, "Huynh tự mình quyết định là được rồi, ta chẳng qua chỉ là một người phục vụ, huynh nói cái gì chính là cái đó, ta không có ý kiến gì."
Hai người tuy nói địa vị xã hội không bình đẳng, nhưng trải qua thời gian dài sống chung, Bạch Kim Thời đã sớm coi Đạo Hoa như bạn bè thân thiết. Cậu vốn ở nơi đất khách quê người, người duy nhất có thể tâm sự thân mật cũng chỉ có Cố Thanh Nam. Có điều Cố Thanh Nam mỗi ngày đều bận rộn lo toan công việc, chạy đôn chạy đáo, có khi vừa đi là vài ba ngày mới về. Trái lại, người ở bên cạnh cậu lâu hơn, lại chính là Đạo Hoa, "Huynh không phải chỉ là người phục vụ, huynh là quản lý của tiệm. Ta tuy cũng rất mong tiệm sớm khai trương, nhưng sau này ta còn nhiều công việc khác phải làm, phần lớn công việc trong tiệm đều phải qua tay huynh xử lý. Huynh thấy mấy người nhân viên đó có vừa mắt hay không, thói quen sử dụng người như thế nào, đều liên quan đến tương lai của cửa hàng này."
Mỗi lần nghe Bạch Kim Thời nói mấy lời như vậy, trong lòng Đạo Hoa đều thấy nhiệt huyết sục sôi, cảm giác như trong người tràn đầy sức lực. Cửa hàng này là hy vọng tương lai của mình, là cuộc sống mới y cần phải bảo vệ. Mà y cũng tin rằng, so với cuộc hôn nhân trước đây, cửa hàng này nhất định sẽ bền vững và lâu dài hơn.
.........
Lần này phỏng vấn, Bạch Kim Thời chủ yếu muốn xem những người được giới thiệu có thực sự giống như lời người trong thôn đã nói, sạch sẽ, nhanh nhẹn, đáng tin cậy hay không. Ngoài ra còn phải xem xét tính cách: người hoạt bát, cởi mở thì có thể đứng ở ngoài tiếp đón khách hàng; còn người nhút nhát, ít nói thì vào bếp làm những công việc chân tay hoặc phụ giúp những việc lặt vặt ở phía sau.
Nếu như là tuyển nam giới, chỉ cần dán thông báo là có thể thu hút được hai ba chục người không thành vấn đề. Có điều lần này cậu cố ý chỉ tuyển ca nhi và nữ giới, vì vậy mới khó khăn đến thế. Có đủ tám người đã là điều không hề dễ dàng rồi.
Thế nhưng Bạch Kim Thời cảm thấy, đây chỉ là khởi đầu. Bọn họ muốn mở tiệm này cho tốt, muốn để dân trong huyện thành tận mắt nhìn thấy tám người kia sống tốt ra sao, từ đó biến bọn họ thành tấm gương cho các ca nhi, nữ giới khác noi theo, chậm rãi thay đổi vận mệnh của toàn bộ nữ giới và ca nhi trong huyện thành này.
Hiện tại tiệm cơm còn chưa hình thành, cậu chỉ có thể tạm thời gọi tám người đó đến phủ gặp mặt trước.
Những ca nhi, nữ giới kia đều có người nhà đi cùng, nhưng đến cửa Cố phủ ai nấy đều lộ vẻ sợ hãi, dẫu sao đây cũng là phủ quan lớn, đáng sợ không khác gì nha môn (công đường), chỉ sợ bước vào rồi không biết có được ra nữa không.
Tam thẩm vỗ vai con gái mình là A Hồng, "Ta không vào cùng con đâu. Con phải nhanh nhẹn một chút, đừng làm phu nhân giận, cố mà giữ được công việc này. Nếu bị đuổi ra, thì đừng về nhà nữa."
A Hồng biết mẹ không phải dọa mình, bà thực sự sẽ làm như vậy.
Nàng năm nay 25 tuổi, vừa đến tuổi trưởng thành đã bị gả đi ngay. Chồng thân thể gầy yếu, không được cha mẹ chồng yêu quý, thường xuyên bị mấy người anh chồng ỷ thế bắt nạt. Mỗi khi chồng bị cha mẹ hoặc huynh trưởng mắng mỏ xong, trở về liền trút giận lên đầu nàng.
Năm thứ ba kết hôn, nàng từng mang thai một lần. Là đứa con đầu lòng, chưa kịp có kinh nghiệm gì, chưa đầy một tháng đã mất. Khi ấy chồng trút giận đẩy nàng một cái, nàng ngã nhào xuống nền đất gồ ghề, đứa bé không giữ được. Từ đó đến nay đã mấy năm, nàng cũng không thể mang thai lại.
Mẹ chồng vốn đã không ưa nàng, thấy nàng không sinh được con, lại càng thêm ghét bỏ. A Hồng nhẫn nhịn đến mức dần trở nên chai sạn. Nàng từng nghĩ, thôi thì cứ nhịn đi, sống qua ngày nào hay ngày nấy, chết rồi có khi còn nhẹ nhõm hơn. Biết đâu kiếp sau còn có thể sống tốt hơn một chút. Chẳng ngờ một lần ngoài ý muốn, chồng nàng đi lên núi chặt củi thì ngã xuống mà chết.
