"Sư Muội, Phế Vật Này Cứ Thế Mà C.h.ế.t Sao?"
"C.h.ế.t Thì C.h.ế.t Thôi, Sư Phụ Sẽ Không Bận Tâm Đâu."
"Nhưng Cô Ta Chẳng Phải Là Người Của Ôn Gia... Gia Chủ Ôn Gia Sẽ Không Tìm Chúng Ta Gây Rắc Rối Chứ?"
Tiếng của hai người dần xa.
Ý thức của Ôn Tửu trước khi biến mất chỉ kịp nhả rãnh một câu: Cái quái gì vậy!
"Ngươi đã biết lỗi chưa!"
Má đau nhói, Ôn Tửu đột ngột mở mắt! Kẻ nào dám tát vào mặt bà!
Không đúng! Chẳng phải cô đang trên đường đi tăng ca thì rớt xuống cống sao?! Đã năm 4202 rồi, sao vẫn còn cái bọn trời đ.á.n.h ăn cắp nắp cống thế này!
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Truyện Đề Cử






