43. Lẩu Cay Khai Vị, Tuyển Người Làm Xưởng

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh

Lẩu Cay Khai Vị, Tuyển Người Làm Xưởng

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Cay, thật ra chính là cảm giác đau. Nhưng mà, càng cay càng cuốn." Cố Thanh Nam vừa nói xong liền phát hiện Đạo Hoa đang nhìn hắn bằng ánh mắt 'ngươi đúng là đồ biến thái'. Bản thân hắn cũng không nhịn được bật cười, cái lý thuyết càng đau càng nghiện này quả thật nghe có hơi kỳ lạ, nhưng nếu đổi lại thành càng cay càng cuốn, thì khác ngay lập tức.
Đạo Hoa vẫn không thể lý giải nổi, cúi đầu nhìn ngón tay vừa chạm vào ớt cay, đến giờ vẫn còn nóng rát âm ỉ. Ngón tay còn nóng như vậy, lưỡi non nớt hơn, chẳng phải sẽ cay đến sưng tấy sao? Trong lòng y vô cùng do dự không biết có nên vào ăn thử không, nhưng nghĩ đến Cố đại nhân nói sau này cửa hàng sẽ bán món liên quan đến ớt cay, vì sự nghiệp phát triển trong tương lai, y đành phải đi theo.
Trên bàn đặt một cái nồi tròn, vây quanh nồi là các loại thức ăn chưa nấu: rau xanh mướt, những lát thịt thái mỏng, những lát cá phi lê mịn màng, các loại viên. Một bên khác lại bày từng chén gia vị nhỏ, đủ loại màu sắc và hương thơm.
"Cái này ăn thế nào vậy?" Bạch Kim Thời chưa từng thấy kiểu ăn này, cảm thấy có chút kỳ lạ. Nhưng mùi cay thơm kia lại khiến bụng cậu đói cồn cào.
"Ngồi xuống trước đã, ta giúp các ngươi." Cố Thanh Nam nói, đích thân đứng dậy đi đến bàn gia vị.
Lẩu có rất nhiều cách ăn, đặc biệt là phần gia vị chấm – có người thích pha chế một chén chấm riêng, có người chỉ ăn nước tương đơn giản, có người lại mê mẩn tương vừng thơm ngậy. Cố Thanh Nam thì kiểu nào cũng thích, mỗi loại đều bỏ một chút: vừa cho tương vừng, vừa cho ớt bột, thêm dầu mè, tỏi giã, hành lá, tương hoa hẹ, chao, và một thìa dầu hào.
Tiếc là ở đây không gần biển, hắn từng dùng kỹ năng câu cá trong trò chơi câu được vài con hàu không đủ để làm dầu hào. Tương hoa hẹ thì đang làm, chưa xong. Còn chao thì phải đợi sau khi xưởng xay bột khai trương mới làm được.
Tạm thời, hắn đành chọn mấy loại gia vị đơn giản nhất, dù các nguyên liệu còn hạn chế, hương vị chưa thể sánh bằng sau này, nhưng trong điều kiện hiện tại đã là rất tốt, không thể đòi hỏi quá nhiều.
Sau này có điều kiện hơn, hắn có thể mở xưởng làm nước tương, xưởng giấm, nâng cao chất lượng cuộc sống của bản thân.
Hắn đưa chén nước chấm đến trước mặt Bạch Kim Thời và Đạo Hoa, "Lẩu này chính là bỏ mấy thứ muốn ăn như rau, thịt, cá... vào trong nồi nấu, đợi chín rồi vớt ra, chấm gia vị rồi ăn. Ưu điểm là muốn ăn gì thì cứ cho vào, mỗi người khẩu vị khác nhau nhưng vẫn có thể quây quần ăn uống cùng nhau."
Đạo Hoa gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác, "Nhưng mà mỗi người đều gắp đồ ăn bỏ vào nồi, đũa cũng thò vào trong như vậy chẳng phải sẽ dính đầy nước bọt sao?"
"Ta biết ngay các ngươi sẽ lo lắng điều này mà." Cố Thanh Nam từ bên cạnh lấy ra hai đôi đũa công cộng mới, đưa cho mỗi người một đôi.
Đạo Hoa: "Tốt, không sao rồi."
Miệng thì nói không sao, nhưng y vẫn không dám thật sự gắp đồ trong nồi, vì y vốn là người cẩn thận.
