Bức màn thực tại

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi

Bức màn thực tại

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hải Linh im lặng, Đinh Nghệ ngẩng đầu nhìn cô.
"Năm trăm." Một lúc lâu sau, Hải Linh mới đáp. "Phần mát xa là tôi tặng cô."
Đinh Nghệ "Ừm" một tiếng, cúi đầu định lấy tiền. Bỗng động tác cô khựng lại, nhớ ra Hải Linh không rành dùng điện thoại lắm.
"Tôi dùng WeChat trả chị nhé, tiện thể chị có thể học cách dùng mã QR để nhận tiền từ người khác," cô nói, lấy điện thoại ra mở WeChat.
"Không cần." Hải Linh đè tay cô lại, cúi đầu, giọng nói nhỏ dần, còn hơi run rẩy.
"Hả?" Đinh Nghệ hơi kinh ngạc nhìn Hải Linh. Cô cảm thấy Hải Linh có vẻ tâm trạng không tốt. Chắc là không quen tiếp đãi khách nữ chăng?
Đinh Nghệ xoa xoa ngón tay: "Vừa rồi tôi... không làm chị đau chứ?"
Hải Linh ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn Đinh Nghệ. Tóc cô hơi rối, đôi môi sưng đỏ khẽ nhếch, khóe miệng trĩu xuống. Đinh Nghệ bị cô nhìn đến phát chột dạ, cúi đầu đặt tiền lên giường.
Đinh Nghệ mặc lại nội y và áo sơ mi. Một tay sờ vạt áo, một tay ướt dính. Vừa rồi Hải Linh vừa vặn đè lên vạt áo.
Cứ sờ như vậy, trong đầu Đinh Nghệ lại tràn ngập cảnh tượng vừa rồi... Lúc này Đinh Nghệ mới đỏ mặt. Lớn đến chừng này, đây là điều cô đã làm táo bạo nhất.
Hải Linh vẫn im lặng ngồi ở cuối giường. "Tôi đi trước nhé?" Đinh Nghệ đứng dậy nói.
"Ừm." Hải Linh rũ đầu, ngồi ở mép giường không nói thêm lời nào.
Ngón cái và ngón trỏ Đinh Nghệ nhẹ nhàng xoa xoa. Hơi ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy khe ngực sâu thẳm đầy gợi cảm trước ngực cô gái. Chiếc áo đó vừa mới bị cô cởi ra, giờ đây buông thõng trên người cô, càng thêm mê hoặc so với lúc đầu. Đinh Nghệ lại liếc nhìn.
Vốn dĩ cô cho rằng sẽ ở lại cả đêm với Hải Linh, nhưng Hải Linh lại không giữ cô.
Đinh Nghệ mím môi, thu hồi ánh mắt đầy tham lam, xoay người rời đi. Nhìn đồng hồ, cũng mới chưa đến 10 giờ.
Ra đến bên ngoài, Đinh Nghệ dừng bước ở cửa tiệm. Cô quay đầu nhìn vào sảnh ngoài đèn đuốc sáng trưng, có chút muốn quay lại nói với Hải Linh rằng, cuối tuần sau mình sẽ tìm đến cô.
Đinh Nghệ đã nghĩ đến lần sau. Lần sau có lẽ nên đổi một chỗ tốt hơn, cô muốn dẫn Hải Linh đi thuê phòng, trải ga giường sạch sẽ, làm Hải Linh nở rộ trong vòng tay cô.
Trong đầu cô toàn là Hải Linh. Có lẽ là bởi vì Hải Linh làm cô thoải mái, cái cảm giác vùi vào trong thân thể cô, quá đỗi mỹ diệu.
Nghĩ đi nghĩ lại, Đinh Nghệ vẫn không quay lại tìm cô, mà đứng gần con hẻm nhỏ, mua một ly trà sữa. Cô cắn ống hút, liếc nhìn vào bên trong con hẻm.
Có chút khiếp đảm, lại có chút khát vọng.
Không biết qua bao lâu, một cô gái cuối cùng cũng bước ra từ tiệm mát xa. Là Hải Linh. Cô cúi đầu bước ra từ trong tiệm, đã thay một bộ quần áo khác, trước ngực một khoảng cảnh xuân rất quyến rũ, lớp trang điểm đậm che khuất đi vẻ dung mạo thanh lệ.
Đinh Nghệ sững sờ.
Cô nhìn thấy Hải Linh chậm rãi tựa vào tường, một tay ôm cánh tay kia, điện thoại sáng lên nhưng cô không dùng. Hải Linh dường như nhìn về phía này, nhưng cũng dường như không nhìn về phía này. Đinh Nghệ lùi lại vài bước.
Màn hình điện thoại sáng lên kia, phảng phất như đôi mắt dục vọng của thành thị, hấp dẫn những ánh mắt thèm khát, khao khát. Những người đàn ông vừa tan tầm đi qua một cách quen thuộc: "Lnuẩy, xíc ừm txùng quách?" (Mỹ nữ, có biết mát xa không?)
Hải Linh ngẩng đầu, một cơn gió đêm thổi bay mái tóc dài, cô vén tóc ra sau tai, cười xinh đẹp: "Dập huây lá!" (Vào đi!)
Cô gái mặc váy liền áo đỏ, vươn năm ngón tay mảnh khảnh, khoa tay múa chân một chút.
"Câm quay?" (Sao mắc vậy?) Người đàn ông đánh giá Hải Linh từ trên xuống dưới một lượt, hơi do dự, nhưng rồi vẫn bước vào.
Hải Linh liếc nhìn thoáng qua hướng Đinh Nghệ vừa rời đi, sau đó xoay người đi vào trong tiệm.
Đinh Nghệ xoay người bước đi thật nhanh.
Hải Linh sẽ tiếp đãi gã đàn ông kia sao?
Cô nghĩ, ném ly trà sữa đã hết vào thùng rác ven đường, phát ra tiếng "Phanh". Cô không tự chủ nắm chặt nắm đấm, trên ngón tay dường như vẫn còn vương lại xúc cảm kỳ diệu kia.
Đến cửa nhà, Đinh Nghệ thở dài một tiếng, rồi duỗi tay đẩy cửa.
"Nhanh vậy đã trở lại rồi sao?" Chung Kỳ đang chơi game.
"Ừm."
Chung Kỳ cười hỏi: "Người bạn trên mạng đó sao rồi?"
Đinh Nghệ gượng cười nói: "Cũng được. Tớ đi tắm đây."
Cô chui vào phòng tắm. Cởi áo sơ mi, lại sờ sờ vạt áo. Chỗ đó bị Hải Linh thấm ướt, giờ đã khô cong. Ngay cả một vết bẩn cũng không còn, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đinh Nghệ đứng trần truồng thân trên thất thần một lát, sau đó ném quần áo vào thùng đồ dơ.
Cô quả nhiên giống mấy tên đàn ông kia.