70. Lời Thú Nhận Bất Ngờ

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi

Lời Thú Nhận Bất Ngờ

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giọng Đinh Nghệ không lớn, vậy mà bên tai Lưu Tử Minh lại nổ vang dội như tiếng sấm sét.
Anh ta há hốc mồm, vừa muốn nói chuyện thì nhân viên cửa hàng vừa lúc đi tới thêm trà. Anh ta nói cảm ơn, nhìn bóng dáng nhân viên cửa hàng, rồi ra vẻ thoải mái nói: "Tiểu Đinh, em đùa gì vậy. Con gái thân thiết với nhau là chuyện bình thường mà."
Đinh Nghệ nâng chén uống chút nước trà, cười nhạt nói: "Tổ trưởng, em không đùa."
Nhìn Lưu Tử Minh từ bình tĩnh chuyển sang kinh ngạc, rồi thất vọng, nỗi khó chịu đè nén trong lòng cô bỗng chốc được giải tỏa. Nhưng sau khi giải tỏa xong, tâm trạng thoáng chốc nhẹ nhõm, rồi lại nảy sinh cảm giác bồn chồn bất an.
Cho đến khi lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cô mới nhận ra mình vừa làm gì – chưa được Hải Linh đồng ý, chưa bàn bạc với chị ấy, đã tự tiện thừa nhận mối quan hệ của hai người.
Cảm giác này, tựa như tỉnh táo sau khi vừa say rượu, dư vị rất mãnh liệt, nhưng rồi cả người lập tức trở nên khó chịu.
Nếu nói cô muốn thẳng thắn về tình yêu của mình, thà nói cô nóng lòng thoát khỏi Lưu Tử Minh – cô nhận ra mình đang dùng tình yêu để qua loa đối phó với rắc rối trước mắt.
Tình yêu trở thành cái cớ cho sự trốn tránh và hèn nhát của cô.
"Chuyện này, công ty chúng ta có người khác biết không?" Lưu Tử Minh im lặng một lúc lâu, cuối cùng cũng cất lời hỏi.
Đinh Nghệ lắc đầu.
Lưu Tử Minh cười cười: "Anh thật đúng là không nhận ra..."
Hắn cúi đầu đẩy đồ ăn về phía Đinh Nghệ, "Mau ăn đi."
Hai người ngồi đối diện nhau, mỗi người một tâm sự, ăn uống đều chẳng ngon miệng.
"Tổ trưởng, cái này," Đinh Nghệ đem túi giấy đựng đồ ăn trả lại cho Lưu Tử Minh, "Anh vẫn nên giữ lại đi, cảm ơn anh."
Nhanh chóng dùng cơm xong, hỏi han qua loa vài câu, Đinh Nghệ cùng Lưu Tử Minh liền mỗi người một ngả.
Chiếc xe buýt lắc lư, trời đã tối mịt. Đinh Nghệ quay đầu, chỉ thấy hình bóng mình phản chiếu trên cửa kính. Cô đột nhiên nghĩ đến, hành động này của mình có gây ra hậu quả gì không? Nếu cô không gánh vác nổi, thì phải làm sao đây?
Cô vô cùng mong muốn được nhìn thấy Hải Linh ngay lúc này. Chỉ cần Hải Linh nói với cô rằng cô làm vậy là đúng, cô mới có thể thoát khỏi những bất an này.
...
"Thật là đẹp mắt!"
Hải Linh mặc mẫu váy trưng bày đang được ưa chuộng nhất trong tiệm, tem mác còn gắn sau gáy, cười duyên dáng nhìn cô gái trước mặt.
Cô gái mang vẻ mảnh mai tinh tế đặc trưng của người bản địa Nam Châu, mặc váy ngắn lộ ra đôi chân thon gầy, đứng trước gương ngắm nhìn. Nghe được Hải Linh nói vậy, trên mặt cô ấy hiện lên vẻ đắc ý và hài lòng, quay đầu nhìn người đàn ông đang ngồi một góc bận rộn với điện thoại.
Người đàn ông như thể có mắt trên đỉnh đầu, đầu cũng chẳng ngẩng lên nói: "Không mua, mua cái gì mà mua!"
Hải Linh không phải lần đầu tiên gặp loại tình huống này. Hai vợ chồng lẩm bẩm cãi nhau, cô cũng không nên xen vào nói gì, liền cười nói: "Có thể ưu đãi cho ngài."
Người đàn ông cất di động, trừng mắt nhìn cô gái kia. Cô gái bĩu môi, đi vào phòng thử đồ cởi váy ngắn ra. Gã còn không ngừng cằn nhằn trách móc Hải Linh không nên khen vợ hắn, Hải Linh không hé răng nửa lời.