Rõ ràng là chính hắn tự ngã, vậy mà người trong nhà lại nói là do nàng khắc chết. Ban đầu vợ chồng nàng ở cùng cha mẹ chồng, cùng ba người anh em chồng sống chung một viện. Chồng vừa chết, ngay cả căn nhà rách nát nhỏ nhất trong sân cũng không có quyền ở nữa.
Nàng bị cả nhà mẹ chồng đuổi ra khỏi cửa, chút ít tiền tích cóp khi sinh thời của chồng cũng bị mẹ chồng đoạt đi, chia hết cho đám anh em chồng.
Bị đuổi đi rồi, nàng đành quay về nhà mẹ đẻ. Thế nhưng người cha ruột ngày nào cũng cau có, mặt nặng mày nhẹ, lạnh lùng ném cho nàng một câu, "Nếu ta là con, khắc chết chồng, bị nhà chồng đuổi cổ, ta đã sớm nhảy giếng rồi, còn mặt mũi nào mà sống. Ta sao lại sinh ra một đứa không có cốt khí, không biết xấu hổ như con?"
Người mẹ thì nước mắt nước mũi giàn giụa, vừa khóc vừa nói trong nhà không còn chỗ ở, anh trai đã kết hôn, sau này còn sinh con cái, trong nhà sẽ càng chật, chị dâu lại không muốn để nàng ở nhờ.
Nàng bị đuổi khỏi nhà chồng, nếu là nam giới thì còn có thể ra ngoài bươn chải, làm thuê qua ngày. Nhưng nàng là nữ giới, đi đâu cũng bị người ta dị nghị, hỏi ai chịu dung nạp?
Nàng từng van xin mẹ, nói mình có thể ở lại nhà như khi chưa lấy chồng, giúp đỡ làm việc nhiều hơn trước, ăn ít hơn cũng được, chỉ cần có chỗ che mưa che gió. Nhưng cha mẹ vẫn nhất quyết muốn đuổi nàng ra ngoài.
Sáng hôm đó, khi mẹ nàng chuẩn bị ra cửa, còn quay lại nói với nàng, "Chúng ta sinh con ra là để gả đi đổi lấy một người vợ cho anh con. Giờ con bị mang tiếng khắc chồng, cũng chẳng còn hy vọng tái giá, giữ con trong nhà để làm gì?"
Nàng gả cho em trai của chị dâu, còn chị dâu thì gả cho anh trai nàng, hai nhà đổi dâu, không có sính lễ, cũng chẳng có lễ hỏi, chỉ là đem con gái đổi lấy con gái. Cha mẹ nàng sớm đã tính toán xong xuôi, trong nhà còn có thể có được ít tiền sính lễ nên mới giữ nàng lại. Nếu không, lúc nàng sinh ra là con gái, e rằng đã bị đem bỏ đi rồi.
Hôm đó nàng thực sự đi tìm một cái giếng, muốn nhảy xuống cho xong. Một đời cực khổ kết thúc ở đó, cũng coi như xong. Nếu có đầu thai, tốt nhất đừng làm con gái nữa, khổ quá rồi.
Chính là không ngờ, đến chiều khi mẹ nàng về lại mang theo một chút ánh sáng hy vọng, nói có người đang tuyển người làm trong tiệm cơm, do phu nhân huyện lệnh mở, bao ăn ở. Mẹ nàng không nói tiền lương mỗi tháng là bao nhiêu, bởi trong lòng bà nghĩ, dù nàng có kiếm được bao nhiêu, thì cũng là của trong nhà cả, sớm muộn gì cũng thay A Hồng đến lĩnh tiền.
Nhưng giờ bà ta không dám theo A Hồng vào Cố phủ. Một khi vào rồi, thì cả đời này cũng đừng mong từ tay Bạch Kim Thời lấy được một đồng tiền lương nào của A Hồng.
A Hồng ngẩng đầu nhìn tấm biển treo trên cổng lớn Cố phủ, trong lòng chưa rõ tương lai sẽ ra sao, nhưng ít ra, nàng biết từ nay về sau mình có một nơi yên ổn để sống. Chỉ cần chăm chỉ làm việc, sẽ không còn bị đuổi đi nữa.
Nàng lặng lẽ đi theo mọi người bước vào cửa phủ. Mấy bà cô đi theo ở lại bên ngoài, chỉ có nhóm nữ giới và ca nhi được gọi vào trong. Ai nấy đều mặt mũi mỏi mệt, ánh mắt chết lặng, mang theo cả chút hoang mang chưa kịp giấu.
Vừa bước chân vào cửa, ai nấy đều cúi gằm đầu xuống, chỉ dám nhìn mũi giày, không dám nhìn xung quanh, càng không dám ngó nghiêng bên trong phủ lớn.