Chương 36

Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Vọng và lý chính xử lý xong xuôi công việc rồi mới đến, hai người chờ một lúc ở cổng thành. Chờ mãi cũng sốt ruột, Trần Vọng bèn mời lý chính một bát nước đường từ gánh hàng rong. Vừa ăn vừa trò chuyện, nhắc đến chuyện thôn Tống gia, Trần Vọng cũng hiểu thêm được đôi điều.
Nhưng uống xong nước đường mà đợi thêm một khắc nữa vẫn không thấy bóng dáng hai người kia đâu, lý chính sốt ruột nên đành về trước. Trần Vọng không chờ được người nhưng lại tỏ ra rất kiên nhẫn, tìm một chỗ mát mẻ ngồi xuống chờ tiếp.
Không biết bao lâu sau, bóng dáng Vân Tiểu Yêu mới vội vã xuất hiện, tay xách đầy đồ, dáo dác nhìn quanh như đang tìm kiếm ai đó.
Trần Vọng biết y đang tìm mình, bèn từ chỗ râm mát bước ra.
"Ta ở đây."
Vân Tiểu Yêu vừa nghe thấy giọng hắn thì lòng như trút được gánh nặng, men theo tiếng gọi mà tìm được người, thở phào nhẹ nhõm: "Ta cứ tưởng huynh về rồi."
"Ta ngồi ở phía bên kia." Trần Vọng chỉ về phía mình vừa đi ra, rồi hỏi: "Tống Duẫn đâu rồi?"
"Ở đằng sau. Khi bọn ta ra khỏi thành thì gặp Tống đại nhân đang tuần tra, huynh ấy bị gọi qua bên đó rồi."
Trần Vọng đưa mắt nhìn ra xa, quả nhiên thấy phu phu họ Tống trong đám đông phía sau. Thấy hắn nhìn qua, Tống Lãng còn giơ tay chào, hắn cũng giơ tay đáp lại, sau đó thu ánh mắt về: "Tống Duẫn không về cùng sao?"
"Huynh ấy sẽ về sau cùng Tống đại nhân."
"Nếu ta không chờ ở đây thì sao?"
"Duẫn ca nói nếu huynh về rồi thì sẽ đưa ta về cùng."
Trần Vọng khẽ "ừ" một tiếng, cúi người đỡ lấy đồ trên tay y. Lúc này hắn mới thấy trong cái giỏ tre y xách có lót rơm bên trong, năm con gà con và ba con vịt con đang rúc vào nhau.
"Tự nuôi chúng à?"
"Ừ, gà con với vịt con thì rẻ." Chỉ là nuôi hơi mất công, nhưng không sao, y có kinh nghiệm, nhất định sẽ nuôi tốt.
Trần Vọng lấy hết đồ từ tay y, tự mình xách: "Đi thôi."
Biết hắn vẫn chờ mình, lại còn đợi lâu như vậy mà không hề nổi giận hay trách móc gì, Vân Tiểu Yêu trong lòng cảm thấy ngọt ngào: "Lý chính đâu rồi?"
"Ông ấy về trước để mượn khuôn đúc." Đào giếng mà chỉ đào bằng tay thì không ổn, còn cần khuôn để định hình. Trước kia thôn đã từng đào giếng, khuôn vẫn còn đó, chỉ cần dọn dẹp lại là có thể dùng được.
Vân Tiểu Yêu quay đầu vẫy tay chào Tống Duẫn rồi đi theo hắn ra khỏi thành: "Đã đặt gạch rồi sao?"
"Ừ, ba ngày nữa họ sẽ giao hàng, giao thẳng về thôn Tống gia."
Vân Tiểu Yêu biết nếu mua nhiều thì có thể yêu cầu cửa hàng giao tận nơi.
Hai người đi được một đoạn, Vân Tiểu Yêu nói: "Để ta xách đỡ một ít."
"Không nặng đâu." Trần Vọng hơi thở vẫn đều, hỏi: "Mua những gì thế?"
