Chương 3: Con không quan tâm có phải là cô nương hay không

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 3: Con không quan tâm có phải là cô nương hay không

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuẩn bị cho phu lang…
Thẩm Liễu không dám nghĩ sâu hơn về ẩn ý trong lời nói đó, vội vàng đặt chậu gỗ lên mặt bếp: “Nước giếng lạnh, sẽ làm cóng tay, ta thêm chút nước ấm nhé.”
Cố Quân Xuyên “ừ” một tiếng, rồi nghe Cố Tri Hi cười nói: “Muội đã múc nước rửa mặt cho ca nhiều lần rồi, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện thêm nước ấm, là muội không biết thương xót người khác.”
Thẩm Liễu mặt đỏ bừng vì ngại, ấp úng nói: “Trời nóng, nước lạnh giúp tỉnh táo hơn.”
“Ca phu nói đúng.”
Đến khi Cố Quân Xuyên rửa mặt xong, cơm sáng cũng đã dọn xong.
Trong nhà họ Cố, ai ai cũng làm việc. Triệu Xuân Mai dọn chén đũa, Cố Tri Hi bưng cháo nóng, ngay cả Cố Quân Xuyên chân đi lại không tiện cũng phụ bưng đồ ăn kèm.
Hôm qua đã ăn thịt cá, sáng nay mọi người đều muốn ăn chút cháo thanh đạm.
Trên bàn có một nồi cháo thịt nấu đậu phộng và rau, thịt tươi thái miếng nhỏ xào sơ, đậu phộng rang thơm giòn, ăn kèm với rau xanh tươi mướt, thanh đạm mà không ngán, ngon vô cùng.
Một đĩa trứng gà xào hành. Trứng gà là hỉ lễ do thím Cát hàng xóm mang đến hôm qua, là trứng gà nhà nuôi nên xào lên rất mềm và bông.
Một chén dưa muối tự làm. Củ cải trắng lớn được thái sợi mỏng, phơi nắng, rồi rửa sạch bằng nước giếng, cho vào bình ướp gia vị. Mỗi lần ăn chỉ cần gắp một chút từ trong bình ra, thêm ít ớt cắt nhỏ vào là vô cùng đưa cơm.
Còn có một rổ màn thầu ngũ cốc do Triệu Xuân Mai sáng sớm vào bếp, thấy Thẩm Liễu nấu cháo nên đã làm để ăn kèm. Màn thầu mới ra lò, nóng hổi, cái nào cái nấy tròn xoe, đầy đặn, thơm nồng mùi bột.
Bốn người ngồi quanh bàn vuông. Thẩm Liễu khép chân, hai tay đặt giữa hai chân, không ai bảo cậu ăn, cậu không dám động đũa.
Triệu Xuân Mai múc một muỗng cháo, thấy tiểu ca nhi ngồi cạnh vẫn cúi đầu bất động, liền dịu giọng nói: “Bé ngoan, cầm chén này.”
Thẩm Liễu nghe thấy, nhưng không nghĩ là đang gọi mình, mãi đến khi Cố Quân Xuyên ở bên cạnh mở miệng: “Gọi ngươi đó.”
Thẩm Liễu lúc này mới hoàn hồn, bối rối dùng hai tay nhận lấy chén.
Cháo rau đựng trong chén sứ trắng. Triệu Xuân Mai lại múc thêm chút thịt băm, nhìn người vẫn còn ngây người cầm chén: “Đừng cầm mãi thế, kẻo phỏng tay.”
Chén được đặt nhẹ xuống bàn, tim Thẩm Liễu đập thình thịch. Hai chữ “bé ngoan” giống như cách gọi âu yếm, ngọt ngào dành cho đứa trẻ trong nhà, hóa ra là đang gọi cậu…
Cố Tri Hi ăn một ngụm cháo rau, đôi mắt mở to: “Thơm quá đi! Đây là lần đầu muội ăn món này đó, đây là cách làm trong nhà ca phu sao?”
Thẩm Liễu không biết phải nói gì. Lúc nhỏ cậu chẳng mấy khi được ăn ngon, món cháo rau đậu phộng này chỉ vào ngày lễ Tết mẹ cậu mới làm khi còn sống.
Lúc ấy trong nhà nghèo, quanh năm suốt tháng không có chút thức ăn mặn nào. Mẹ bèn dùng hạt bắp đổi lấy một miếng thịt nạc bằng hai ngón tay, băm nhỏ, rồi cho vào nồi cùng đậu phộng, rau xanh, coi như đó là bữa ăn thịnh soạn.
