Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi
Chuyện nhà
Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đinh Nghệ về đến nhà buổi tối, nhìn thấy Chung Kỳ đang ngồi ở phòng khách vừa ăn hạt dưa vừa xem TV, dáng vẻ vẫn có chút cô đơn.
“Đinh Đinh, cậu về rồi à?” Chung Kỳ ném vỏ hạt dưa vào thùng rác, rồi lại bắt đầu cắn mẻ hạt dưa mới, vừa cắn vừa hỏi: “Ngày hôm qua đó, tớ thấy sắc mặt hai người không được tốt lắm, có phải gặp chuyện gì rồi không?”
Đinh Nghệ gãi gãi tóc, thở dài: “Cũng ổn thôi, không cẩn thận vừa công khai giới tính.”
Chung Kỳ nghe cô nói xong, giơ ngón cái lên tán thưởng: “Đỉnh thật! Đinh Đinh, cậu đúng là dám nói, không sợ anh Lưu kia gây khó dễ cho cậu à?”
Đinh Nghệ cười cười: “Tổ trưởng Lưu là người tốt, chắc là sẽ không. Vả lại, chỗ này không giữ tớ thì chỗ khác sẽ giữ tớ thôi.”
Chung Kỳ lắc đầu chậc lưỡi: “Chậc chậc chậc, học bá đúng là phóng khoáng. Có điều, tớ khuyên cậu đừng có quá đắc ý nhé, coi chừng vấp ngã đấy. À đúng rồi, ngày mùng một tháng Mười này, hai người thật sự không đi Nhật Bản chơi cùng tớ à?”
Đinh Nghệ ngẫm nghĩ: “Thôi đi. Dù sao bạn học cấp hai của cậu cũng sẽ đi cùng cậu, có người đi cùng là được rồi.”
“Cậu thật sự không đi sao? Năm trước còn đi học, cậu không phải nói muốn sang đó xem kiến trúc cổ sao.”
Đinh Nghệ ậm ừ: “Để sau đi. Dù sao cũng không vội. Tớ vừa định đặt đồ ăn, hay là hai ta tìm công thức trên mạng một chút, xem có thể làm được một hai món gì không?”
“Được thôi!” Chung Kỳ lại ném vỏ hạt dưa, “Chúng ta làm món chính đi!”
...
Hải Linh hôm nay tan làm sớm một chút, cũng không nói cho Đinh Nghệ, không muốn cô ấy lại phải đến đón mình.
Gió đêm làm tung bay vạt váy cô, đi đến gần tòa chung cư kia, cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua ô cửa sổ đó. Ánh đèn vàng ấm áp, có người đang đợi cô về nhà.
Điện thoại di động vang lên, trên màn hình hiện lên hai chữ “Hải Hoa”. Hải Linh cụp mắt, không biết nên nghe hay không. Hải Hoa hiếm khi gọi điện cho cô. Lần trước bọn họ liên lạc là khi nhà mới của Hải Hoa muốn thêm đồ gia dụng, gọi điện xin tiền cô.
“Chị? Chị đang ở đâu vậy?” Hải Hoa có vẻ có chuyện gì đó, giọng điệu rất nôn nóng.
“Chị ở Nam Châu thôi mà…”
Không đợi Hải Linh nói xong, Hải Hoa liền ngắt lời: “Chị, hiện tại chị có tiền không ạ? Em không phải vừa mới kết hôn sao, giờ hết tiền rồi, vợ em… hôm qua phải nhập viện, chị có thể giúp em một ít…”
Bước chân Hải Linh lập tức dừng lại: “Muốn bao nhiêu?”
Hải Hoa chần chừ nói: “Cần… phẫu thuật nội soi, trước mắt cần đóng ba vạn tệ.”
...
Lúc Hải Linh về đến nhà, ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp. Vẻ mặt cô hơi giãn ra, thay giày rồi đi vào bếp.
Chỉ thấy Đinh Nghệ cầm muỗng, khó khăn né tránh dầu mỡ bắn tung tóe. Không gian trong bếp chật hẹp, tay chân cô ấy dài ngoẵng mà vẫn không xoay sở được, trông rất lóng ngóng.
Chung Kỳ ở bên cạnh gọt khoai tây. Trên sàn nhà có một đống vỏ khoai tây, chắc là “tác phẩm” gọt vỏ của Chung Kỳ.
“Để chị làm cho.” Hải Linh nhận lấy dao từ tay Chung Kỳ.
Vẻ mặt Chung Kỳ ỉu xìu: “Chị Hải Linh, cuối cùng chị cũng đã về rồi, em sắp bị Đinh Nghệ làm cho phát điên mất.”
“Còn trách tớ à?” Đinh Nghệ cũng không muốn mất mặt trước người trong lòng, cố chấp nói, “Tớ vừa nãy xào trứng vẫn không tệ mà.”
