Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi
Đinh Nghệ: "Không sao, chỉ lần này thôi."
Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đinh Nghệ hít một hơi thật sâu, mới lấy lại bình tĩnh. Cô khẽ tắt điện thoại, đặt trên tủ đầu giường, cúi đầu nhìn Hải Linh đang dựa vào vai mình. Trên mặt người con gái đang say ngủ còn có vài sợi tóc, phủ lên hàng mi dài, hơi thở đều đều, gương mặt khi ngủ thật bình yên.
Khóe môi Đinh Nghệ khẽ cong lên nụ cười, rồi cô cũng nhắm mắt lại.
...
Vừa quẹt thẻ vào công ty, Đinh Nghệ mới nhớ ra sáng nay vội vàng nên chưa hỏi Hải Linh về chuyện của Hải Hoa. Hải Linh không chịu nói, cô không thể không hỏi.
Đinh Nghệ: "Linh, ngày hôm qua vô tình đọc được tin nhắn của chị. Em trai chị xảy ra chuyện gì sao?"
Lưu Tử Minh vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Đinh Nghệ đang cúi đầu gửi WeChat. Lơ là trong công việc, mắc lỗi nhỏ là chuyện thường, nhưng hiện tại giám đốc đang cầm bản thiết kế, đã sắp đi đến trước mặt Đinh Nghệ.
"Giám đốc!" Lưu Tử Minh đột nhiên chạy tới trước mặt giám đốc, "Ngày hôm qua tiểu Lý ở bộ phận marketing nói..."
Nghe Lưu Tử Minh gọi giám đốc, Đinh Nghệ không chút biến sắc đặt điện thoại xuống. Không lâu sau, giám đốc cau mày nói với Lưu Tử Minh:
"Tôi đã nói với cậu rồi mà? Lần sau cậu ta lại tìm cậu, cậu cứ bảo cậu ta tìm bộ phận hậu cần..."
Đợi giám đốc phân công xong việc, Đinh Nghệ mới liếc nhìn Lưu Tử Minh, gật đầu tỏ ý cảm ơn. Lưu Tử Minh cũng cười gật đầu đáp lại.
Hải Linh lúc khách hàng cầm quần áo vào phòng thử đồ, lấy ra di động định trả lời Đinh Nghệ, cô gõ vài chữ rồi lại xóa đi.
Cô xoa xoa ngón tay, cắn môi, không biết nên nói như thế nào.
Cô đã nghỉ việc bên chỗ chị Chu, lại đổi phòng ở, rồi đang ký khóa học, hơn nữa còn cho cha mẹ phí sinh hoạt, đã không còn dư nhiều tiền tiết kiệm. Cô không muốn dùng tiền của Đinh Nghệ. Tiền lương hai ba tháng nay Đinh Nghệ đưa cho cô, cô đều không thiếu một đồng nào, gửi hết vào thẻ tiết kiệm.
Cô nghĩ, giúp Đinh Nghệ tiết kiệm tiền như vậy là tốt nhất. Tiền của Đinh Nghệ chính là của Đinh Nghệ, dù Đinh Nghệ có muốn, cô cũng không thể tùy tiện đụng vào. Trong thẻ cô chỉ còn chưa đến một vạn. Hải Hoa cũng không nói chuyện rõ ràng, không biết vợ nó rốt cuộc bị bệnh gì. Nếu nó về nhà tìm ba mẹ, thì ba mẹ đương nhiên sẽ dồn hết tiền cho nó...
Linh: "Không có gì đâu, yên tâm đi."
Đinh Nghệ nhìn màn hình, lòng cô nhói lên. Làm sao cô có thể yên tâm đây? Hải Linh không muốn nói, có phải vì cảm thấy quá mất mặt không?
Dù cô đã nói với Hải Linh rằng có chuyện gì cũng không được giữ trong lòng mà phải nói hết ra, nhưng cô biết – chắc chắn vẫn còn rất nhiều chuyện, xuất phát từ những suy tính riêng của Hải Linh, mà cô ấy không chịu mở lời nhờ cô giúp đỡ.
Giờ nghỉ giữa trưa, Đinh Nghệ vẫn không nhịn được đi tìm Hải Linh.
Hải Linh hôm nay mặc đồng phục nhân viên, áo sơ mi và váy liền màu đỏ trắng đan xen, rất tôn lên làn da của cô. Các nhân viên khác của cửa hàng đều trang điểm, chỉ có cô để mặt mộc, vẫn xinh đẹp nổi bật.
"Đinh Nghệ? Sao em lại đến giờ này vậy?" Hải Linh hơi mở to hai mắt.