Sáng hôm nay, Thẩm Liễu quét sân. Khi vào nhà bếp quét dọn, cậu nhìn thấy rất nhiều hỉ lễ để trên mặt đất.
Tuy cậu chỉ là người gả thay, nhưng vẫn xem như đã chính thức thành thân. Cha mẹ và em gái đều đã chết sớm, không ai đưa dâu cho cậu. Cậu muốn làm một chén cháo mà mẹ từng làm, coi như có người tưởng nhớ cậu. Nếu người nhà họ Cố cũng chịu ăn, thì càng tốt hơn…
Cậu không dám dùng nhiều đồ của nhà họ Cố, chỉ cắt một miếng thịt heo nhỏ, hái một ít đậu phộng và mấy cây rau xanh.
Cậu nghĩ dù sao qua hôm nay cũng phải đi, nếu bị mắng, thì cũng chỉ một lần này thôi.
Có lẽ do lửa trong nhà bếp cháy lớn quá, không bao lâu sau, Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi bước vào.
Thẩm Liễu hoảng đến mức không biết giải thích ra sao, nhưng Triệu Xuân Mai cũng không trách cứ cậu, còn xắn tay áo cùng làm với cậu, nói sẽ hấp một rổ màn thầu, đúng lúc có thể ăn kèm với cháo của cậu.
Cố Quân Xuyên thấy Thẩm Liễu không trả lời được, còn cắn môi, y bèn gắp một đũa củ cải vào chén Cố Tri Hi: “Nếu ăn thấy ngon thì học thêm với ca phu của muội đi, cũng có thể tự mình làm.”
“Dạ, được.” Cố Tri Hi vùi đầu húp một ngụm lớn, duỗi tay cầm cái màn thầu, thấy Thẩm Liễu chỉ lo ăn cháo của mình: “Sao ca phu không ăn màn thầu thế? Không quen ăn ạ?”
Thẩm Liễu ngẩn ra. Cậu đã ăn một chén cháo lớn của nhà họ Cố rồi, sao có thể ăn màn thầu của người ta được. Cậu gõ nhẹ vào chén: “Ta, ta no rồi.”
“Muội uống một chén cháo còn chưa no, sao huynh no được.” Cố Tri Hi nhìn cổ tay gầy nhom của Thẩm Liễu, “Vậy huynh ăn nửa cái đi.”
Nói rồi, nàng bẻ màn thầu ra, đưa cho cậu. Màn thầu mới ra lò, hãy còn bốc hơi nóng hôi hổi.
Thẩm Liễu không dám nhận, mãi đến khi Cố Quân Xuyên nhận lấy màn thầu từ Cố Tri Hi, đưa cho cậu, cậu mới dùng hai tay nhận lấy.
Thẩm Liễu há miệng cắn một miếng nhỏ, màn thầu làm từ bột mì trắng và bột ngô, vừa thơm vừa ngọt.
Triệu Xuân Mai nhìn dáng vẻ trân trọng của cậu, trong lòng cảm thấy đau nhói: “Ăn ngon không?”
“Ngon ạ.” Thẩm Liễu mím môi cười, đôi mắt cong cong, trông ngoan vô cùng.
Triệu Xuân Mai lại gắp một đũa trứng gà cho cậu: “Ăn nhiều một chút, gầy quá.”
Mặt trời dần lên cao, gió buổi sáng mát mẻ và ấm áp, chim chóc hót líu lo trên cành cây.
Mọi người trò chuyện một hồi, nồi cháo đã hết sạch. Bình thường Cố Tri Hi chỉ ăn một chén cháo và một cái bánh, hôm nay lại ăn hai chén cháo, nửa cái màn thầu.
Nàng buông đũa, nhìn về phía Thẩm Liễu: “Lát nữa ca phu có bận gì không ạ?”
Thẩm Liễu bị hỏi cho ngây người, không kìm được nhìn về phía Cố Quân Xuyên. Đêm qua nam nhân kia nói muốn dẫn cậu đến Tô gia.
Cố Quân Xuyên biết Thẩm Liễu đang nhìn mình, ánh mắt kia rốt cuộc chẳng giấu giếm chút nào, tựa như hai ngọn lửa nhỏ. Nhưng y lại nổi hứng trêu chọc, cố tình không nhìn cậu.