Bạch Kim Thời thấy Cố Thanh Nam đang chờ mong nhìn mình, liền rất nể tình thả một đĩa thịt vào nồi. Lát thịt thái mỏng, chỉ trong chớp mắt đã đổi màu, chín mềm.
Cậu gắp một miếng lên nếm thử, vị cay tê kích thích đầu lưỡi nhưng không đến mức không chịu nổi, "Rất đặc biệt, ừm..."
Cậu lại thử lát cá, rồi đến món lòng bò mà Cố Thanh Nam nhiệt tình đề cử. Trước kia cậu không ăn nội tạng, nhưng lần này là Cố Thanh Nam đề nghị, nên cũng không bài xích như mọi khi. Không ngờ ăn vào trong miệng, lại giòn sần sật, thơm lừng, khiến cậu sáng mắt, "Cái này ăn ngon quá."
"Thật sự ngon lắm sao?" Đạo Hoa ở bên cạnh nhìn thấy Bạch Kim Thời ăn ngon lành như vậy, cũng không nhịn được nuốt nước bọt.
"Ta thấy rất ngon, so với món ăn thường ngày thì đậm đà hơn nhiều." Bạch Kim Thời vừa nói vừa ăn liên tục, khiến Đạo Hoa cũng nhịn không được vươn đũa gắp thử một miếng.
Chỉ là vừa mới ăn một miếng, Đạo Hoa đã không thể nuốt nổi, vội vàng phun ra, cả người như bị thiêu đốt, đứng bật dậy nhảy nhót vài cái, rồi lập tức ôm bình nước tu ừng ực.
Y cay đến quên luôn cả hình tượng, vừa há miệng vừa dùng tay quạt quạt, "Cái này cũng quá cay đi! Cay xé lưỡi! Ta thật sự ăn không nổi! Ăn không nổi!"
Cố Thanh Nam cũng từng gặp nhiều người không ăn được cay, nhưng không ngờ Đạo Hoa lại phản ứng mạnh đến vậy. Xem ra sau này muốn làm món liên quan đến ớt, e rằng vẫn phải tính đến chuyện mời thêm đầu bếp đến để đào tạo.
Hắn bảo người làm một nồi nước dùng không cay cho y, Đạo Hoa vội xua tay: "Ta thấy không ăn được kiểu này. Các ngươi cứ ăn đi, ta đi trước một chút!"
Nói xong, y liền như chạy trốn, vội vã rời đi, cứ như sợ ở lại thêm lát nữa sẽ bị tra tấn.
"Hắn không ăn thì chúng ta ăn vậy." Cố Thanh Nam quay sang rót cho Bạch Kim Thời một chén nước ép trái cây, "Ta trồng được một cây táo trong sân, khi ra quả xong thì được đưa đến phòng bếp làm nước táo. Ngươi nếm thử xem."
Cây táo đó là hắn mua mầm cây trong trò chơi, mất mười sáu giờ đồng hồ mới kết trái, tuy thời gian tính ra là lâu so với lúa mì, nhưng vẫn nhanh hơn rất nhiều so với thế giới bên ngoài.
Hơn nữa, thời đại này trái cây vừa nhỏ vừa chua, trong khi giống cây từ trò chơi thì trái vừa to, vừa ngọt, mọng nước, ăn vào không cần thêm đường cũng đủ vị.
Bạch Kim Thời vốn không thích ăn táo, nhưng vừa nhấp một ngụm nước táo liền cảm thấy khác biệt: là mùi táo, nhưng vị ngọt dịu, thanh mát, hoàn toàn không giống bỏ đường vào, là vị ngọt tự nhiên của trái cây thật sự, "Chỉ có táo thôi sao? Hay có thêm gia vị gì khác?"
"Chỉ có táo. À đúng rồi, còn thêm một chút nước lọc." Cố Thanh Nam nói, trong lòng còn tiếc không có đá lạnh. Thời tiết bây giờ chưa có tủ lạnh, hắn đang tính đến mùa đông đông sẵn mấy khối băng, cất vào không gian trữ vật, đợi đến hè năm sau thì lấy ra dùng.
Bạch Kim Thời gật đầu, khen rất ngon, Cố Thanh Nam lại đưa cho cậu một quả táo lớn bóng loáng, "Cắn thử cái này đi."
Bạch Kim Thời vừa mới ăn cay, miệng còn hơi nóng, giờ cắn một miếng táo giòn ngọt, cả khoang miệng mát rượi dễ chịu, lập tức cảm thấy sảng khoái, "Ngon thật."