"Ta mua không nhiều, ngoài gà con vịt con thì chỉ mua vài gói hạt giống, còn lại đều là đồ của Duẫn ca."
Trần Vọng nhìn đống đồ mình đang xách, có vài gói được bọc rất đẹp, không phải loại giấy dầu thô sơ thông thường, ngược lại khá nặng tay, có lẽ là hộp gỗ. Điều này làm hắn hơi thay đổi ấn tượng về một ca nhi nông thôn.
Xem cách Tống Duẫn tiêu tiền thế này, chắc tiền lương mỗi tháng của Tống Lãng cũng kha khá đấy.
Hắn hỏi Vân Tiểu Yêu: "Sao đệ không mua gì cả? Ta có đưa tiền mà?"
"Ta không biết mua gì cả, vả lại Duẫn ca còn tặng ta son phấn nữa." Nói đến bốn chữ cuối, y lén nhìn Trần Vọng, hỏi: "Duẫn ca tốt lắm đúng không?"
Trần Vọng hơi nhạy cảm với chữ "tốt": "Ta cũng cho đệ bạc mà."
"Không giống nhau."
"Khác ở điểm nào?"
Tình huống này hình như từng xảy ra rồi, nhưng Vân Tiểu Yêu nhất thời không nhớ ra được nên chỉ nói: "Dù sao thì cũng không giống."
"Được rồi." Trần Vọng đoán chắc y cũng không nói ra được nên không truy hỏi nữa. "Nếu đệ thấy huynh ấy đáng để qua lại thì cứ giao du nhiều hơn, đừng lúc nào cũng nghĩ chuyện tiền nong, ta đã bảo là ta có mà."
Vân Tiểu Yêu không nói gì. Trần Vọng cũng quen với việc thỉnh thoảng y ngẩn người nên không nói tiếp, hai người cùng nhau đi về.
Vào đến thôn, theo con đường chính về thẳng nhà. Lúc này đã là giữa trưa, trong nhà nổi lửa, ống khói bốc khói nghi ngút, nồi trong bếp đang nấu cháo, trong sân thơm lừng mùi gạo.
"Nương, thẩm, tụi con về rồi!"
Phương Thúy Trân từ bếp đi ra, đáp: "Ừ."
Vân Tiểu Yêu không nghe tiếng trẻ con, bèn hỏi: "Tiểu Tụng ngủ rồi ạ?"
"Liên muội dẫn thằng bé ra ngoài chơi rồi."
"Chiều còn phải trông thằng bé, Duẫn ca có việc bận, phải về trễ cùng Tống đại nhân."
"Được rồi, hai đứa rửa tay chuẩn bị ăn cơm."
Bà nói xong thì đi tìm Hà Ngọc Liên. Trần Vọng đặt gà vịt con dưới mái hiên, những thứ còn lại để y mang vào nhà, hỏi: "Cho chúng ăn gì?"
"Lát nữa ta cho ăn là được." Y ôm đồ đi vào.
Nghe vậy, Trần Vọng không bận tâm nữa, đi thẳng vào bếp. Trên bàn bếp bày một giỏ bánh bao, còn có hai món xào nhỏ. Trần Vọng rửa bát rồi múc cháo ra.
Một lát sau, Vân Tiểu Yêu bước vào, thấy hắn đang múc cháo, bèn tới gần: "Chuyện lúc nãy huynh còn chưa trả lời ta."
"Chuyện gì?"
"Duẫn ca tốt lắm đúng không?"
"Cũng được, sao vậy?"
"Huynh ấy còn đẹp nữa."
Nghe vậy, Trần Vọng nhìn qua, đặt thìa và bát xuống, ngắm y một lúc, rồi đưa tay nâng mặt y lên nhìn trái nhìn phải: "Ta nghe nương nói đệ trước kia cũng đẹp lắm, chỉ là giờ gầy quá thôi. Ăn nhiều vào, sau này chẳng thua gì huynh ấy đâu."
