**Thể loại:** Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, Tình cảm, Làm ruộng, Kinh thương, Xuyên việt, Sinh con, Chủ thụ, Hằng ngày, Khoa cử, 1v1, HE
**Mô tả truyện hấp dẫn:**
Vào cuối học kỳ, Vu Kiều vui sướng khi nhận được danh hiệu "Thầy giáo được học sinh yêu thích nhất". Nhưng niềm vui chưa kịp thấm sâu thì tai nạn xe bất ngờ ập đến. Khi tỉnh dậy, cô thấy mình nằm trong một căn phòng tồi tàn, tường tối tăm, thân thể đau nhức không thể cử động. Bên cạnh cô là một nam nhân gầy yếu, mặc trang phục cổ xưa, đang lo lắng nhìn mình.
"Chết chưa? Chưa chết thì chuyện gì cũng có thể xảy ra!" - Vu Kiều nghĩ bừng tỉnh. Cô không còn sợ hãi, chỉ cảm thấy phấn khích trước cơ hội được xuyên thời gian.
"Xuyên vào vai ca nhi? Dễ thôi!"
"Thành thân với thư sinh kiệm lời trước mặt? Cũng không khó!"
"Muốn giữ trinh tiết cho người cũ mà nhảy sông tự vẫn? Được hết!"
Nhưng khi nghe Dương Hoa, vị thư sinh tuấn tú bên cạnh, nói rằng gia đình đã bán sạch ruộng đất cuối cùng để mua thuốc cứu mình, và giờ hai người sắp phải chịu đói rét, Vu Kiều mới hiểu: "Cái bánh vẽ" này lớn hơn cô tưởng nhiều.
"Nhà mình sống dựa vào cái gì?" - cô hỏi, nhìn căn phòng xiêu vẹo.
"Đợi sau này ta thi đỗ Trạng Nguyên, cuộc sống sẽ khá hơn." - Dương Hoa buồn rầu đáp.
"Cái bánh vẽ xa vời quá..." - Vu Kiều thở dài.
"Ta biết ngươi không thích ta. Nhưng chỉ cần còn sống, sẽ có ngày hạnh phúc. Đừng tự vẫn nữa, được không?"
Cô nhìn chằm chằm vào Dương Hoa, vị thư sinh có khí chất thanh cao, và bất giác gật đầu: "Được! Bây giờ không ai quý mạng hơn ta nữa. Chúng ta sẽ sống tốt, hơn tất cả mọi thứ!"
Thế rồi, câu chuyện về chàng thư sinh chất phác và cô phu xinh đẹp ngày càng khấm khá. Con đường khoa cử của Dương Hoa ngày càng rộng mở, và ngôi làng nhỏ cũng đổi tên thành "Dương Hoa thôn" để tưởng nhớ công ơn của họ.
Bao năm tháng gian khổ đã qua, giờ đây, giữa kinh thành xa xôi, Dương Hoa ôm Vu Kiều, thở dài đầy mãn nguyện: "Năm tháng qua cực cho Tiểu Kiều rồi. Ta thật may mắn khi cưới được ngươi về nhà."
Vu Kiều nhoẻn miệng cười, nhẹ nhàng đẩy anh ra: "Huynh biết ta rồi đấy! Bánh vẽ của huynh ta không ăn được, nhưng sống cùng huynh, ta chẳng có gì phải hối tiếc~"
Và dưới ánh nắng xuân ấm áp, hai người cùng nhau dẫn đứa con thơ bước đi, hạnh phúc ngập tràn.
Truyện Đề Cử






