Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại
Gặp gỡ dưới hoàng hôn
Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, Vân Tiểu Yêu không vội đến gốc cây đa lấy nước mà vẫn theo thói quen đi xin ăn. Nếu xin được đồ ăn thì có thể tiết kiệm bánh bao, để dành cho y và Vân mẫu cùng ăn.
Chỉ là may mắn của y vẫn chẳng khá hơn chút nào, đi khắp các huyện xã lân cận một ngày vẫn chẳng xin được chút gì bỏ bụng, thay vào đó, có người cho y vài đồng tiền lẻ.
Dù vậy Vân Tiểu Yêu vẫn cúi đầu cảm tạ đối phương không ngớt lời.
Về đến nhà, y lấy một cái bánh bao giấu kỹ ra, chia một nửa, cùng với một bát nước đưa cho Vân Lai Phúc.
Như thường lệ, Vân Lai Phúc không chừa lại phần cho y.
Ngược lại, Vân Lai Phúc còn nói một câu khiến Vân Tiểu Yêu khiếp sợ: "Mấy ngày rồi ngươi chưa ăn mà vẫn còn gượng được, có phải giấu ta lén lút ăn vụng thứ gì rồi không?"
Vân Tiểu Yêu tim y lập tức thót lại, tưởng rằng lão phát hiện ra điều gì, sợ đến mức lắc đầu nguầy nguậy.
Vân Lai Phúc thấy y sợ hãi như sắp bị đánh, khinh thường cười lạnh: "Ta nghĩ ngươi cũng không dám."
Nói xong liền bẻ nửa cái bánh bao ra để dành cho Vân Phú Quý, còn mình thì bưng nửa bát nước, ngồi trên ghế tre ăn một cách ngấu nghiến.
Vân Tiểu Yêu không dám thở mạnh, vội vàng chạy về nhà kho, trốn sau cánh cửa lặng lẽ rơi nước mắt.
Vì chuyện đó mà y quên mất ước hẹn với Hà Ngọc Liên, không đến nhà họ Trần bôi thuốc.
Tới tối, lúc đang phân vân không biết có nên ăn cái bánh bao cuối cùng không thì y mới nhớ ra chuyện bôi thuốc. Nhưng trong hoàn cảnh lo cái ăn no, chuyện ấy chẳng đáng bận tâm.
Đây là cái bánh bao cuối cùng.
Nếu không ăn, y và Vân mẫu hôm nay sẽ phải nhịn đói.
Nếu ăn, ngày mai không xin được gì, y sẽ bị đánh. Chỉ cần nghĩ đến bị đánh, cả người y lại nhức nhối âm ỉ.
Nhưng lại nghĩ đến cảnh Vân Lai Phúc hôm nay ngồi dưới mái hiên ăn bánh bao uống nước, lòng y liền nảy sinh một ý nghĩ ngang bướng, cho dù ngày mai có bị đánh chết, y cũng không muốn nhường cái bánh bao này cho lão nữa.
Y lại gọi Vân mẫu đến, hai người ngồi trong nhà kho tối tăm cùng ăn cái bánh bao cuối cùng.
Liên tiếp hai ngày, Vân Tiểu Yêu đều xin được bánh bao và nước, Vân mẫu bắt đầu thắc mắc: "Là người tốt bụng ở đâu cho vậy?"
Vân Tiểu Yêu đã hứa với Hà Ngọc Liên sẽ giữ kín bí mật, dù trước mặt Vân mẫu cũng không hé nửa lời: "Nương ăn đi, dù sao cũng là người tốt bụng cho thôi."
Phương Thúy Trân thấy y không nói thì cũng không hỏi thêm. Nửa cái bánh bao vào bụng không thể nào no bụng được, nhưng ít ra bụng có chút gì, cũng khiến đêm khuya bớt đi phần nào nỗi khổ.
***
Ngày hôm sau, Vân Tiểu Yêu lại đến huyện Thanh Hà. Y liều lĩnh đến tửu lâu, chấp nhận nguy cơ bị đánh.