Bàn tay trái của hắn vừa cầm bát cháo nóng nên lòng bàn tay vẫn còn ấm, giờ truyền sang mặt Vân Tiểu Yêu, khiến mặt y cũng nóng bừng lên.
Vân Tiểu Yêu gỡ tay hắn ra, ôm chầm lấy hắn: "Trần Vọng~"
Trần Vọng đẩy cái đầu đang dụi loạn của y ra: "Tránh ra, cô nam quả nam phải giữ ý tứ."
"Tối đó cũng ôm rồi, nay lại không được sao?"
Trần Vọng lạnh lùng nói: "Chuyện nào ra chuyện nấy, hôm đó là để an ủi đệ, đừng có làm hỏng danh tiếng của ta."
"Giờ thì sao?"
"Giờ là đệ đang làm nũng."
"Không được nũng sao?"
"Không được."
"Hừ."
Trần Vọng nén cười nói: "Thôi, đi lấy đũa rồi ăn cơm."
"Ò."
May mà Tống Tụng không kén người, thấy Vân Tiểu Yêu về mà không thấy a phụ mình cũng không khóc. Hà Ngọc Liên múc cháo, đút từng muỗng cho bé, bé cũng ngoan ngoãn ăn hết. Ăn xong thì buồn ngủ, Hà Ngọc Liên bế vào phòng cho ngủ trưa.
Vân Tiểu Yêu trộn cháo thừa với cám gạo để cho gà vịt ăn. Mấy con gà vịt mới nở chưa lâu, lúc đầu phải chăm kỹ. Sợ y không biết cách nuôi, bà cụ bán gà vịt còn cho thêm một gói thuốc bột, thậm chí còn dạy y cách nuôi dòi để cho chúng ăn.
Nhưng thật ra Vân Tiểu Yêu biết cách nuôi, chỉ là mỗi người có một bí quyết khác nhau nên y khiêm tốn lắng nghe bà cụ chỉ dẫn. Chỉ cần nuôi tới một tháng là coi như yên tâm, lúc đó có thể thả cho chúng đi rong rồi.
Buổi chiều, ở vườn rau có mấy hán tử tới, Vân Tiểu Yêu còn nhận ra có cả Tống Gia Hưng. Bọn họ đều tới đào giếng. Giếng nước gần nhà họ nhất nên nước trà cho mấy hán tử cũng do họ phụ trách.
Lý chính còn tính toán đến việc nhà họ thiếu củi, nên bảo mỗi nhà đem một bó củi qua, ai cũng đồng ý. Thôn Tống gia tuy nhỏ, nhưng trên dưới một lòng.
Tất nhiên, lý chính cũng phân việc cho các nhà trong thôn: mỗi nhà ngoài việc cử một người đàn ông đào giếng, còn phải cử thêm một người đi bãi sông nhặt đá cuội.
Việc này đương nhiên do ca nhi hoặc cô nương đảm nhiệm. Thế là sáng hôm sau, Tống Duẫn lại giao Tống Tụng cho Phương Thúy Trân trông nom, rồi cùng nhóm người tới bãi sông.
Sông của thôn Tống gia nằm sát một dãy núi khác, núi non xanh rì, sóng biếc mênh mông. Có một cây cầu gỗ bắc qua núi, đứng trên núi nhìn xuống là thấy rõ sườn núi uốn lượn.
Tống Duẫn chỉ về phía bãi sông, tức là khu rừng núi gần ruộng, nói với Vân Tiểu Yêu: "Đó là hậu sơn của thôn Tống gia, thường ngày chúng ta hay tới đó nhặt củi. Đợi việc này xong, ta sẽ đưa đệ đi."
Vân Tiểu Yêu nghiêm túc nhìn. Hậu sơn nối tiếp nhau từng dãy, sau đó còn có một ngọn núi cao hơn, sừng sững chọc trời.
"Được."
"Đi thôi, chúng ta đi nhặt đá."