Cố Thanh Nam nhìn cậu ăn, thấy nhất định có thể đi làm streamer ẩm thực, hắn vô cùng thích ngắm cậu ăn, "Ta còn rất nhiều táo, cây đó kết trái nhiều lắm, về sau ngày nào ngươi cũng có thể ăn."
Lúc trước hắn tra bảng thông tin cây ăn quả trong trò chơi thì phát hiện, chỉ cần gieo trồng là có thể ra trái quanh năm, không cần lo lắng về mùa vụ.
Bạch Kim Thời cắn một miếng táo giòn ngọt, "Ta phải đem loại quả táo này cùng nước táo đưa vào thực đơn của quán cơm mới được."
Hai người ăn xong, nhân tiện tản bộ, cùng nhau đi qua khu chợ. Mới tới nơi đã thấy khu chợ bên kia đã có không ít người đến trước, có người trải sạp chiếm chỗ, có người dứt khoát mang đồ ở lại ngủ qua đêm, chỉ để giữ được một vị trí tốt.
Thấy Cố Thanh Nam tới, mọi người liền vây quanh, tranh nhau hỏi han hắn khi nào mở xưởng gỗ, khi nào cần người.
Cố Thanh Nam phất tay, ôn tồn nói: "Chờ xưởng gỗ trên núi bắt đầu khai thác gỗ, trong thành sẽ lập xưởng gia công, đến lúc đó sẽ cần người. Về sau ta còn muốn mở thêm nhiều nhà máy nữa, mỗi người đều có thể tìm được việc làm, đều có cơm ăn."
Mọi người nghe vậy, ánh mắt sáng bừng, tràn đầy hy vọng. Từ sau khi Cố đại nhân lập hai nhà máy đầu tiên, thật sự thu nhận được rất nhiều công nhân, dân chúng trong huyện thành liền tin tưởng, hắn là người nói được làm được, chỉ là cần thêm chút thời gian.
Có người ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi: "Cố đại nhân, phu nhân hôm nay đến đây có chuyện gì vậy?"
"Phu lang ta chuẩn bị mở một xưởng xay bột, ngày mai đúng dịp chợ phiên, người đông, muốn đến tuyển người, hôm nay đến xem trước nên đặt chỗ nào thì tốt." Cố Thanh Nam vừa nói, vừa quan sát bốn phía. Nơi này người đông đúc hỗn tạp, dễ xảy ra xô xát, ngày mai chi bằng cho bộ khoái đến duy trì trật tự, trước giờ chợ họp cũng nên vạch lại ranh giới, quy hoạch lại một lượt, làm cho chợ trông gọn gàng hơn một chút.
Những người bán hàng rong cùng người qua đường nghe vậy, trong lòng đều âm thầm mừng rỡ, may mà hôm nay đến sớm, biết đâu có thể được chọn trước.
Không ít người vốn đang tìm việc hoặc trong nhà có con cái thất nghiệp liền ùa tới, chen nhau giới thiệu, "Cố đại nhân, phu nhân, các ngươi xem ta có được không? Ta sức lớn, kéo cối xay còn nhanh hơn cả lừa!"
"Ta cũng được! Ta sức có thể sánh với một con trâu!"
"Chúng ta sẽ mua lừa mà dùng." Bạch Kim Thời đưa mắt nhìn quanh, phát hiện những người đến gần đều là nam nhân, "Xưởng xay bột chỉ tuyển nữ tử và ca nhi, các vị nam tử đợi thêm một chút, tương lai Cố đại nhân mở thêm xưởng, sẽ có rất nhiều cơ hội cho mọi người, không cần vội."
Người xung quanh vốn còn định hỏi tại sao nữ tử với ca nhi thì làm được, nam nhân lại không cho, nhưng nhìn gương mặt xinh đẹp kinh người của Bạch Kim Thời, cũng đại khái đoán ra được Cố đại nhân lo lắng điều gì. Mặc dù cậu không nhất định mỗi ngày tới xưởng xay bột, nhưng Cố đại nhân cũng không yên tâm.
Một bên tuyển nam nhân, một bên tuyển ca nhi nữ tử, hai phu phu này phân công rõ ràng, có lẽ sau này cả huyện thành ai cũng có thể tìm được việc làm.
