Chương 25

Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những xúc tu lơ lửng giữa không trung, như thể đang dồn sức chờ phát động, chỉ cần một tích tắc là có thể đâm thủng tim tất cả những người ở đây.
Ân Ly Muội hoảng hốt lên tiếng: “Không được, Ân Thù, anh không thể giết người!”
Đáy mắt Ân Thù bùng lên lửa giận: “Đương nhiên tao có thể.”
“Giết họ rồi, Cục quản lý sẽ liệt cậu vào danh sách nguy hiểm cấp cao nhất, sẽ không tiếc bất cứ giá nào để tiêu diệt cậu. Đến lúc đó không chỉ cậu bị truy nã, mà ngay cả Ôn Nghiên, người đã đứng ra bảo lãnh cho cậu cũng sẽ bị ghi vào sử sách với tiếng xấu muôn đời.”
Ân Thù: “Tao không quan tâm.”
“Ôn Nghiên quan tâm!” Giọng Ân Ly Muội càng thêm dồn dập, “Ôn Nghiên đã biết thân phận của cậu từ ba tháng trước, nhưng anh ta không hề cấu kết với người ngoài để đối phó cậu, ngược lại còn đứng ra bảo lãnh và cam đoan rằng cậu không gây nguy hiểm cho xã hội. Anh ta đã đánh cược tất cả những gì mình có, cậu muốn để anh ta thua sao?”
Mi mắt Ân Thù khẽ run, cậu không muốn để Ôn Nghiên phải thua.
Nhưng cậu đã thua trong ván cược này thì phải làm sao? Cậu toàn tâm toàn ý hẹn ước vĩnh cửu với Ôn Nghiên, vậy mà Ôn Nghiên lại vì một người xa lạ mà vứt bỏ cậu.
Cậu đã thua cả tấm chân tình, giờ biết phải làm sao đây?
Những xúc tu đen kịt bay múa khắp trời, tưởng như giây tiếp theo sẽ bắt đầu một cuộc thảm sát đẫm máu, nhưng cuối cùng câu trả lời dành cho Ân Ly Muội chỉ là một tiếng quát lạnh lùng: “Cút!”
Người của Cục quản lý thi nhau lăn lộn bò chạy khỏi đó.
Ân Thù quấn lấy Ôn Nghiên, trói chặt anh trên giường, sau đó vùi mình vào lòng anh.
Mặc kệ những lời nói lạnh nhạt của anh, Ân Thù vẫn dựa dẫm, cọ cọ vào ngực Ôn Nghiên, giọng nói đầy vẻ phụ thuộc, nũng nịu xen lẫn trách móc, cứ như thể đây chỉ là một đêm khuya bình thường.
“Ôn Nghiên, em ghét anh.”
Dứt lời, cậu chậm rãi nhắm mắt, nhịp thở dần đều đặn. Cậu đã thiếp đi.
Sáng hôm sau, Ân Thù nhận được điện thoại từ Ôn Họa.
Giọng Ôn Họa mang theo vẻ mệt mỏi vì một đêm không ngủ: “Cậu có biết nguyên nhân thực sự cái chết của Ôn Nghiên không?”
Mọi người đều biết Ôn Nghiên chết vì tai nạn xe cộ, nhưng Ân Thù nghe ra sự oán hận trong lời nói của cô, đoán rằng cô đang không nói về nguyên nhân bề mặt.
Cậu hỏi: “Chị đã biết được gì rồi?”
Ôn Họa ngồi trước cửa sổ sát đất ở văn phòng tầng 23, rít một hơi thuốc: “Ôn Nghiên chết vì quái đàm A1164. Trong sổ tay quái đàm có ghi lại, điều kiện để vào lĩnh vực của A1164 là trong hôn nhân phải có một người ngoại tình.”
Ân Thù nhíu mày, theo bản năng nghĩ ngay đến: Ôn Nghiên ngoại tình sao?
Giây tiếp theo, cậu nghe thấy tiếng cười lạnh của Ôn Họa: “Điều thú vị là, quái đàm này không chỉ kiểm tra được quá khứ, hiện tại, mà còn dự đoán được cả tương lai. Nói cách khác, nếu trong hôn nhân có một người sẽ ngoại tình trong tương lai thì hiện tại họ cũng có thể bước vào quái đàm đó.”
Ân Thù ngẩn người.
Giọng Ôn Họa truyền qua ống nghe, lúc xa lúc gần nghe không rõ ràng lắm, cô hỏi: “Khi cậu dựa vào mớ lý lẽ tà đạo của mình để hận trời hận đất, cậu có từng nghĩ chính cậu mới là người hại chết nó không?”