Đá cuội cần đủ loại kích cỡ: nhỏ thì dùng để trải đáy giếng, to thì xây thành vách giếng, tránh sụp lở về sau. Người đông sức mạnh lớn, cả buổi sáng nhặt được mấy đống. Thấy đủ rồi, lý chính bảo mọi người nghỉ, sau này thiếu sẽ nhặt tiếp.
Ngày hôm sau, Tống Duẫn giữ lời, dẫn Vân Tiểu Yêu lên hậu sơn nhặt củi. Phương Thúy Trân thấy y mấy ngày nay vất vả, muốn giúp nên cũng đi cùng, còn Tống Tụng thì để Hà Ngọc Liên trông nom.
Bên này nhà thì đào giếng, Trần Vọng lo tiến độ. Vân Tiểu Yêu thì theo Tống Duẫn lên núi vài ngày liền. Cắt cành cây, chẻ củi, hai mẹ con gom được hơn mười bó cành lớn và khá nhiều củi. Vác về chất hết vào sân sau, sau này sẽ chẻ ra.
Hai bên đều bận rộn, chớp mắt đã qua năm sáu ngày. Hôm ấy, ba người từ núi về, vất vả vác củi về tới sân sau. Vân Tiểu Yêu vừa bước ra thì nghe tiếng hô: "Có nước rồi!"
Y sững người, lập tức chạy lại.
Bãi đất trống giờ đã khác hẳn trước kia. Bên cạnh là từng đống đá cuội và đất vàng, gạch xanh thì xếp ở phía khác. Tiếng hô là từ người trong giếng phát ra.
Lý chính nghe vậy, ngẩng lên hỏi vọng xuống giếng: "Thật sự có nước rồi sao?"
"Phải, nước bắt đầu thấm ra rồi!"
Thật ra trước đó đã có dấu hiệu, càng đào xuống đất càng ẩm ướt, khi ấy họ đã chuẩn bị sẵn sàng.
Tống Gia Hưng khẽ thốt lên: "Đúng là thần nhân thật đấy, nói một trượng là một trượng, còn giỏi hơn cả sư phó đào giếng mấy chục năm."
Trần Vọng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng nói: "Quá khen."
"Tiểu tử nhà ngươi!" Lý chính vui vẻ vỗ một cái lên tay hắn.
Vân Tiểu Yêu vừa vặn đi tới, nói: "Lý chính, ra nước rồi mà ngài còn đánh hắn."
"Ha, đệ chỉ biết che chở cho hắn thôi."
Vân Tiểu Yêu đứng bên cạnh Trần Vọng, như thể giếng đó do y chọn, đứng thẳng người, dáng vẻ đầy kiêu hãnh nói: "Ta đã bảo là có nước rồi mà."
"Phải phải phải, đệ nói đúng." Lý chính không chấp với cậu nhóc, nói: "Mọi người tranh thủ, hai ngày tới phải làm cho xong."
"Vâng!"
Đến đây coi như mọi việc đã ổn thỏa, không cần Trần Vọng phải canh chừng nữa. Hắn dẫn Vân Tiểu Yêu về nhà, hỏi: "Mai đệ còn lên núi chặt củi à?"
"Ừ, Duẫn ca nói sắp vào mùa mưa rồi, ta tính tranh thủ làm thêm ít nữa."
"Ta đi cùng."
"Không cần đâu, ta với nương đi là được rồi."
Trần Vọng không nói gì. Dạo này hắn lo chuyện giếng nước nên hơi lơ là y, chẳng biết trước kia do suốt ngày ở cạnh nhau không để ý hay sao, mà giờ bỗng nhận ra một chuyện: "Hình như đệ mập lên rồi."
"Thật à?" Vân Tiểu Yêu sờ mặt mình, nhưng chẳng thấy gì khác biệt.
"Ừ, má có chút thịt rồi."
Tính ra ở thôn Tống gia cũng đã hơn mười ngày, ăn ngon ngủ tốt, chuyện phải lo chỉ là chặt củi, mập lên cũng là điều dễ hiểu.