Đinh Nghệ vừa vào cửa, liền thấy một người đàn ông đang vung tay múa chân với Hải Linh. Cô lập tức sa sầm nét mặt, xông đến kéo tay Hải Linh rồi trừng mắt nhìn người đàn ông kia. Có lẽ vì Đinh Nghệ trông rất hung dữ, người đàn ông kia liền im bặt.
Hải Linh cười đến cong cả mắt, lắc lắc tay cô: "Nhỏ nhen. Anh ta muốn nói gì thì cứ để anh ta nói, người ta là khách mà."
Đinh Nghệ không vui nói: "Dựa vào đâu mà hắn dám nói chị như vậy."
Cũng không biết tại sao, vô thức có chút dễ nổi nóng. Nhưng nhìn đến ánh mắt dịu dàng của Hải Linh, cô vẫn cố gắng kiềm nén ngọn lửa bất thường trong lòng.
Lúc này còn chưa đến giờ tan ca của Hải Linh. Vì tính chất công việc, cô phải làm việc từ đầu giờ chiều đến tối muộn. Bây giờ là lúc khách hàng đông đúc, Hải Linh véo nhẹ cổ tay cô một cái, rồi xoay người tiếp tục bận rộn.
Xung quanh ngập tràn tiếng nói cười rộn ràng, Đinh Nghệ giúp Hải Linh treo lại những bộ quần áo khách đã thử, thế nhưng cũng tạm thời quên đi nỗi bất an vừa rồi.
Khách vãn dần, sau khi đóng cửa. Hải Linh vào phòng thử đồ cởi bộ đồ mẫu ra, Đinh Nghệ cũng theo vào.
"Sao lại nhìn chị như vậy?" Hải Linh thân trên để trần, có chút ngượng ngùng vội lấy quần áo che ngực.
"Linh," Đinh Nghệ cúi đầu vùi vào cổ chị, giọng trầm trầm nói: "Hình như em làm sai rồi."
Hải Linh vuốt ve mái tóc mượt của cô, giọng nói êm ái: "Về nhà rồi nói, được không?"
...
Về đến nhà đã gần 11 giờ. Chung Kỳ đang ở phòng khách xem chương trình giải trí, trước mặt bày hai đĩa lớn cherry.
"Mau tới ăn trái cây," Chung Kỳ đón tiếp hai người họ, "Nếu hai cậu chưa về thì tớ cũng không dám ăn."
"Ừ." Đinh Nghệ buồn bã ỉu xìu đáp lời.
Chung Kỳ hì hì cười: "Sao cậu không hỏi tớ kiếm được ở đâu chứ?"
"Ở đâu ra vậy?" Đinh Nghệ đón ý.
Chung Kỳ cầm một quả cherry cắn vào miệng, vui sướng nói: "Chị Hải Linh chưa nói với cậu à? Có một chị họ Chu mang đến đấy."
Hải Linh cười cười: "Ừm, chị Chu nói là A Mạc gửi cho chị ấy, chị ấy không cần, vứt đi thì phí, nên bảo chúng ta ăn."
Chung Kỳ hoàn toàn không biết "A Mạc" là ai, cô chỉ biết là có cherry ăn.
Đinh Nghệ về phòng, có chút thất thần nhìn sàn nhà. A Mạc đáng lẽ không nên thích chị Chu chứ? Chị Chu cưỡng hôn cô ấy, cô ấy chắc chắn giận lắm.
Đang miên man suy nghĩ, một quả cherry chín mọng thình lình được nhét vào miệng cô.
Hải Linh dùng ngón tay khẩy cuống cherry trên môi cô: "Sao lại ngẩn người ra vậy?"
Môi Đinh Nghệ khẽ nhúc nhích, nuốt trái cây vào. Hải Linh rút cuống cherry từ môi cô ra, ném vào thùng rác. Sau đó lại cầm thêm một quả nữa, đặt giữa môi Đinh Nghệ, nhón chân lên kề sát mặt Đinh Nghệ, hé miệng ngậm lấy môi cô.
Trái cây lăn lộn trong miệng hai người, vừa ăn trái cây, vừa nếm cả vị ngọt ngào từ đối phương. Hải Linh dịu dàng quấn quýt ở môi răng Đinh Nghệ, hưởng thụ những cái mút nhẹ nhàng rồi lại mạnh mẽ không theo quy luật của cô.
Quả cherry nhỏ bé nhanh chóng bị ăn hết, chỉ còn chiếc lưỡi mềm mại vây lấy hạt, vẫn cứ dây dưa không rời, thay thế cho thịt quả, như thể hòa hợp làm một, gắn kết chặt chẽ.
"Ngô... Linh..." Gương mặt Đinh Nghệ ửng đỏ, bỗng dưng dừng lại, cúi đầu dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng ve vuốt cánh mông tròn đầy của Hải Linh.
Cô ngập ngừng nói: "Vừa rồi... Nghiêm Tiểu Đình tới tìm em."