Khởi Hành Đến Tân Hương

Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại

Khởi Hành Đến Tân Hương

Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bọn nha dịch giải bốn người họ đi, phía sau là vợ và con dâu của Trần Thiên Phúc cùng lũ trẻ lẳng lặng đi theo. Cả hai gia đình này đều có mối quan hệ với họ, chứng kiến cảnh tượng đó, những người làm mẹ như Hà Ngọc Liên và Phương Thúy Trân không khỏi cảm thán trong lòng.
Hà Ngọc Liên nói với Phương Thúy Trân: "Trần Thiên Phúc tội đáng bị trừng phạt, chỉ đáng thương cho lũ trẻ phải chịu vạ lây."
"Đúng vậy chứ sao! Nhưng mấy người đó chẳng phải đi huyện thành bán nước sao? Sao lại bị bắt?"
Vân Tiểu Yêu biết rõ nội tình, quay sang nhìn Trần Vọng, nhưng hắn vẫn thản nhiên như không, vẻ mặt như không liên quan gì đến mình: "Đi thôi, chúng ta còn phải lên đường."
"Đi thôi, đi thôi." Hà Ngọc Liên và Phương Thúy Trân nắm tay nhau đi trước.
Phía sau, Vân Tiểu Yêu nhỏ giọng nói với Trần Vọng: "Cảm ơn ngươi."
"Vui không?"
Vân Tiểu Yêu lúc này mới dám nhe răng cười.
Trần Vọng thấy dáng vẻ ngốc nghếch của y, cũng không nhịn được khẽ cong môi. Phải nói rằng, tiểu ngốc tử này sau khi tắm rửa sạch sẽ đúng là trông ưa nhìn hơn nhiều. Lúc trước hắn chỉ lo ghét y bẩn thỉu, vậy mà lại không hề để ý rằng lông mày và đôi mắt của Vân Tiểu Yêu thực sự rất đẹp.
Phải nói đúng hơn, lần đầu gặp Vân Tiểu Yêu, y chỉ như một cái xác không hồn, ánh mắt mờ mịt, vô thần, không có chút khát vọng sống nào. Nhưng hiện tại y đã có mục tiêu, đôi mắt và hàng mày bừng sáng trở lại, rạng rỡ, động lòng người. Y đã có được vẻ hăng hái của tuổi mười bảy, mười tám.
Vân Tiểu Yêu phát hiện, hai ngày nay Trần Vọng rất hay cười. Y nghĩ, chắc là vì giữa hai người giờ đã có một bí mật chung: "Trần Vọng, ngươi cười nhiều hơn đi, đừng cứ giữ vẻ lạnh lùng mãi thế."
Trần Vọng tặc lưỡi: "Liên quan gì đến ngươi."
"Ngươi cười rất đẹp."
Trần Vọng cố ý hiểu sai ý: "Không ngờ ngươi lại là một tên háo sắc."
Vân Tiểu Yêu vội kêu oan: "Ta không có."
"Không phải ngươi nói ta đẹp đó ư?"
"Không thể khen ngươi sao?"
"Người khác thì được, ngươi thì không."
Vân Tiểu Yêu đuổi theo hỏi cho ra lẽ: "Tại sao?"
Trần Vọng nhất quyết không trả lời: "Không có tại sao cả."
Nắng ấm chiếu rọi bốn người đang bước đi, mây trắng lững lờ trôi theo gió, dường như vạn vật thế gian đều đang dịu dàng tiễn đưa họ.
Lý tưởng thì rất đẹp, nhưng thực tế lại phũ phàng. Muốn đi tới huyện Lê phải biết đường, nhưng Trần Vọng không có bản đồ, những người còn lại càng chẳng biết phương hướng.
Trần Vọng vốn định thuê xe đi, vừa tiện lợi lại đỡ tốn sức, nhưng lại quên mất huyện Thanh đang gặp thiên tai. Đừng nói là mèo chó, đến cả gia súc cũng khó mà giữ được, lâu rồi chẳng còn ai làm nghề đánh xe nữa.
Hết cách, Trần Vọng đành phải nhờ lão đại phu giúp đỡ. May mà lão nhớ đến ân tình của bọn họ, giới thiệu cho một người đàn ông trung niên trong nhà còn có một con lừa và biết đường, nhờ ông ta đưa đi một chuyến.
May là tốc độ xe lừa nhanh hơn đi bộ, nếu tranh thủ thì trước khi trời tối vẫn đến được trấn kế tiếp.
Trần Vọng thương lượng giá cả, lấy ba cân gạo làm thù lao.