Đinh Nghệ nắm cổ tay cô, ghé sát tai cô nói: "Em lo cho chị đó."
Trước mặt nhiều khách hàng và đồng nghiệp, hành động của Đinh Nghệ quá thân mật.
Hải Linh gương mặt ửng đỏ, kéo cô vào một phòng thử đồ: "Chị đã nói không có gì mà..."
Đinh Nghệ ngắt lời cô: "Em trai chị thường xuyên tìm chị đòi tiền đúng không?"
Hải Linh rũ mắt xuống, không nhìn Đinh Nghệ.
Ngày thường Hải Hoa không có việc gì sẽ không tìm cô.
Lúc ấy Hải Hoa mới vừa vào đại học, tuổi trẻ bốc đồng, xung quanh lại toàn con nhà giàu, những khoản chi tiêu xa hoa, đắt đỏ khiến Hải Hoa hoa mắt. So sánh qua lại, cậu ta quả thực nghèo khó đến cùng cực. Cậu ta biết chị mình làm công việc đó, cảm thấy rất mất mặt, rất ghê tởm nhưng đồng thời lại có chút vui mừng, bởi vì phí sinh hoạt của cậu ta sẽ dần dần nhiều lên, không cần phải thắt lưng buộc bụng chỉ để mua một đôi giày chơi bóng yêu thích, hay mời cô gái đẹp ăn một bữa cơm.
Người chưa từng trải qua sự nghèo khó sẽ không biết sự nghèo khó đáng sợ đến mức nào. Nó sẽ từng chút một bào mòn lòng tự trọng của con người, cho đến khi chẳng còn gì. Từ khi đó trở đi, cậu ta thỉnh thoảng lại tìm chị mình đòi tiền.
Cậu ta nằm mơ cũng chưa nghĩ đến, chị gái lại có thể kiếm nhiều tiền như vậy, thậm chí còn giúp cậu ta mua được nhà.
Ở trường thì không học hành đến nơi đến chốn, ra trường lại càng vô tích sự, nhưng lại tích góp được một đống mối quan hệ xã giao vô dụng. Bạn bè tụ tập ăn chơi, vì giữ thể diện, cậu ta cũng không ít lần bao hết hóa đơn, cậu ta cùng cha mẹ nói không cần dùng tiền cha mẹ nữa, chị gái sẽ cho, cha mẹ sẽ nhìn chị gái với ánh mắt vừa có chút ghét bỏ, vừa có chút tán thưởng.
Chị gái cũng chỉ là ôn hòa mà cười cười.
Hải Hoa biết, chị mình chỉ mong được cha mẹ khen ngợi dù chỉ là một khoảnh khắc. Từ nhỏ, cha mẹ đã coi chị như một sức lao động để sai bảo. Dù sao cũng là con gái, sinh ra không thể phụng dưỡng cha mẹ, chết không thể chôn ở mộ tổ Hải gia, được cho ăn học chín năm cũng đã là không tồi rồi.
Dù sao, Hải Hoa cảm thấy điều này hết sức bình thường và công bằng—cậu ta là con trai độc nhất trong nhà, con trai phải cưới vợ sinh con nối dõi tông đường, tương lai còn phải phụng dưỡng cha mẹ. Gánh nặng thì lớn mà đường thì xa, chị gái vì gia đình, vì cậu ta mà làm chút cống hiến, chẳng lẽ không bình thường sao? Dù gì thì, những nhà khác trong thôn cũng đều như vậy cả.
Những cô gái đanh đá, kiêu kỳ ở đại học, Hải Hoa đều không thích mấy. Đẹp thì đẹp, nhưng không khỏi quá đề cao bản thân, cứ ngỡ mình là tiểu công chúa, ai cũng phải nuông chiều các cô sao?
Ngay cả chính cậu ta cũng chẳng nhận ra, vợ mình y hệt một phiên bản khác của chị gái – dịu ngoan, xinh đẹp, trầm tĩnh, và biết lo toan việc nhà.
Thế nhưng, người vợ dịu ngoan xinh đẹp này giờ lại phải nhập viện vì sỏi mật, cần làm nội soi để lấy sỏi ra. Dù là nội soi, cô ấy cũng phải nằm viện ít nhất nửa tháng, chắc chắn sẽ tốn không ít tiền.
Hải Hoa sắp tức chết rồi, mới kết hôn mấy tháng mà vợ đã ốm đau liên miên. Lúc ra mắt rõ ràng trông rất đầy đặn, vậy mà giờ cũng gầy rộc đi, chẳng còn ưa nhìn nữa.
