Bài học đồng áng, tiếng chuột và tiểu ca nhi đánh xe

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh

Bài học đồng áng, tiếng chuột và tiểu ca nhi đánh xe

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch Kim Thời giật lấy cái cuốc từ tay Cố Thanh Nam, cúi xuống sửa lại từng luống đất. "Xới đất phải làm cho đất tơi xốp, chứ không phải chỉ đào lên rồi lại lấp xuống như vậy."
"Sao mà tỉ mỉ như chải tóc vậy. Ta cứ nghĩ chỉ cần xúc đất lên rồi lấp xuống là xong." Cố Thanh Nam ngồi xổm bên cạnh quan sát, trong lòng thầm khâm phục. "Ngươi vừa đẹp trai, nấu ăn lại ngon, giờ còn biết trồng trọt nữa. Chắc có nhiều cô nương thích ngươi lắm phải không?"
"Người thích ta toàn là nam nhân." Bạch Kim Thời đáp.
Cố Thanh Nam nghe ra trong giọng điệu của cậu có chút ghét bỏ. "Ngươi không thích bị nam nhân theo đuổi à? Hay là ngươi không thích con trai?"
Bạch Kim Thời nhíu mày nhìn hắn, hỏi: "Ngươi nói gì khó hiểu vậy? Giải thích rõ hơn xem nào."
"Ý ta là, ngươi chán ghét người đồng tính à? Hay ngươi thích người khác giới?"
"Ca nhi với nam nhân vốn là khác giới rồi. Ta cũng không biết mình thích ai, chưa từng thích ai bao giờ." Bạch Kim Thời cảm thấy mọi người trên thế gian này đều đáng ghét, cậu chưa từng gặp được ai khiến mình có thiện cảm.
Cố Thanh Nam nhờ có làn đạn mới biết ca nhi là giới tính thứ ba ở thế giới này, và làn đạn còn nói ca nhi có thể sinh con.
"Hóa ra là cậu ấy sinh con, không phải mình sao?" Cố Thanh Nam lẩm bẩm, không để Bạch Kim Thời nghe thấy. "Cái giả thiết này cũng thật quá thần kỳ."
Làn đạn nghe thấy liền cười rộ lên.
【 Làn đạn: Xem ra ông còn thất vọng lắm nha. 】
【 Làn đạn: Nam ca muốn làm mẹ à~ 】
Cố Thanh Nam bất lực nhìn chằm chằm màn hình, lại thấy làn đạn hiện lên những lời nói rằng ca nhi thường xinh đẹp, yếu đuối, cần được che chở.
Cố Thanh Nam đọc xong những lời này, rồi nhìn Bạch Kim Thời đang cầm cuốc làm việc, vội vàng nói: "Ngươi làm mẫu một mảnh nhỏ thôi là được rồi, ta xem xong đã hiểu, để ta làm cho."
Bạch Kim Thời đưa cuốc cho hắn. "Cả hai chúng ta đều không biết trồng lúa mì. Tốt nhất là nên đi hỏi người có kinh nghiệm, đừng để làm hỏng hết."
"Đúng vậy, đang vào vụ mà. Chúng ta cùng đi một vòng thôn xóm, xem người ta gieo trồng thế nào." Cố Thanh Nam cũng vừa hay muốn đi xem nông thôn ở đây ra sao. "Ngày mai ta sẽ đến huyện nha một chuyến, chiều chúng ta cùng đi đến thôn xem nhé."
【 Làn đạn: Trước tiên, ông hãy tính toán khoảng cách giữa các hàng lúa mạch. Sau đó đào mương sâu khoảng 3–5cm, có bao nhiêu hàng trồng thì đào bấy nhiêu mương. Tưới nước vào mương, rải hạt, rồi lấp đất lại. 】
【 Làn đạn: Nếu sợ đào không thẳng hàng, hai người có thể kéo một sợi dây thừng căng thẳng. Cứ theo dây mà đào, đảm bảo thẳng tắp. 】
Cố Thanh Nam nhìn thấy làn đạn hiện ra từng dòng chỉ dẫn, mắt lập tức sáng rỡ. Quả nhiên vẫn là đại thần làn đạn đáng tin cậy nhất, chuyện gì cũng rành, cái gì cũng biết. Nãy giờ hắn loay hoay đào đất mà không biết cách. "Ta nhớ là có một quyển sách cũng ghi lại, chờ ăn cơm xong ta sẽ xem thử, rồi mai hãy gieo."