Từ đầu năm, huyện Thanh Hà đã có mấy trận mưa nhỏ, tuy không giải quyết được vấn đề tưới tiêu cho mùa màng nhưng vẫn khá hơn thôn Thanh Khê.
Tuy vậy, huyện Thanh Hà vẫn vắng vẻ hơn so với ba năm trước. Tửu lâu ở đây cũng chỉ gắng gượng duy trì, khách ra vào phần lớn là thương nhân đi qua huyện Thanh Hà đến các quận huyện xung quanh buôn bán.
Tình hình hạn hán ở thôn Thanh Khê vẫn chưa rõ nguyên nhân, quan phủ hết đợt này đến đợt khác đến rồi lại đi, ngay cả khi đường xá bị xe ngựa cày nát rộng thêm nửa trượng, họ vẫn chẳng nghĩ ra được cách nào.
Ai nấy đều biết thôn Thanh Khê đã bị quan phủ bỏ mặc.
Trước cửa tửu lâu có tiểu nhị đứng canh, cứ như thể là để đề phòng những người như y vậy, từ xa thấy có người đến là lập tức xua đuổi, kế hoạch xin ăn từ thương nhân của Vân Tiểu Yêu đành coi như thất bại.
Hôm nay nếu không xin được đồ ăn, chắc chắn không thoát khỏi trận đòn của Vân Lai Phúc. Vân Tiểu Yêu đi một vòng quanh huyện Thanh Hà, cuối cùng đành phải chấp nhận rằng mình thực sự không thích hợp để đi ăn xin.
Không ai thương xót y cả.
***
Trước khi về nhà, Vân Tiểu Yêu ghé qua gốc cây đa già.
Trong hốc cây vẫn còn nửa vại nước, đó là cách duy trì sự sống cuối cùng của y. Mang về đưa cho Vân Lai Phúc thì hôm nay có thể yên ổn, nhưng Vân Tiểu Yêu không muốn lấy ra.
Mỗi lần xin được đồ ăn mang về, lão đều chia cho Vân Phú Quý, còn y và Vân mẫu chỉ được phần thừa thãi còn sót lại.
Không đói chết nhưng chẳng còn chút thể diện nào.
Thật ra y đã quá mệt mỏi với những tháng ngày sống không bằng chết này. Thấy cuộc sống ngày càng khó chịu, vậy mà phụ thân vẫn không nỡ bỏ đi, tất nhiên, Vân Tiểu Yêu cũng chẳng còn muốn đi theo lão nữa.
Y đã từng nghĩ đến việc bỏ trốn. Nhưng nhà họ Vân còn một người cuối cùng thương y.
Y có thể tàn nhẫn bỏ lại cha và ca ca, nhưng không nỡ bỏ Vân mẫu.
Vân Tiểu Yêu quá đỗi mệt mỏi, chợt nghĩ, dù sao cũng sẽ bị đánh, vậy cần gì phải đưa nước cho bọn họ nữa?
Y ngồi dưới gốc cây đa, ánh mắt vô định nhìn về phía xa. Ánh mắt y lướt qua cánh đồng khô cằn, dừng lại ở một căn nhà tranh dưới chân núi.
Trần mẫu từng bảo y đến bôi thuốc...
Vân Tiểu Yêu đưa tay sờ lên vết thương trên mặt, cũng không để ý, không biết mặt mũi mình giờ ra sao, chỉ là đầu ngón tay chạm phải lớp vảy sần sùi, chắc hẳn là vết máu khô.
Nghĩ đến Trần mẫu, lại nhớ mình từng lấy đồ ăn của bà mà chưa kịp cảm ơn đàng hoàng.
Thế là Vân Tiểu Yêu đứng dậy, lê từng bước chân rã rời đi về phía căn nhà tranh...
***
Trần Vọng nằm liệt giường gần mười ngày, cuối cùng cũng có sức để xuống giường.
Hai tháng nay, Trần Vọng phát hiện sau mỗi lần sử dụng dị năng, tác dụng phụ khiến cơ thể mất kiểm soát dần dần giảm bớt, chứng tỏ linh hồn hắn và thân thể nguyên chủ đã hòa hợp khá ăn ý.