Chung Kỳ chui ra khỏi bếp: “Vậy thì em ngồi đây chờ ăn cơm của đầu bếp Đinh!”
“Linh?”
“Ừm.”
Ngón tay thon dài khéo léo của Hải Linh cầm lấy củ khoai tây méo mó, nhanh chóng thái xong một đĩa khoai tây sợi. Đinh Nghệ gọi cô, cô tưởng Đinh Nghệ đang nũng nịu, liền nhẹ nhàng đáp lời, không ngẩng đầu lên.
Đinh Nghệ một tay lơ đãng đảo thức ăn trong nồi, một tay lén ngắm sườn mặt Hải Linh.
Chung Kỳ đúng là người đơn giản, cô ấy gần như không có chuyện gì giữ trong lòng – bởi vì trước khi nỗi buồn kịp trở thành tâm sự, cô ấy đã tìm được người để giãi bày hết mọi muộn phiền rồi.
Mà Hải Linh thì sẽ không. Cô sẽ không chủ động nói cùng người khác.
“Sắp cháy rồi.”
Hải Linh nhẹ nhàng nhắc nhở bên tai cô. Đinh Nghệ lúc này mới hoàn hồn, đảo đảo xương sườn trong nồi.
Cô mua toàn là đồ ăn ngon. Hải Linh thích ăn xương sườn, cô liền mua xương sườn. Xương sườn ở cửa hàng thịt tươi đầu chợ rất đắt khách, giá cũng nhỉnh hơn một chút.
Kỳ thật nấu ăn cũng không khó như Đinh Nghệ tưởng tượng. Trước kia cùng Cao Vũ xem phim thần tượng, nữ chính ngốc bạch ngọt sẽ không biết nấu cơm, luôn có thể phá tan tành cả căn bếp. Nhưng cô cảm thấy dựa theo công thức thì cũng không đến nỗi khó vậy đâu nhỉ. Ít nhất cũng không phá banh cả cái bếp chứ.
Xương sườn kho tàu, trứng xào cà chua, khoai tây xào chua cay. Ăn thì cũng không tệ lắm, nhất là món xương sườn.
Đinh Nghệ cởi tạp dề, mặt đỏ bừng chờ Hải Linh khen ngợi cô.
Hải Linh nhìn thấy dáng vẻ cô khẩn trương, quả nhiên rất hiểu ý mà cười nói: “Ăn ngon lắm nha, ừm… Xương sườn rất thơm.”
Đinh Nghệ lúc này mới giãn mày giãn mặt, cũng ngồi xuống ăn cơm. Chung Kỳ một tay gặm xương sườn, một tay liếc nhìn Đinh Nghệ – sống chung với nhau bao lâu rồi mà sao vẫn sến sẩm thế không biết.
Cơm nước xong, Chung Kỳ nhận lấy nhiệm vụ rửa bát đầy vinh quang.
...
Ngón tay thon dài cầm bút chì, đang luyện viết trên sổ, một bản phác thảo hình bình hoa vụng về dần hiện ra. Đinh Nghệ gọi cô một tiếng, Hải Linh quá chăm chú, đến khi nghe tiếng gọi liên hồi thì ngòi bút đã bị bấm gãy rồi.
Đinh Nghệ khom lưng ôm lấy cô, nhận lấy bút chì trong tay cô, cho vào đồ gọt bút chì rồi xoay. Cô ngửi tóc Hải Linh, là mùi dầu gội quen thuộc.
“Em vừa định nói với chị, Quốc Khánh mùng một tháng Mười này, chị tính làm gì không?”
Hải Linh mỉm cười nói: “Chị đều đã quên. Tiệm sẽ rất bận, nếu tăng ca thì lương được gấp đôi. Có lẽ chị sẽ chăm chỉ đi làm thôi.”
Đinh Nghệ hơi bất ngờ, đau lòng cọ cọ má cô: “Nghỉ ngơi một chút đi, được không?”
Hải Linh đánh trống lảng: “Tiểu Kỳ thì sao?”
Đinh Nghệ thổi bụi trên bút chì, đưa cho Hải Linh: “Cậu ấy muốn đi Nhật Bản chơi. Ban đầu cậu ấy nói muốn rủ cả hai ta đi cùng, em nói,” cô nghiêng đầu nhìn Hải Linh, khóe môi cong lên, “Em nói em không muốn đi ra ngoài chơi, cậu ấy liền hẹn người khác rồi.”
“Em thật sự không muốn đi sao?” Hải Linh nghiêng đầu nhìn cô.
“Không muốn đi,” Đinh Nghệ tựa cằm lên vai cô, hơi ngượng ngùng nói, “Có chị ở đâu thì em ở đó.”
Cô biết Hải Linh sẽ không ra nước ngoài du lịch. Hải Linh còn muốn tiết kiệm tiền.
Hiện tại, cô cũng muốn tiết kiệm tiền.