Cố Tri Hi nói: “Chúng ta ra sau núi hái trái cây đi, hôm kia mẹ còn nói phải làm chè. Đúng rồi, còn có thể bắt bướm nữa, chơi vui lắm.”
“Hả? Ta, ta…” Thẩm Liễu gấp đến mức tai đỏ bừng.
“Huynh nhìn ca của muội làm gì thế?” Cố Tri Hi cũng theo ánh mắt của Thẩm Liễu nhìn qua, “Ca, sao huynh không bảo huynh ấy ra ngoài?”
Cố Quân Xuyên lúc này mới nâng mắt lên, nhẹ giọng nói: “Đi chơi đi.”
Tiểu cô nương lúc này thật sự rất vui, giúp dọn chén đũa vào nhà bếp, rồi chạy bình bịch ra ngoài.
Thẩm Liễu đang muốn rửa chén thì nghe Triệu Xuân Mai nói: “Cầm lưới đi chơi đi, chén cứ để ta rửa cho.”
Vừa dứt lời, Cố Tri Hi đã đeo sọt tre nhỏ quay lại. Trong giỏ có một cái sào tre dài, đầu sào buộc lưỡi hái bằng dây thừng, bọc trong một tấm vải bố trắng dày, đuôi sào thò ra ngoài một nửa qua khe hở của sọt tre, đó là dụng cụ để hái trái cây. Ngoài ra còn có một chiếc lưới nhỏ và một cái bình hồ lô dùng để bắt bướm.
“Ca phu, ta đi thôi?”
Thẩm Liễu lên tiếng, đi theo ra ngoài.
Đi ngang qua sân, Cố Quân Xuyên vẫn còn ngồi ở đó không nhúc nhích.
Cố Tri Hi chạy tới: “Ca, hai ta ra ngoài đây!”
Thẩm Liễu đi theo phía sau, nhỏ giọng nói: “Ta, ta cũng ra ngoài.”
“Ừ.” Cố Quân Xuyên nhìn cánh tay mảnh khảnh, bờ vai gầy gò của cậu, “Chơi vui nhé.”
Thẩm Liễu hơi ngẩn ra: “À… Được.”
Triệu Xuân Mai tay chân nhanh nhẹn, không bao lâu sau đã rửa xong chén.
Bà đặt nồi thuốc lên bếp, đến khi nước thuốc sôi, đổi sang lửa nhỏ để ninh.
Chân của Cố Quân Xuyên đã điều trị hơn nửa năm, đã khám không ít đại phu. Xương bánh chè của y đã nát vụn, từ đó trở xuống đều không còn cảm giác gì, uống bao nhiêu thuốc cũng chẳng khá hơn.
Vào lúc đó, Triệu Xuân Mai khóc ròng rã ngày đêm. Y đi học từ rất sớm, trong khi những đứa trẻ nhà khác còn đang nằm khóc la trong vòng tay người lớn, y đã ngồi đọc sách trong học đường. Đứa bé ấy có thể ngồi suốt mấy canh giờ, mưa to gió lớn cũng không chịu nghỉ ngơi, chịu nhiều vất vả.
Sau khi Cố Quân Xuyên bị què chân, người khác đều nói, lần ngã này đã chặt đứt tiền đồ của nhà họ Cố. Nhưng bà làm mẹ, chỉ đau lòng cho hơn mười năm chong đèn đọc sách thâu đêm của con mình.
Thế nên, chỉ cần còn một cách, bà cũng không chịu từ bỏ, dù không thể trị khỏi chân của y, ít nhất cũng có thể giúp Cố Quân Xuyên bớt chút đau đớn.
Triệu Xuân Mai lau khô bếp, rồi kiểm tra lại lửa. Bà đi từ nhà bếp ra ngoài sân, chiếc ghế nhỏ vừa dùng để ăn cơm vẫn chưa được dọn, bèn ngồi xuống chiếc ghế đẩu đối diện với Cố Quân Xuyên.
Con trai đã lớn, có rất nhiều lời khó nói thành lời. Triệu Xuân Mai ngượng ngùng xoa xoa hai bàn tay: “Trong bếp đang sắc thuốc, một lát nữa là xong.”
Cố Quân Xuyên thấy bà lộ ra vẻ mặt khó xử, nghĩ chắc là có chuyện muốn nói, đợi một lúc lâu sau vẫn không thấy động tĩnh gì, y chậm rãi nói: “Mẹ, người có chuyện gì thì cứ nói đi ạ.”
