Chương 27

Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thôi, tôi không chấp nhặt với cậu nữa. Rồi cậu sẽ thích món quà tôi dành cho cậu mà xem, hi hi~”
Mặt gương lập tức trở lại trạng thái ban đầu.
Bên cạnh Ân Thù, quang ảnh chợt tối sầm lại, một bóng hình bất chợt xuất hiện.
"Sao em lại để bản thân thê thảm đến mức này? Trông em thế này làm anh đau lòng lắm đấy." Ôn Nghiên trong bộ vest trắng tinh khôi, mỉm cười dịu dàng nhìn cậu.
Những xúc tu đen kịt gần như ngay lập tức đâm xuyên qua đầu của đối phương, rồi quấn chặt lấy cơ thể đó từng vòng một, nghiền nát tất cả thành bình địa.
"Đúng là chẳng nể tình chút nào nhỉ." Thiếu niên kinh ngạc nhìn Ân Thù: “So với một sự tồn tại hoàn hảo, hoàn toàn phù hợp với sở thích của mình, cậu lại thích cái con quái vật vô tri vô giác, chỉ biết... kia sao?”
Lông mi Ân Thù khẽ run lên.
Gương mặt thiếu niên lập tức nở một nụ cười rộng hơn: “Cậu xem, rõ ràng cậu đâu có thích cái quái đàm kia.”
Thiếu niên chớp chớp đôi mắt đã trở lại bình thường: “Trước kia tôi cũng từng có một người mình vô cùng yêu thích. Anh ta là một thần tượng nổi tiếng với vô số người hâm mộ, còn tôi chỉ là một trong số đó thôi.”
“Tôi cũng giống như bao người hâm mộ khác, tôn thờ anh ta như một nam thần. Sau này tôi đã theo đuổi được anh ta, nhưng cậu biết không...”
Thiếu niên như thể nhớ lại một điều gì đó cực kỳ kinh tởm, chán ghét nói: “Lúc ngủ, anh ta lại dám ngáy khò khò đấy.”
Trong đáy mắt Ân Thù hiện lên vẻ mờ mịt, không hiểu tại sao người này lại nói những chuyện đó với mình, nhưng hắn ta đúng là phiền phức thật.
Sương mù đỏ trong mắt cậu bắt đầu lóe sáng.
Thiếu niên càng nói càng kích động: “Anh ta thế mà lại ngáy đấy, ghê tởm chết đi được. Anh ta căn bản không xứng đáng với tình cảm của biết bao người như vậy. Thế là tôi giết anh ta luôn, rồi tự tay tạo ra một nam thần hoàn toàn theo đúng ý mình.”
“Anh ta sẽ không ngáy, không bao giờ làm trái ý tôi, cũng không đi đóng mấy cảnh thân mật đáng ghét kia nữa.”
“Anh ta chính là một sự tồn tại hoàn mỹ nhất.”
"Một sự tồn tại như thế thì khác gì một con rối chứ?" Cuối cùng cũng tìm ra vị trí của đối phương, đôi mắt Ân Thù lóe sáng, những xúc tu đen kịt đột ngột xuất hiện từ phía sau, đâm thủng lồng ngực thiếu niên.
Gương mặt thiếu niên không những không hề sợ hãi mà còn nở một nụ cười như thể đã đoán trước: “Hóa ra cậu nghĩ vậy sao? Thế nên cậu mới tự an ủi bản thân, cắn răng chịu đựng cái sự thiện lương đại nghĩa vô dụng đến phát điên của người kia, chịu đựng cái thứ tình yêu khó hiểu làm người ta muốn hộc máu, và cả cái con quái đàm thô bạo chẳng có lấy một ưu điểm nào như hiện tại?”
Dứt lời, thân hình thiếu niên tan biến thành một làn khói đen rồi dần dần mất hút.
Đó không phải là bản thể thật sự.
Hình ảnh trong gương vặn vẹo rồi trong chớp mắt lại trở lại như cũ.
Ân Thù xoay người ra khỏi nhà vệ sinh, ngay sau đó đã bị Ôn Nghiên bế bổng lên giường.
Cậu có chút thẫn thờ, mặc kệ cho Ôn Nghiên nhào nặn mình như thể nhào nặn một con búp bê vải.
Thực ra, cậu cũng từng làm chuyện tương tự.
Năng lực của cậu tuy không phải là tạo ra một con rối hành động theo ý mình như Giang Lễ, nhưng cũng có thể đạt được hiệu quả gần tương tự.
Chỉ là cậu nhận ra, một Ôn Nghiên chỉ biết dịu dàng với mình, một Ôn Nghiên phục tùng mình vô điều kiện như vậy, vốn dĩ không phải là người cậu muốn.
Ôn Nghiên chính là Ôn Nghiên.
Cậu vốn chẳng giỏi thấu hiểu cảm xúc con người, cũng không cách nào tự mình mô phỏng ra được dù chỉ một phần vạn thần thái của anh.
Ân Thù bỗng thấy sống mũi cay xè, cậu đưa tay quệt lên mặt, chạm phải một mảng ướt đẫm.
Đó là nước mắt.
Đây là lần đầu tiên cậu khóc mà không phải vì mục đích “làm cho Ôn Nghiên đau lòng”.
Cậu chợt hiểu ra, cảm giác đau đớn đến xé lòng, lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt này không phải là hận thù, cũng chẳng phải là phẫn nộ.
Cậu chỉ đơn giản là đang cảm thấy rất buồn mà thôi.
Cái câu nói rằng chẳng quan tâm Ôn Nghiên có hận mình hay không, chỉ cần anh hóa thành quái đàm quay về là được, đều là giả dối cả.
Cậu quan tâm chứ, quan tâm đến chết đi được! Cái con người vốn luôn tham lam như cậu, Ôn Nghiên cho cậu chín phần tình yêu cậu vẫn thấy chưa đủ, làm sao cậu có thể thỏa mãn với một Ôn Nghiên lạnh lùng chỉ biết bắt nạt mình cơ chứ.
Cậu để tâm đến phát điên lên được!
Nỗi đau buồn muộn màng gần như ngay lập tức đè sập cậu.
Theo những giọt nước mắt lớn lã chã rơi xuống, cuối cùng cậu cũng bật khóc nức nở.
“Mình ghét Ôn Nghiên! Mình ghét nhất là Ôn Nghiên!”