Vợ thì lặng lẽ nằm trên giường bệnh. Hải Hoa đi dạo ra ngoài phòng bệnh, không kìm được bèn lấy điện thoại gọi cho chị gái.
"Alo? Xin chào, tôi là bạn của Hải Linh, có tiện nói chuyện một lát không?"
Giọng nói từ đầu dây bên kia nghe khá dễ chịu, còn trẻ nữa, Hải Hoa gần như đã hình dung ra một cô gái xinh đẹp.
"Cô muốn nói chuyện gì? Chị tôi đâu?" Hải Hoa hỏi.
Đinh Nghệ đáp: "Chị cậu vay tiền của tôi, nhưng lại không nói dùng làm gì. Tôi cho cô ấy mượn tiền, cũng cần biết số tiền này dùng để làm gì chứ, đúng không?"
Hải Hoa ngây người: "Không thể nào, chị của tôi không thể không có tiền được."
Đinh Nghệ cứng rắn nói: "Có gì mà không thể. Cậu không nói tiền này muốn làm gì, tôi sẽ cúp máy."
Hải Hoa vội vàng nói: "Khoan đã, đừng cúp máy! Vợ của tôi bị sỏi mật, phải làm phẫu thuật gấp."
Trước đó Hải Hoa không dám nói với Hải Linh là vợ hắn phải làm phẫu thuật sỏi mật, bởi vì hắn muốn kiếm thêm chút tiền từ chị mình.
Đinh Nghệ suy tư một lát: "Vậy được rồi. Hai người đang ở bệnh viện nào? Chị cậu nói muốn đến thăm."
Hải Hoa bất đắc dĩ mà nói: "Bệnh viện Thành phố số II."
Đinh Nghệ treo điện thoại, quay đầu nhìn Hải Linh: "Bệnh viện Thành phố số II ở Khánh Dương, em tra thử chi phí bên đó."
Hải Linh gật đầu.
Đinh Nghệ tra cứu giá cả trên website bệnh viện, rồi gọi điện thoại xác nhận. Cô cau mày nói: "Chỉ cần không phải đặc biệt nghiêm trọng, cuộc phẫu thuật này cũng không đến ba vạn, hơn nữa có bảo hiểm y tế chi trả, chi phí cuối cùng cũng chỉ hơn một vạn mà thôi. Linh, tiền lương trong thẻ tiết kiệm của em đủ rồi. Nếu cậu ta thật sự muốn làm phẫu thuật gấp, thì vì tiền mà chậm trễ cũng không hay."
Hải Linh vừa nghe liền lắc đầu nguầy nguậy: "Không cần, không thể động vào tiền của em."
Đinh Nghệ bất đắc dĩ mà cầm tay cô: "Đừng khách sáo nữa được không? Hai chúng ta phân rõ ràng như vậy làm gì chứ."
Tiếng nói Đinh Nghệ lọt vào tai, mang theo dòng nước ấm chảy vào lòng cô.
Hải Linh ngẩng đầu nhìn Đinh Nghệ, không nhịn được hỏi: "Đinh Nghệ, sao em dám vì chị mà vung tiền nhiều như vậy? Em biết rõ nhà chị..."
Đinh Nghệ ngắt lời cô: "Lần này là tình huống đặc thù. Nếu không, tối nay chúng ta qua Khánh Dương một chuyến, đưa tiền cho cậu ta, tiện thể xem thử em trai chị có nói dối không..."
Đinh Nghệ đang nói thì chợt nhận ra.
Cô nhìn Hải Linh, cẩn thận hỏi: "Chị đừng để bụng nhé, em không có ý nói em trai chị nói dối đâu..."
Một giọt nước ấm rơi trên mu bàn tay Đinh Nghệ.
Đinh Nghệ nhấc tay, ngón trỏ thon dài lau đi giọt nước mắt trên khóe mi Hải Linh.
Nước mắt càng rơi càng nhiều, Đinh Nghệ nhẹ nhàng ôm chặt cô.
"Em biết tiền này một đi không trở lại mà?" Hải Linh nghẹn ngào, tay siết thành nắm đấm đấm nhẹ lên vai Đinh Nghệ, "Có phải em bị ngốc rồi không!"
Nắm đấm mềm như bông bị một đôi bàn tay mềm mại giữ lại, bên tai vang lên giọng nói giả vờ nhẹ nhàng của Đinh Nghệ: "Không sao, chỉ lần này thôi."
Chẳng cần nói đạo lý, cũng chẳng cần tính toán được mất. Ngay lúc này đây, cô chỉ muốn thỏa mãn nguyện vọng của Hải Linh.