Cuộc gọi bị ngắt từ lúc nào chẳng rõ, Ân Thù vẫn giữ nguyên tư thế đó rất lâu.
Cho đến khi Ôn Nghiên kéo cổ chân cậu, đè cậu dưới thân, cậu mới ngước mắt nhìn làn sương đỏ trong mắt anh, đột nhiên che trán cười phá lên.
A, hóa ra là thế sao?
Những hận ý đau thấu tâm can trước đây bỗng chốc trở nên nực cười đến lạ.
Hóa ra là vậy.
Thảo nào A Nghiên lại muốn trốn tránh cậu.
Cậu gục đầu, nửa khuôn mặt giấu trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm.
Một lúc sau, cậu chậm rãi đẩy Ôn Nghiên ra, xuống giường rồi đi vào nhà vệ sinh.
Cậu nhìn bản thân mình trong gương, một kẻ chẳng ra người chẳng ra ma, chật vật và suy yếu, rồi cậu bình tĩnh suy nghĩ: Cho dù có như vậy, cậu cũng sẽ không buông tha Ôn Nghiên.
Cậu lấy ra con dao phay đã được mình mài nhẵn thín, đứng trước gương, kéo áo ngủ xuống.
Nếu A Nghiên vì chuyện này mà mang khúc mắc trong lòng.
Nếu A Nghiên vì ghê tởm chuyện cậu chạm vào người khác quá bẩn mà muốn bỏ trốn.
—— Vậy thì cứ chặt bỏ chỗ dơ bẩn đó đi là được.
Cậu xem xét cơ thể mình như nhìn một thứ rác rưởi bẩn thỉu, rồi lý trí và bình tĩnh nâng cánh tay lên, dứt khoát vung xuống ——
Ôn Nghiên đột nhiên xông vào, nắm chặt lấy lưỡi dao phay.
Lòng bàn tay anh không chịu nổi lực này, gần như ngay lập tức tan biến thành sương đen.
Anh vội vàng dùng tay còn lại nắm lấy cổ tay Ân Thù, ép cậu buông con dao ra. Giọng Ôn Nghiên khàn đặc: “Tiểu Thù, em đang làm gì vậy?”
Ôn Nghiên thấy Ân Thù nghe điện thoại xong thì tự đi vào nhà vệ sinh, mãi không thấy động tĩnh gì, cuối cùng nỗi lo lắng cũng chiến thắng lý trí nên anh mới qua xem thử.
Cảnh tượng này khiến anh suýt nữa hồn bay phách lạc, anh gần như là nhào tới để kịp thời ngăn chặn một thảm kịch.
Anh cuống cuồng sờ nắn khắp người Ân Thù, thấy cậu không phản ứng gì mới nâng mặt cậu lên, bắt cậu nhìn thẳng vào mình.
“Em đang làm cái gì thế hả, bảo bối?”
Ôn Nghiên thực sự không dám nghĩ, nếu vừa rồi anh không vào đây thì sẽ là cảnh tượng kinh khủng đến mức nào.
Mi mắt Ân Thù khẽ run: "Rất bẩn, đúng không?" Giọng cậu vẫn bình tĩnh, “Đã chạm vào người khác, A Nghiên sẽ ghê tởm, đúng không?”
Ôn Nghiên: “Không hề, sao em lại nghĩ như vậy chứ? Anh biết em không cố ý, anh đều biết cả mà.”
“Hơn nữa... em chạm vào đâu phải là người, Vân Miên Miên cũng chỉ giống như một cái chăn, một cái gối biết cử động mà thôi, chẳng có gì khác biệt cả.”
Mi mắt Ân Thù run rẩy: “Nhưng anh hận em, anh hận em ngoại tình, hận em đã chạm vào Vân Miên Miên.”
Ôn Nghiên khựng lại: "Chuyện đó có nguyên do cả, em chờ một chút, chờ anh giải quyết xong chuyện này đã được không?" Anh nâng mặt Ân Thù lên, nghiêm túc nói: “Anh vĩnh viễn không bao giờ hận em. Nếu có làm tổn thương em, đó tuyệt đối không phải ý muốn của anh.”
Ân Thù: “Dù anh có nói thế đi nữa, em cũng không để anh rời đi đâu.”
Làn sương đỏ trong mắt Ôn Nghiên nhấp nháy, anh nói nhanh: “Không sao cả, chỉ cần em có thể bảo vệ tốt chính mình, đừng để bất cứ ai làm hại em, kể cả anh.”