Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi
Chương 7
Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Không cần đâu.” Thời tiết quá nóng. Đinh Nghệ lau đi vầng trán đẫm mồ hôi, quay đầu lại nói. Cô đã đến một nơi kỳ lạ như thế này rồi, còn mát xa làm gì nữa chứ...
Hải Linh cũng không ép buộc cô. Đinh Nghệ đi phía trước, cô ấy theo sau, dẫn Đinh Nghệ ra ngoài.
“Sau này tôi có thể tìm cô giúp đỡ chứ?” Hải Linh tựa vào tường, cười hỏi.
Dáng cô ấy tựa vào tường, cùng những lời nói đầy ẩn ý thốt ra từ miệng, khiến Đinh Nghệ nhớ tới cái đêm hôm đó, cảnh cô ấy và gã đàn ông kia trao đổi không lời nào. Cô cảm thấy có chút bực bội khó chịu.
“Được.” Đinh Nghệ quay đầu đi mất.
...
Đinh Nghệ đợi đến nửa đêm, Chung Kỳ cuối cùng cũng không trở về. Đinh Nghệ gọi điện thoại cho cô ấy, Chung Kỳ nói muốn ở bờ biển xem mặt trời mọc.
Đinh Nghệ nói: “Cẩn thận một chút,” cô dừng lại một lát, “Cẩn thận đừng để bị lợi dụng.”
“Tớ biết mà, cậu mau ngủ đi, tạm biệt ~” Giọng điệu phấn khởi như vậy, nghe là biết sẽ thức suốt đêm.
Đinh Nghệ chuyển điện thoại sang chế độ im lặng trước khi đi ngủ.
Một đêm không mộng mị, ngủ rất ngon.
Sáng hôm sau cô vươn vai thức dậy, rửa mặt đánh răng, sau đó hâm nóng lại bữa sáng đã mua hôm qua.
Chung Kỳ khi trở về mặt mày phờ phạc, ngã vật xuống giường ngủ say sưa. Chắc là hôm qua đã chơi bời không ít.
“Chuyện với Tiểu Tưởng tiến triển tới đâu rồi?” Lúc Chung Kỳ tỉnh lại đã gần tối, Đinh Nghệ xách theo hai hộp cháo vào cửa, hỏi.
Chung Kỳ xoa hai mắt: “Ài da, cái này tớ biết nói sao đây.”
Đinh Nghệ mở nắp hộp cháo: “Chẳng lẽ cậu thành người đầu tiên thoát kiếp độc thân của ký túc xá chúng ta?”
Chung Kỳ ngượng nghịu gật đầu: “Ừm, coi như vậy đi.”
Đinh Nghệ động tác khựng lại, cười khẽ nói: “Cái gì mà ‘coi như’?”
Chung Kỳ đi rửa tay, không khách khí kéo một hộp cháo về phía mình: “Tưởng Lễ người này á, có chút xảo quyệt, ai...”
Đinh Nghệ đưa một muỗng cháo vào miệng, liếm liếm khóe môi: “Chung Kỳ, cậu đừng để bị người ta lừa đấy.”
“Tớ bị hắn lừa á?” Chung Kỳ như nghe thấy chuyện cười, “Bố mẹ anh ấy sống gần nhà tớ mà, nếu mà dám lừa tớ, bố mẹ tớ dám xử lý cả bố mẹ hắn luôn.”
Đinh Nghệ cúi đầu, nói: “Chính cậu cũng nên cẩn thận một chút.”
“Ngày hôm qua anh ấy... hôn tớ,” Chung Kỳ thấp giọng nói.
“Ồ...” Đinh Nghệ ngây người, sau đó mới phản ứng lại. Cô nghĩ, mình có nên kích động la lớn một chút không. “Mạnh bạo.”
“Mạnh bạo cái gì mà mạnh bạo chứ...” Chung Kỳ hiếm khi đỏ mặt, “Anh ấy còn chưa tỏ tình đâu.”
“Ồ...” Đinh Nghệ cắn chiếc muỗng, cũng không biết nói gì. Chung Kỳ là người hoạt bát nhất ký túc xá của các cô, cấp ba đã bắt đầu có bạn trai.
Đinh Nghệ với kinh nghiệm yêu đương bằng không, ngoài việc kêu cô ấy cẩn thận một chút, cũng chỉ có thể khuyên cẩn thận một chút. Thế là cuối tuần này cứ thế trôi qua.
Buổi tối trước khi ngủ, Chung Kỳ mới nhớ ra: “Cậu hôm nay không đi ra ngoài mua quần áo à?”
“Không.”
“Vậy tớ cuối tuần đi với cậu nhé.”
“Được.”
...