"Vợ ta được không? Nàng sức còn lớn hơn cả đầu lừa, ta kéo còn kéo không lại." Một nam nhân phía sau cao giọng hô lên một câu, lập tức khiến mọi người bật cười. Chẳng mấy chốc, mọi người ai nấy đều rối rít giới thiệu vợ, phu lang trong nhà. Bạch Kim Thời bắt đầu nghiêm túc hỏi tuổi, sức khỏe, hoàn cảnh gia đình.
Lúc này cậu mới phát hiện người tới báo danh đều là người đã thành thân, chưa có ai là chưa thành thân cả.
Nhưng tình hình này cũng không nằm ngoài dự đoán của cậu. Muốn để ca nhi và nữ tử ra ngoài làm việc trước khi thành thân, vẫn là chuyện hơi khó. Không ít cha mẹ còn mang tư tưởng cũ, sợ ca nhi, nữ nhi nhà mình ra ngoài làm việc sớm quá, sẽ làm ảnh hưởng đến thanh danh, đến lúc gả đi thì khó tìm được chỗ tốt. Nhưng nếu đã thành thân rồi thì dễ nói chuyện hơn nhiều.
Huống chi Bạch Kim Thời cũng là ca nhi, lại mở xưởng xay bột chỉ tuyển ca nhi cùng nữ tử, cho nên các vị trượng phu kia cũng yên tâm hơn phần nào, không sợ người trong nhà ra ngoài bị nam nhân trêu chọc.
Cậu vẫn luôn nhớ kỹ một đạo lý: không thể đi những bước quá lớn. Trước hết, phải để mọi người quen với việc ca nhi và nữ tử cũng có thể ra ngoài làm việc. Đợi sau khi thói quen đã hình thành, đến lúc đó muốn để thiếu niên, người chưa thành thân, hoặc người nhỏ tuổi hơn nữa đi làm cũng không muộn.
"Các vị cũng đừng nóng vội, ngày mai ta sẽ ở chỗ này chính thức tuyển người. Ai muốn tới xưởng xay bột làm việc thì đến quầy hàng phía sau ta báo danh." Bạch Kim Thời vừa nói vừa chỉ về phía chiếc bàn nhỏ phía sau, "Ngày mai ta vẫn sẽ đứng ở ngay vị trí này, đến sớm sẽ ghi danh trước. Công việc ở xưởng xay bột không chỉ là kéo cối xay đá. Sau này ta còn dạy các vị làm đậu phụ, chia tổ hợp tác, không phải ai cũng phải dùng sức, cũng không quá mệt nhọc. Mọi người không cần quá lo."
Lời này vừa nói ra, cả đám người đều kinh ngạc. Làm công mà còn được dạy làm đậu phụ? Trước kia Cố đại nhân dạy người ta nung gạch đã khiến không ít người cảm thấy khó hiểu, chỉ trỏ rằng vị quan này thật ngốc nghếch, dạy hết cho người ta rồi, lỡ họ học xong rồi bỏ đi thì sao?
Hiện giờ đến lượt Cố phu nhân lại nói sẽ dạy làm đậu phụ, trong lòng bọn họ càng thấy khó tin. Nhưng nghĩ kỹ lại, họ lại thấy có lý. Cố đại nhân và Cố phu nhân đều là người thiện tâm, mà họ lại là quan lớn và phu nhân, không thể tự tay đi nung gạch, làm đậu phụ. Nhưng họ cũng không giữ của riêng, truyền tay nghề ra ngoài, là thật sự muốn để dân chúng sống tốt hơn, chứ không phải chỉ lo làm giàu cho bản thân. Không giữ của riêng, không giấu nghề, còn tự mình đứng ra tuyển người, đích thực là làm quan vì dân, đáng khâm phục!
"Ngài để đó cho chúng ta, giúp ngài giữ chỗ. Trời cũng tối rồi, ngài nên về nghỉ ngơi đi thôi." Có người bán hàng rong bên cạnh đem mấy cái sọt rau, tấm bạt che hàng xê dịch sang một bên, giúp Bạch Kim Thời giữ lại một vị trí đẹp nhất. Trong lòng người nọ nghĩ thầm dù gì mình tối nay cũng không về, cứ ở đây canh hàng, nhân tiện giữ chỗ giúp Bạch Kim Thời, đến ngày mai báo danh liền coi như người đầu tiên, vợ mình chắc chắn sẽ có một suất vào xưởng xay bột làm việc, trong nhà cũng sắp có thêm một khoản tiền rồi!