Bạch Kim Thời nói, bữa cơm chiều làm đơn giản thôi, mai đầu bếp nữ đến rồi muốn ăn gì thì cứ nói sau.
Cố Thanh Nam nhìn bàn cơm ba món một canh, thốt lên: "Đây mà gọi là ăn tạm đơn giản sao? Ngày thường ngươi ăn gì, sơn hào hải vị à?"
"Chỉ là hai món rau một món thịt, canh rau đậu phụ cũng đơn giản thôi." Bạch Kim Thời khi còn nhỏ chưa từng được ăn ngon, hiện tại đã thành thân rồi, mỗi bữa cơm cậu đều muốn ăn no, ăn ngon hơn một chút.
Hồi còn nhỏ sống trong nhà cha mẹ nuôi, mỗi bữa cơm đều do cậu nấu. Nấu xong còn phải dọn lên, mời mọi người ngồi vào bàn ăn trước. Còn cậu thì chờ ăn đồ thừa, sau này lớn hơn làm việc nhiều cũng được chia phần, nhưng cũng chẳng mấy khi được no bụng. Lúc đói quá, cậu thường giấu một chút đồ ăn riêng, nếu bị phát hiện thì lại bị đánh đòn.
Cậu vừa quay sang, thấy Cố Thanh Nam ăn uống ngon lành đến vậy, liền nói: "Ngươi ăn đến mức vui vẻ như thế sao? Cũng chỉ là chuyện thường ngày thôi mà."
"Không phải, với trình độ nấu ăn này của ngươi, hoàn toàn có thể mở một cửa hàng đấy. Ngươi có hứng thú mở tửu lầu không?"
Bạch Kim Thời cũng từng nghĩ đến chuyện này, nhưng trước mắt còn chưa phải lúc. Cậu muốn chờ thêm một thời gian nữa, xem tình hình thế nào đã. "Bàn sau đi."
Cố Thanh Nam cảm thấy chắc chắn sau này hệ thống sẽ giao nhiệm vụ mở cửa hàng. Bước đầu tiên có lẽ là bán nông sản, lúa mì có thể thu hoạch trong một ngày một đêm, mỗi ngày trồng một đợt, chẳng mấy chốc kho nhà sẽ đầy ắp.
Tối đó, Cố Thanh Nam nằm trên giường, xem giao diện trò chơi có gì mới không. Quả nhiên, có một nhiệm vụ nhánh.
【 Nhiệm vụ nhánh: Công đường thẩm án 0/10 (Khen thưởng 10.000 đồng tiền) 】
Cố Thanh Nam chỉ vào mấy số không phía sau, reo lên: "Một vạn... một vạn đó!!! Thế mà có những một vạn!"
Hắn la toáng lên, khiến Bạch Kim Thời giật mình: "Làm gì mà ồn ào thế? Gặp được thần tài trong mơ à?"
"Xin lỗi." Cố Thanh Nam vội vàng bịt miệng, cả căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Trong đầu Cố Thanh Nam vẫn đang nghĩ ngày mai nhất định phải đến huyện nha một chuyến. Nhưng mà, đi đâu để tìm ra mười vụ án đây?
Hắn cảm thấy bá tánh thời cổ đại đều sợ phiền phức, rất ít người đến nha môn kiện cáo. Trừ phi là những vụ án lớn như giết người cướp của, mà loại đại án đó ngay cả trong tương lai cũng không dễ phá, huống chi bây giờ lại không có camera, không có các loại thiết bị điều tra hiện đại.
Hiện tại ngẫm lại, một vạn tiền đồng đó cũng không dễ kiếm như hắn tưởng. Thôi thì cứ ngoan ngoãn trồng trọt còn hơn.
Hắn vừa mới nhắm mắt lại, liền nghe thấy tiếng "chít chít". Cả người hắn run lên, vội dịch về phía Bạch Kim Thời, thầm nghĩ trong phòng này chẳng lẽ có chuột?
Bạch Kim Thời cũng chưa ngủ, cảm nhận được Cố Thanh Nam đang rụt người lại gần mình. Cậu còn tưởng đối phương rốt cuộc không nhịn được nữa, liền nói: "Chúng ta đã thành thân rồi, không cần lén lút như vậy đâu."