Một tuần này, Đinh Nghệ mỗi ngày đều đi đường vòng về nhà, tránh đi qua con hẻm nhỏ kia. Cái cảm giác choáng váng khi bước chân vào tiệm mát xa hôm đó vẫn còn rất ma quái.
Hải Linh mang lại cho cô cảm giác kỳ lạ, cũng đã bị tạm thời bỏ lại sau lưng.
Lại đến thứ Sáu, Chung Kỳ chắp tay trước ngực, nói: “Tiểu Đinh Đinh, ngày mai tớ lại không thể đi dạo phố cùng cậu... Chúng ta đi chơi Chủ Nhật được không?”
Đinh Nghệ cười cười: “Không sao, Chủ Nhật cậu cứ nghỉ ngơi đi, tớ đi một mình cũng được.”
Nói thì nói vậy, nhưng Chủ Nhật Chung Kỳ ngủ như chết. Lúc Đinh Nghệ một mình ra cửa, vẫn cảm thấy có chút thê lương. Khi đi gần đến con hẻm nhỏ đó, Đinh Nghệ suy nghĩ một chút, rồi vẫn bước qua.
Dù sao cũng chỉ là đi ngang qua thôi mà.
Ra cửa không còn sớm, ánh nắng bốn giờ chiều xiên xiên chiếu vào con hẻm, vẫn còn cảm nhận được hơi nóng rát của mặt đất từ cái nắng gắt hai giờ chiều. Hải Linh không ngờ lại gặp Đinh Nghệ vào lúc này.
Đinh Nghệ với đôi chân thon dài dưới lớp quần jean màu xanh nhạt, áo thun trắng, để lộ đôi cánh tay trắng đến chói mắt, không che dù, đội mũ lưỡi trai.
“Ai!” Đinh Nghệ bước chân nhanh nhẹn đi qua, vành mũ che khuất tầm mắt. Hải Linh ở phía sau cô kêu một tiếng, sau đó cũng bước nhanh theo.
Chu Mân đang ở trong phòng ăn dưa hấu. Nghe tiếng Hải Linh, cô thò đầu ra nhìn thấy bóng dáng mảnh khảnh của Hải Linh vội vã lao ra ngoài. Chu Mân lùi vào tiếp tục gặm dưa hấu, lầm bầm một câu: “Đồ điên.”
Đinh Nghệ vờ như không nghe thấy Hải Linh gọi mình, cúi đầu đi thẳng về phía trước. Nhưng tiếng gót giày sandal dồn dập nện trên mặt đất phía sau mách bảo cô rằng Hải Linh vẫn đang theo sau. Vẫn là một người đi trước, một người đi sau; một người cao, một người thấp; người phía trước hơi co rúm, người phía sau kiên nhẫn.
“Mấy ngày trước, có phải cô cố ý đi theo tôi?” Đinh Nghệ đột nhiên dừng lại.
Hải Linh cuối cùng cũng đuổi kịp. Cô chạy theo quá nhanh, lúc đứng yên thì thở hổn hển, vì không che dù nên mặt bị phơi nắng đến đỏ bừng.
Cô ấy dựa vào tường, Đinh Nghệ lại càng thêm bức bối. Cô cảm thấy chính mình chẳng khác mấy gã đàn ông đáng khinh đó là bao.
“Hôm đó... gã kia đã đi theo cô mà...” Hải Linh vén sợi tóc rũ trên mặt ra sau tai, thở hổn hển, khẽ nói. “Tôi biết, cô khinh thường những người như tôi mà...”
Đinh Nghệ không cách nào nói “Không phải vậy.”
Suy nghĩ và hành động của cô chẳng phải đang khinh thường cô ấy sao? Nhưng mâu thuẫn ở chỗ, mỗi khi cô thấy cô đơn, lại không tự chủ được mà tìm đến nơi này.
Chỉ là không ngờ, hôm đó chính Hải Linh đã chặn tên đàn ông bám theo cô.
Nhìn vành tai trắng nõn của Hải Linh ẩn dưới mái tóc đen, Đinh Nghệ cắn nhẹ môi: “Cảm ơn.”
Vì những lời này của Đinh Nghệ, Hải Linh trông rất vui vẻ, mím môi cười. Đôi môi cô ấy đặc biệt đẹp, khi cười rộ lên càng tôn thêm nét đẹp của đôi gò má đầy đặn.
“Cô ngày thường,” Đinh Nghệ liếm liếm đôi môi khô khốc, “có mát xa cho phụ nữ không?”
Hải Linh hơi sững lại, ngay sau đó vuốt lại mái tóc bị gió thổi tung, nở nụ cười xinh đẹp nói: “Có chứ.”
Đinh Nghệ nhìn cô ấy, thầm nghĩ, suy cho cùng mình chẳng khác gì tên đàn ông kia. Đều giống nhau.