Cứ theo đà này, chưa đầy ba tháng, hắn có thể sử dụng dị năng hoàn toàn không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Đây là một tin tốt.
Thân thể đã khỏe hơn, Trần Vọng không muốn ở trong phòng nữa, muốn ra ngoài ngồi hóng mát một lát. Chỉ tiếc hắn bỏ lỡ ánh nắng dịu dàng buổi sáng, trưa thì quá nóng, đành chờ ánh chiều tà.
Hoàng hôn thật đẹp.
Trời đất vô tình coi vạn vật như chó rơm, thôn Thanh Khê ba năm đại hạn, dân không đủ sống nhưng mặt trời vẫn mọc rồi lặn như thường.
Trần Vọng ngồi trên gốc cây trước nhà, nhìn ánh hoàng hôn của mùa đầu hạ rọi khắp đất trời, ngay cả cánh đồng hoang vu cũng lộ ra vẻ tiêu điều nhưng vẫn đẹp đẽ một cách lạ lùng.
Xung quanh yên tĩnh, chỉ có gió mát nhẹ nhàng làm bạn với hắn.
Đột nhiên, có tiếng bước chân lạ vang lên, Trần Vọng không mấy để ý, nhà tranh tuy nằm khuất nhưng trước sau đều có đường, biết đâu là người đi đường.
Chỉ là tiếng bước chân như có mục tiêu rõ ràng, đang tiến về phía nhà.
Trần Vọng thấy làm lạ, quay đầu nhìn về phía âm thanh. Chỉ một ánh nhìn, liền nhìn thấy một bóng dáng gầy guộc đến mức chỉ còn da bọc xương.
Ba năm đại hạn, không ai có thể béo tốt được. Gầy trơ xương mới là bình thường.
Nửa năm nay, Trần Vọng hiếm khi gặp người lạ, tổng cộng chỉ có một vị đại phu đến khám bệnh khi hắn mới tỉnh lại.
Tính ra người trước mắt là người thứ ba hắn gặp ở thế giới này, sau Hà Ngọc Liên và vị đại phu kia. Ánh mắt hắn bình thản, người kia thấy hắn cũng chậm rãi dừng bước.
Vân Tiểu Yêu không ngờ lại gặp Trần Vọng.
Hôm trước đến đây, Hà Ngọc Liên bảo hắn thân thể yếu ớt, y liền tin vào lời đồn trong thôn, cho rằng Trần Vọng tàn tật nằm liệt giường. Nhưng hiện giờ Trần Vọng tuy ngồi trên gốc cây, dáng ngồi có vẻ lười nhác, nhưng dù thế nào cũng không giống người tàn phế.
Chỉ là sắc mặt quá trắng.
Hơn nữa... người này sao trông còn mập hơn nửa năm trước?
Vân Tiểu Yêu nhìn bàn tay chỉ còn da bọc xương của mình, lại cúi đầu thấp hơn nữa.
Trần Vọng cũng đang suy đoán thân phận y. Bên nhà tranh vốn có một bụi trúc, sau trận đại hạn thì cũng bị chặt hết, từ đó về sau ít có ai lui tới.
Thật ra không khó đoán thân phận đối phương. Những ngày qua chỉ có Vân Tiểu Yêu là người ngoài đến nhà, là ai thì quá rõ ràng.
Trần Vọng thấy y chỉ cúi đầu không nói một lời nào, cũng không rời đi, đành phải lên tiếng trước: "Ngươi đến tìm nương ta?"
Vân Tiểu Yêu nghe hắn nói, giọng trầm trầm như tiếng nhạc cụ gõ vang, vô cùng êm tai, giật mình lắc đầu, nhưng rất nhanh lại gật đầu.
Trần Vọng không hiểu nổi, nhưng biết đối phương đến chắc hẳn là vì chuyện kia, liền nói thẳng: "Nương ta không có ở nhà." Ý hắn là y nên mau về đi.
Vân Tiểu Yêu không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng hắn có lòng tốt nhắc nhở, thấy hắn nói năng nhã nhặn, cũng lấy chút can đảm ngẩng đầu nhìn hắn: "Ta đến cảm ơn bá mẫu."
