Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi
Lời Thề Kết Tóc
Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đinh Nghệ nhẹ nhàng vuốt ve cổ Hải Linh, dịu dàng hôn lên đôi môi mềm mại kia. Dù nhắm mắt, cô vẫn có thể hình dung tỉ mỉ từng đường nét mềm mại, thơm tho này trong lòng, nhưng mỗi khi nếm trải, vẫn say đắm đến mê hồn, không thể kiềm chế.
Người dưới thân tựa rượu thơm nồng, cũng là mật ngọt của cô.
Hải Linh mơn trớn thắt lưng cô, vươn đầu lưỡi cùng cô hòa quyện. Nàng ngửa đầu, gương mặt ửng hồng vì tình nhiệt. Nghĩ đến Chung Kỳ đang ở phòng bên cạnh, nàng cắn môi để kìm nén tiếng thở dốc trong miệng, nhưng âm thanh bị đè nén đó lại càng khiến khát khao thêm mất kiểm soát.
Mái tóc dài của hai người đã quấn quýt vào nhau. Đinh Nghệ vùi đầu hôn hít cổ nàng, vừa ngẩng đầu đã thấy Hải Linh vòng tay qua cổ mình, đang cắn môi gỡ mái tóc rối.
Đinh Nghệ khẽ cắn xương quai xanh nàng một cái vẻ giận dỗi: "Chị phân tâm rồi."
Hải Linh nhẹ nhàng véo nhẹ cô: "Không gỡ ra, lát nữa em lại kêu đau..."
Đinh Nghệ cắn nhẹ vành tai nàng nói: "Để xem lát nữa ai mới là người kêu đau..."
Dần dà thành quen, "tay nghề" của Đinh Nghệ cũng không còn vụng về như trước nữa.
Gió mát thổi vào. Trong khi Chung Kỳ còn trằn trọc mãi không yên giấc, thì ở phòng ngủ chính, hai người đã quấn quýt không biết bao nhiêu lần.
Hải Linh thở hổn hển, vừa mới định đứng dậy, đã bị mớ tóc rối của hai người kéo lại.
"Tê... Đau quá!" Đinh Nghệ khẽ kêu rồi đè lại tóc.
Tóc Hải Linh hơi xoăn dài, còn tóc Đinh Nghệ lại suông mềm, vừa rồi lăn lộn cọ xát, đã từng chút một quấn chặt vào nhau.
Hải Linh cúi người, cánh tay chống bên cạnh cô, nói dỗi: "Em xem đi, còn không chịu để chị gỡ. Bây giờ chẳng phải em đang kêu đau sao?"
Đinh Nghệ mặt đỏ ửng, không ngờ Hải Linh còn nhớ lời tình tứ vừa rồi. Nhưng mà... đôi môi mỏng của cô khẽ mấp máy, trên mặt mang theo ý cười, rồi nắm lấy tay Hải Linh.
"Linh, đừng gỡ, cắt luôn đi."
Hải Linh ngây người, đôi mắt quyến rũ kinh ngạc nhìn về phía cô: "Sao vậy? Em đợi chút, chị gỡ ra được mà."
Đinh Nghệ cũng ngồi dậy, lười biếng ôm lấy nàng. Cái ôm này không hề mang theo chút kích thích nào, chỉ thuần túy là cảm giác gắn bó thân mật.
"Như vậy, chúng ta chính là 'phu thê kết tóc', cả đời không chia xa."
Hải Linh ngẩn ngơ một lát, sau đó đôi môi đỏ khẽ cong lên thành nụ cười, nói: "Được."
Thế là, hai người dính chặt lấy nhau ngồi dậy, xuống giường lấy kéo, cắt đi phần tóc rối. Tóc đen hòa vào tóc nâu, trong nàng có ta, trong ta có nàng.
Đinh Nghệ bỏ dúm tóc này vào một chiếc hộp nhỏ, cúi đầu hôn lên trán Hải Linh: "Vậy là chúng ta đã giao hẹn rồi đó."
Đáy mắt Hải Linh long lanh ngấn nước. Ai mà chẳng thích những lời ngon tiếng ngọt từ người mình yêu. Thế nhưng, đây là lời thề cần dùng cả đời để nghiệm chứng.
Hải Linh nhìn Đinh Nghệ, ý niệm dâng lên trong lòng nàng chính là, muốn cùng em ấy bên nhau để nghiệm chứng thật giả.
Hải Linh cười, vòng tay ôm lấy cổ Đinh Nghệ: "Chị có thể tin rồi. Em nói chị liền tin. Chị rất khó dứt bỏ lắm đó."
Đinh Nghệ tựa trán mình lên trán nàng: "Em còn sợ chị không quấn lấy em đâu." Những lời nói ngọt ngào này, cô càng ngày càng nói ra trôi chảy hơn.
Đèn tắt, những lời thủ thỉ liên miên của đôi tình nhân cũng dần dần tan vào màn đêm.