Cố Thanh Nam vốn đã tinh thần căng thẳng, bị cậu nói vậy liền hoảng hốt: "Ngươi còn chưa ngủ sao?"
"Chưa. Ngươi muốn làm gì thì cứ làm đi, cứ quang minh chính đại một chút." Bạch Kim Thời đáp.
"Làm gì cơ?" Cố Thanh Nam hỏi lại.
"Chính là..." Bạch Kim Thời liếc hắn một cái, có chút bất đắc dĩ: "Còn phải để ta nói ra sao? Đã thành thân rồi thì nên làm chuyện của người đã thành thân, sinh con ấy."
"Không phải, ngươi... ngươi sao lại nghĩ sang chuyện đó..." Cố Thanh Nam mặt đỏ bừng đến tận mang tai. "Ta là muốn hỏi, trong phòng này có phải có chuột không? Vừa rồi ta hình như nghe thấy tiếng 'chít chít'."
Lời vừa dứt, liền nghe thấy bên tủ truyền đến một tràng âm thanh như chuột cắn gỗ. Bạch Kim Thời cũng nghe thấy, bầu không khí bỗng chốc trở nên vô cùng xấu hổ.
"Hình như có thật." Bạch Kim Thời ngượng đến mức mặt cũng nóng bừng, vội vàng trở mình. Trong lòng cậu bắt đầu hoài nghi bản thân có phải vừa rồi quá tự luyến hay không. Chắc chắn Cố Thanh Nam đang cười nhạo cậu rồi...
Cố Thanh Nam lại xê dịch đến gần cậu hơn một chút. "Trước kia có phải thường xuyên có nam nhân cố ý tiếp cận ngươi không? Ngươi có cảm thấy ta giống bọn họ không?"
Bạch Kim Thời không muốn tiếp tục đề tài này, cũng không muốn nhớ đến chuyện quá khứ. Cậu nói: "Trong phòng này hình như có không ít chuột, buổi tối ngủ nhớ cẩn thận, bọn chúng có thể bò lên giường cắn miệng ngươi đấy."
Cố Thanh Nam vội đưa tay che miệng, một lát sau mới nhỏ giọng hỏi: "Ngươi từng bị cắn à? Ngươi không phải đang dọa ta đấy chứ?"
Bạch Kim Thời đáp: "Trước kia đệ đệ ta bị chuột cắn vào miệng, sáng hôm sau nương ta liền đánh ta một trận, bắt ta phải đi bắt hết chuột trong nhà giữa đêm."
"Ngươi lại không phải mèo..." Cố Thanh Nam đang nói dở thì tự thấy không thích hợp, quay đầu nhìn Bạch Kim Thời, phát hiện đối phương sắc mặt không được tự nhiên. "Đệ ngươi bị chuột cắn, sao nương lại đánh ngươi?"
Bạch Kim Thời không trả lời nữa. Cố Thanh Nam liền rút ngắn khoảng cách lại, nhưng cậu cũng không đẩy hắn ra. Cứ như vậy, hai người trải qua một đêm.
Trước khi ngủ, Bạch Kim Thời còn định sáng hôm sau sẽ dậy sớm một chút. Đầu bếp nữ ít nhất phải đến giữa trưa mới tới, buổi sáng cậu vẫn phải tự nấu cơm.
Chỉ là tối qua nghĩ đến chuyện sống trong nhà cha mẹ nuôi, cậu buồn bực cả đêm, không ngủ ngon giấc. Hôm sau tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ, nắng đã lên cao.
Cậu vội vã mở cửa đi ra, liền nhìn thấy Cố Thanh Nam đang ôm một con mèo hoa về. "Mèo từ đâu ra vậy?"
"Nó tên là Đại Hoa. Sáng nay ta ra ngoài chạy bộ, thấy nó lảng vảng trước cửa nhà. Hỏi thử mấy người gần đó thì họ bảo là mèo hoang, chắc là ngửi thấy mùi chuột trong nhà ta nên mới mò đến. Ta liền ôm nó về." Cố Thanh Nam vừa nói vừa vuốt ve đầu mèo, sau đó thả nó vào phòng rồi khóa cửa lại. "Để nó ở trong đó ăn một bữa tiệc lớn đi. Ngươi theo ta ra ngoài ăn sáng."