Một người đứng một người ngồi, lẽ ra Trần Vọng phải ở vị thế thấp hơn, nhưng Vân Tiểu Yêu rụt rè yếu ớt đến đáng thương, còn đối phương thì ung dung bình thản, lại như không hề có sự phân biệt cao thấp.
Trần Vọng chỉ muốn đuổi y đi, sợ mẫu thân về thấy bộ dạng này lại mềm lòng cho đồ ăn, người đau lòng vẫn là hắn: "Ta sẽ nói lại với bà ấy."
Vân Tiểu Yêu không nghe ra ý đuổi khách, chỉ cảm thấy hình như hắn đã khác đi. Nhưng hai người không thân, cụ thể khác chỗ nào y không nói rõ được, cũng biết nam nam có khác, không nên nán lại lâu thêm, bèn gật đầu: "Cảm ơn."
"Không có gì."
Nói đến đây cũng nên đi rồi nhưng Trần mẫu đã cứu nhà y, ân tình lớn lao không biết lấy gì báo đáp, Vân Tiểu Yêu nghĩ nghĩ, chỉ có thể hỏi một câu quan tâm: "Sắc mặt huynh không tốt, có phải chỗ nào không khỏe không?"
Đừng nói đây là lần đầu tiên họ gặp mặt, dù là nguyên chủ, hai người cũng chẳng gặp mặt nhau mấy lần nên Trần Vọng khá bất ngờ khi y quan tâm chuyện này.
Nhưng nói về kém sắc, chỉ e người trước mặt còn thảm hại hơn, trông như sắp không sống nổi đến nơi: "Không sao, bệnh cũ thôi."
Xem ra tuy không liệt nhưng sức khỏe thực sự không ổn chút nào. Ánh mắt Vân Tiểu Yêu thay đổi, ánh mắt mang theo cảm xúc khó tả, không biết ai thảm hại hơn ai.
Trần Vọng: "..."
Y đang thương hại ai?
Trong ký ức nguyên chủ không có nhiều thông tin về Vân Tiểu Yêu, Trần Vọng chỉ biết đứa nhỏ này mới mười bảy, mười tám tuổi, thường xuyên bị đánh, là một đứa trẻ đáng thương.
Ban ngày làm việc, ban đêm bị đánh, cả thôn Thanh Khê không ai bận rộn hơn y. Lúc nguyên chủ còn sống từng nói chuyện với Hà Ngọc Liên, cho rằng cha con nhà họ Vân gây ra nghiệp chướng.
Nhưng bây giờ là Trần Vọng nhập hồn, hắn đến từ mạt thế, lòng trắc ẩn của hắn cũng có giới hạn. Chỉ bị đánh thôi, so với những đứa trẻ chết không toàn thây ở mạt thế, Vân Tiểu Yêu vẫn còn may mắn chán vạn.
Hắn khẽ ho một tiếng định tiễn khách đi, đúng lúc có cơn gió thổi từ sau lưng Vân Tiểu Yêu tới, tạt thẳng vào mặt Trần Vọng, hắn lại đúng lúc hít vào, hít trọn một mùi mồ hôi chua loét nồng nặc đến nỗi suýt chết ngạt, sắc mặt Trần Vọng lập tức tái đi.
Vân Tiểu Yêu vẫn đang nhìn hắn, thấy hắn bỗng nhiên thẳng lưng, như thể gặp địch lớn, lại nghĩ đến cơn gió vừa rồi, lập tức lúng túng: "Ta... ta... làm huynh ngửi thấy mùi rồi sao?"
Trần Vọng nín thở. Hắn nhìn đứa nhỏ trước mắt đang lộ rõ vẻ hoảng loạn.
Đôi mắt mèo u ám của y ngước lên nhìn hắn, như thể chỉ cần hắn gật đầu, đối phương sẽ xấu hổ đến mức muốn độn thổ ngay tại chỗ.
Có lẽ là lương tâm trỗi dậy trong lòng, Trần Vọng thở dài, nhẹ giọng nói: "Là ta ngồi sai chỗ."
Vân Tiểu Yêu ngây người, im lặng một lúc, sau đó cúi đầu lùi sang một bên ba bước.