“Mẹ chỉ muốn hỏi con, con rốt cuộc nghĩ sao?”
“Nghĩ gì ạ?”
Triệu Xuân Mai mím môi, tay xoa xoa đường may bên quần một hồi, gian nan nói: “Đứa nhỏ kia… không phải là Tô Thanh Lam đúng không?”
Nghe vậy, trong lòng Cố Quân Xuyên thật ra cũng chẳng mấy bất ngờ. Mẹ y từ trước đến nay đều thính tai tinh mắt, nhìn rõ mọi chuyện hơn y, nhưng y vẫn mở miệng nói: “Sao mẹ biết?”
“Dù mẹ chưa từng gặp đứa nhỏ kia của Tô gia, nhưng đã nghe nói rất nhiều.”
Tô gia là nhà giàu nổi danh trong trấn Bạch Vân, cũng là một trong số ít nhà có người hầu. Tô Thanh Lam lớn lên trong sự nuông chiều, tính tình như tiểu thiếu gia, mười ngón tay không dính nước.
Trước khi cậu ấy gả vào, Triệu Xuân Mai vẫn luôn lo lắng sẽ khiến cậu ấy phải chịu ấm ức, càng sợ cậu ấy chỉ hơi không hài lòng thôi là sẽ cáu kỉnh ngay.
Ai ngờ sau ngày thành thân, trời vừa mới tờ mờ sáng, đứa nhỏ đó đã dậy làm việc.
Một mình quét sân, rửa mấy chục cái chén sạch bong, còn nấu bữa sáng. Dáng vẻ chăm chỉ như vậy, như thể đã quen làm việc, lại thêm thân hình gầy như que củi như vậy, đâu giống con của gia đình phú quý.
Triệu Xuân Mai nhíu chặt mày: “Cánh tay gầy hơn cả cây sào tre, trên tay đều là vết chai, còn có vết thương, trông thật đáng thương.”
Bà thở dài, không đành lòng nói tiếp: “Cho nên Xuyên Nhi… con định làm gì?”
Y định làm gì… Cố Quân Xuyên còn chưa nghĩ ra.
Đêm hôm qua khi y đột nhiên biết được sự thật, quả thật đã vô cùng tức giận. Nhưng hôm nay đã bình tĩnh hơn nhiều. Đến khi biết tiểu ca nhi này đã làm việc không ngơi tay từ lúc sáng sớm, chút lửa giận còn sót lại cũng đã tiêu tan.
Y thấy mẹ và em gái vui mừng như vậy, thậm chí còn cảm thấy có chút may mắn vì người gả tới không phải là Tô Thanh Lam.
Triệu Xuân Mai thấy y vẫn luôn không lên tiếng, nhẹ giọng nói: “Là con chịu ấm ức. Nếu không phải tại cái nhà họ Tô đáng ghét đó, con đã có thể cưới cô nương mình yêu, chứ không phải một ca nhi không rõ lai lịch.”
“Mẹ nghĩ, nếu con thật sự không vui, ta sẽ hòa ly với nhà họ. Qua đó nói rõ ràng cũng không bị coi là thất tín bội nghĩa, rồi giúp con tìm kiếm lần nữa…”
Cố Quân Xuyên mím môi thành một đường thẳng. Vì mối hôn sự này mà tiền tiết kiệm trong nhà đã cạn sạch, mà y, quả thật cũng chẳng có ai trong lòng mình. Yết hầu y khẽ nhúc nhích, giọng nói khàn khàn: “Có phải là cô nương hay không… con không bận tâm.”
Triệu Xuân Mai nghe y nói vậy, lông mày nhíu chặt khẽ giãn ra. Bà nhẹ giọng hỏi: “Vậy con cảm thấy tiểu ca nhi này thế nào?”
Không biết sao, Cố Quân Xuyên bỗng dưng nhớ đến dáng vẻ trên bàn cơm của Thẩm Liễu, một đôi mắt long lanh nước, vô cùng đáng thương nhìn y, tựa như con thỏ bị dọa sợ trong bụi cỏ.
Cố Quân Xuyên đọc sách thánh hiền mười mấy năm, thường ngày hiếm khi nói cười, vậy mà cũng sinh ra chút ý nghĩ muốn trêu chọc. Biết rõ mẹ muốn hỏi ý y, nhưng y lại cố tình giả vờ như không thấy.
Y cụp mắt, muốn cười sự trẻ con của mình.