Bạch Kim Thời lúc này mới phát hiện hắn đã mua về không ít đồ ăn sáng, chủng loại cũng khá phong phú.
"Ta đã ăn ở ngoài rồi, nghĩ là ngươi có khi còn chưa dậy nên mua thêm một phần cho ngươi." Cố Thanh Nam nói xong liền vác cuốc lên vai. "Ta đi gieo lúa mì đây."
Bạch Kim Thời mới vừa ăn sáng xong thì mẹ mìn đã dẫn người tới giao. Lần này bà ta mang theo hơn ba mươi người, để cậu chọn lựa.
Những người được đưa đến có cả nam, nữ và ca nhi, tuổi tác lớn nhỏ không đều. Thế nhưng, không ngoại lệ, trong đám nam nhân kia, mỗi khi ánh mắt chạm tới gương mặt của Bạch Kim Thời, đều lập tức ngẩn ngơ, cứ thế nhìn chằm chằm không rời mắt. Bạch Kim Thời cực kỳ khó chịu với loại ánh mắt ấy, trong lòng thầm nghĩ: để bọn họ ở lại trong nhà, chỉ sợ sớm muộn gì cũng sinh chuyện. "Đám nam nhân kia đều đưa đi, ta chỉ muốn ca nhi và nữ hài."
Mẹ mìn nghe vậy thì sững sờ tại chỗ. "Đám tiểu cô nương với tiểu ca nhi này thì làm được cái gì? Việc nặng việc nhọc, cũng phải có nam nhân gánh vác chứ."
Nghe đến đây, Bạch Kim Thời không nhịn được bật cười. Trước kia ở nhà, cậu có hai đệ đệ và một cha nuôi. Ba người kia chẳng khác nào đại gia sống ở chốn hậu đường, chuyện lớn chuyện nhỏ đều đùn đẩy cho một mình cậu làm. Lúc còn ở quê, cậu có một người bạn ca nhi rất thân, người ấy sau khi thành thân cũng một mình lo toan cho cả một nhà già trẻ lớn bé. "Người mua là ta, đương nhiên ta có quyền quyết định."
"Vậy còn việc đánh xe thì sao? Cũng định để ca nhi làm à? Ca nhi trời sinh mềm yếu, đầu óc kém cỏi, làm sao đảm đương được việc đó?" Mẹ mìn cảm thấy Bạch Kim Thời quá tùy hứng, khi nói chuyện cũng không nhớ rằng cậu cũng là ca nhi. "Hay là để Cố lão gia làm chủ đi, dù gì cũng là chuyện lớn. Ngài mà tự tiện quyết định, chỉ sợ ngài ấy trong lòng cũng thấy không thoải mái đâu."
"Nếu ngươi không muốn làm ăn thì cứ dẫn người đi. Ta đi chỗ khác mua cũng được." Bạch Kim Thời nghe tới đó thì mất kiên nhẫn, cũng lười tranh cãi với đối phương. Cậu sợ càng nói càng rơi vào thế yếu, bèn dứt khoát lạnh giọng đuổi người.
Trong huyện thành này còn một nhà môi giới khác, mẹ mìn nghe thế thì hoảng sợ, lo Bạch Kim Thời thật sự đổi sang nơi khác giao dịch. Dù sao người ta mua gì là quyền của người ta, dùng được hay không cũng không đến lượt mình phải lo, làm gì phải vì mấy lời dư thừa mà tự cắt đứt miếng ăn của mình? Bà ta vội vã tự tát mình một cái, đổi giọng nịnh nọt: "Ngài muốn ca nhi với nữ hài, bên ta còn có, ta lập tức cho người đưa tới."
Bạch Kim Thời vốn định để bà ta mang hết người đi rồi sẽ sang bên khác xem thử. Nhưng đúng lúc ấy, từ trong đám người có một tiểu ca nhi giọng trong trẻo cất tiếng hỏi: "Ca nhi vì sao không thể đánh xe? Đánh xe là chuyện khó lắm sao?"
Bạch Kim Thời nãy giờ chưa để ý tới cậu bé, nay nghe xong không nhịn được bật cười, vẫy tay gọi: "Ngươi lại đây, thích đánh xe à? Được, ta sẽ tìm người dạy ngươi, sau này xe ngựa nhà họ Cố liền giao cho ngươi."