Đêm khuya. Sau ca phẫu thuật dài mười tiếng, thân xác tôi như tan ra từng mảnh. Đúng lúc ấy, điện thoại trong tủ đồ rung lên không ngừng. Tin nhắn từ cô thực tập sinh mới vào khoa – người vừa tag cả nhóm bệnh viện: *"Ngày mai em kết hôn rồi! Mọi người nhớ đến chung vui nhé! Tiền mừng thì khỏi cần, chồng em lo hết!"* Kiệt sức, tôi vẫn gõ lại một câu lịch sự: *"Xin lỗi, ngày mai tôi bận. Chúc em hạnh phúc."* Chỉ một giây sau, cô ta gửi tin riêng – giọng điệu đe dọa, đầy mỉa mai: *"Bác sĩ Sở, đừng được thể làm tới. Chồng em là nhà đầu tư lớn của bệnh viện đấy. Một bác sĩ nghèo như chị, không muốn sống yên trong nghề nữa à? Em đã xếp cho chị đi bưng bê tiệc cưới rồi. Loại phụ nữ già, không ai thèm như chị, chẳng phải chỉ thích lượn lờ nơi sang trọng để câu đại gia sao?"* Tim tôi lạnh toát. Nhưng khi ảnh cưới được tung vào nhóm – và tôi nhìn thấy người đàn ông đang âu yếm hôn cô ta… Là chồng tôi. Người đàn ông từng sống nhờ nhà tôi, được tôi nâng đỡ từng bước, giờ dám phản bội, nuôi bồ nhí, còn tổ chức hôn lễ đường hoàng? Tôi cười. Cười vì cay đắng. Cười vì phẫn nộ. Rồi tôi gõ lại vào nhóm – ngắn gọn, lạnh lùng, đầy sát khí: **"Được. Nếu không cần tiền mừng… tôi tặng cô một món quà lớn."** Và món quà ấy – sẽ khiến cả hai phải hối hận cả đời.