Chờ người kia buộc xe xong, mấy người liền lên đường. Tính ra lúc họ xuất phát cũng đã là giờ Ngọ.
Xe lừa kéo năm người, lắc lư, xóc nảy trên đường đến trấn kế tiếp.
Bốn người chia nhau ngồi hai bên, Trần Vọng và Vân Tiểu Yêu ngồi bên phải, Hà Ngọc Liên và Phương Thúy Trân ngồi bên trái, hành lý được đặt giữa xe, người đàn ông kia phụ trách đánh xe.
Bên này Trần Vọng lấy bản đồ giấy do tiểu dược đồng tặng miễn phí ra trải trên tay xem đường đi. Đây là bản đồ vẽ vị trí địa lý của quận Thanh Thủy và quận Thanh Lâm, bao gồm cả huyện Thanh và trấn kế tiếp.
Trấn kế tiếp vẫn thuộc quận Thanh Thủy, là một nơi gọi là Tân Hương. Theo phân cấp của Đại Ung, Tân Hương nhỏ hơn huyện Thanh một chút. Nhưng không quan trọng, đến đó thì tìm nhà nào đó xin tá túc một đêm, sáng mai lại tiếp tục lên đường tới nơi kế tiếp.
Dọc đường mấy người cũng không dừng lại nghỉ ngơi, vì ban đêm có hổ báo, sói rừng, cố gắng tránh ngủ ngoài trời. Dù có khó chịu vì bị xóc nảy thì cũng đành nhẫn nhịn.
May mà mùa hè trời tối muộn, cố gắng lắm họ mới tới được Tân Hương khi chạng vạng tối. Từ xa đã trông thấy một vùng thôn xóm, nhà cửa nối tiếp nhau, khói bếp lượn lờ, tiếng chó sủa, tiếng chim hót vang khắp nơi.
Trước khi vào Tân Hương, người đàn ông đánh xe nói với Trần Vọng: "Đoạn đường này ta đi nhiều, có quen một nhà, nếu các người không chê thì ta dẫn tới đó nghỉ trọ, giá cả cũng phải chăng, thế nào?"
"Vậy thì tốt quá rồi."
Người kia liền đánh xe đi vào trong. Tuy Tân Hương chỉ cách huyện Thanh nửa ngày đường, nhưng tình cảnh lại khác biệt một trời một vực.
Trận hạn hán kia không lan tới Tân Hương, dân chúng nơi đây vẫn sống yên ổn, mùa màng bội thu. Lúc này vẫn còn ánh đèn vẫn còn sáng, người đàn ông đánh xe đến trước một sân nhà, con chó nhà chủ ngửi thấy mùi lạ liền sủa vang, khiến cả dãy nhà vang tiếng chó sủa.
Trong bóng chiều tối mịt, nhìn không rõ, nhưng tiếng chó sủa hung dữ khiến ba người Vân Tiểu Yêu giật cả mình.
Hà Ngọc Liên và Phương Thúy Trân nép sát vào nhau, Vân Tiểu Yêu thì theo bản năng trốn sau lưng Trần Vọng.
Trần Vọng quay đầu liếc nhìn y một cái, nhưng không hề chế giễu: "Đừng sợ."
Vân Tiểu Yêu trốn sau lưng hắn, nhỏ giọng nói: "Chó dữ quá."
Người đàn ông kia nghe thấy, liền cười: "Huynh đệ ta đây là thợ săn, chó nhà ông ấy toàn là chó săn chuyên đi rừng, đương nhiên hung dữ hơn chó thường. Nhưng các ngươi đừng sợ, mấy con chó này hiểu ý người, không cắn bậy đâu." Vừa nói vừa gọi vào trong: "Lão Lý, ngủ rồi à?"
Người trong nhà sớm đã nghe tiếng động, đang định ra ngoài, nay nghe thấy tiếng ông, liền bước nhanh hơn: "Ta cứ đoán xem là ai, hóa ra là khách hiếm của ngươi."
Người đó từ trong nhà bước ra, ngược sáng nên không nhìn rõ mặt, nghe giọng thì chắc cũng tầm tuổi với người đánh xe.
"Là ta đây, đưa mấy người đồng hương tới xin tá túc một đêm, có tiện không?"
"Tiện, tiện chứ, mau vào rồi nói." Ông ta quát đám chó trong sân: "Về ổ của tụi bay hết đi." Đám chó kia quả thật hiểu người, chủ nhân vừa dứt lời liền cụp tai rén rụt lui xuống.
Lão Lý mở cổng sân, nhiệt tình đón mấy người vào.