76. Chị hai không còn như xưa

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi

Chị hai không còn như xưa

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thanh toán xong, Hải Linh quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt Hải Hoa cứ dán chặt vào Đinh Nghệ.
Cô nhận tiền thừa và hóa đơn, nhét vào tay Hải Hoa: "Nếu ba mẹ A Phân có thể đến đây, thì nhờ họ qua chăm sóc em ấy. Chị đi trước đây."
Hải Hoa trố mắt nhìn. Cúi đầu, cậu ta thấy hóa đơn và bốn đồng tiền lẻ. Ngẩng lên, Hải Linh đã kéo Đinh Nghệ đi về phía cửa sảnh lớn.
"Chị..." Hải Hoa vội vã đuổi theo, thân hình nặng nề kéo lê đôi dép lào, tạo ra tiếng lộp bộp trên nền gạch men sứ. "Chị! Chờ chút đã! Em không đủ tiền đâu..."
Hải Linh vẫn không dừng bước, kéo Đinh Nghệ cúi đầu bước về phía trước.
"... Em nói cho ba mẹ... A Phân đã như vậy rồi..." Tiếng Hải Hoa dần chìm vào phía sau.
Đinh Nghệ im lặng không nói gì, mặc cho Hải Linh lôi kéo mình đi. Đến khi ra đến ven đường, Hải Linh cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn cột đèn giao thông.
Đôi mắt cô đỏ hoe, chóp mũi cũng ửng hồng.
Đinh Nghệ ôm lấy cánh tay cô, nhẹ nhàng nói bên tai: "Chúng ta qua bên kia ngồi một lát nhé."
Hải Linh dụi dụi mắt, đi theo Đinh Nghệ đến bồn hoa cạnh bệnh viện. Bồn hoa hình bán nguyệt, bên trong có bàn ghế đá để nghỉ chân. Đinh Nghệ dùng khăn giấy lau ghế, rồi cùng Hải Linh ngồi xuống. Gió đêm phơ phất, bàn ghế mát lạnh.
Đinh Nghệ nghe thấy tiếng Hải Linh khẽ nức nở.
Thật ra Hải Linh rất ít khi khóc. Cô vùi mặt vào lòng Đinh Nghệ, lặng lẽ lau đi nước mắt. Nhưng nước mắt càng lau lại càng tuôn ra nhiều hơn. Cô cảm thấy tủi thân một cách khó hiểu, như muốn trút cạn hết những giọt nước mắt đã tích tụ bấy nhiêu năm. Có những chuyện, từ nhỏ đã không thể thay đổi; có những người, vẫn cứ khăng khăng giữ vững quan điểm của mình.
Đinh Nghệ cúi đầu lau nước mắt cho Hải Linh. Giờ khắc này, cô lại cảm thấy yên tâm phần nào. Một người, đặc biệt là người như Hải Linh, sao có thể không có tâm sự, không có áp lực được.
Xung quanh có vài người lớn tuổi mặc đồ bệnh nhân, thỉnh thoảng ngạc nhiên nhìn các cô.
Một lát sau, Đinh Nghệ mới nói khẽ: "Chị đợi em ở đây nhé, em đi mua cho A Phân chút đồ."
"Em đừng đi!" Hải Linh nắm chặt cánh tay cô. Vừa rồi cô cũng đã nhận ra, Hải Hoa cho rằng cô vẫn làm cái nghề đó, nên cũng coi Đinh Nghệ là người cùng loại.
"Đừng đi," Hải Linh nhẹ nhàng lắc tay cô, ngước mặt nhìn cô, cuối cùng cũng nói: "Hải Hoa... Nó không tôn trọng em. Chị xin lỗi."
Đầu giường của A Phân ngoài số trái cây mà các cô mang tới, không có chút đồ dinh dưỡng nào khác. Nhìn thái độ oán trách của Hải Hoa đối với bệnh tình của A Phân, e rằng cậu ta sẽ không chi một đồng nào cho cô ấy.
Đinh Nghệ cười cười: "Không sao đâu, em mua thì tốt hơn. Nếu chị đi mua, Hải Hoa lại nghĩ chị mềm lòng định cho cậu ta tiền. Vậy nên, em qua đó..."
"Không," Hải Linh đứng lên, nhẹ giọng ngắt lời cô: "Chị cũng đi."
Hải Linh đột nhiên cảm thấy xấu hổ vì sự yếu đuối của mình, đặc biệt là khi Đinh Nghệ hoàn toàn hiểu rõ tình cảnh của cô. Cho tới nay, cô đứng trước mặt Hải Hoa quả thật luôn sợ sệt, sợ Hải Hoa vô tình để lộ ánh mắt khinh bỉ, càng sợ những lời Hải Hoa nói khi cô không có tiền cho cậu ta, càng sợ Hải Hoa nhắc đến ba mẹ với cô...
Nhưng hiện tại, cô có người muốn bảo vệ. Cô có thể không bảo vệ bản thân, nhưng lại không thể không bảo vệ Đinh Nghệ. Những ràng buộc trước nay vốn chẳng phân biệt tốt xấu, ràng buộc tốt, ràng buộc xấu, tất cả đều tạo thành sợi dây níu giữ cả đời người.
Mà cô cũng đã tìm được điều tốt đẹp nhất để ràng buộc rồi. Cô đã biết, hóa ra ràng buộc mang đến cho người ta, không chỉ có khổ đau và áp lực.
"Đi thôi." Hải Linh dắt tay Đinh Nghệ, cong đôi mắt cười, viên lệ chí nơi khóe mắt như sáng lấp lánh: "Để chị đi mua đi, dù sao chị cũng là cô hai mà."
"Được." Đinh Nghệ cũng cười.
Hai người đi vào cửa hàng bên đường. Đinh Nghệ nhắc Hải Linh rằng bệnh túi mật không thể ăn đồ ăn tanh nồng, nên đã chọn lựa một hồi rồi mua mấy túi đồ ăn dinh dưỡng.
Lúc mang đồ đến, A Phân đang chuẩn bị cho đêm trước khi phẫu thuật. Hải Hoa ngồi bên cạnh ủ rũ ngáp dài, nhìn thấy Hải Linh và Đinh Nghệ bước vào, ngạc nhiên nói: "... Chị?" Sau cơn ngạc nhiên, cậu ta lại có chút vui mừng: "Biết ngay chị là tốt nhất mà..."
"A Hoa," Hải Linh nhìn thẳng Hải Hoa nói: "Bây giờ chị làm nhân viên bán hàng, cũng không có dư dả tiền. Cuộc sống là của mỗi người, chị muốn giúp em cũng không thể giúp mãi được nữa. Chút đồ này là để A Phân bồi bổ thân thể sau khi phẫu thuật thôi."
A Phân ở sau tấm rèm, đang được y tá chăm sóc. Cô đột nhiên lên tiếng nói: "Cảm ơn chị hai."
Hải Hoa quay đầu lại lẩm bẩm: "Cô câm miệng đi..."
Hải Linh thở dài: "A Hoa, sống cho thật tốt, ba mẹ chỉ mong em khỏe mạnh."
Hải Hoa đã nhận ra, Hải Linh sẽ không cho mình tiền nữa. Cậu ta cũng đã rất lâu không gặp chị gái, chị ấy hình như đã thay đổi, nhưng thay đổi ở điểm nào, cậu ta lại không thể nói rõ. Cậu ta chỉ biết, chị mình không còn trông dịu ngoan như trước, không còn khiến người ta hài lòng như trước nữa.
Cậu ta lại nhìn Đinh Nghệ lần nữa. Nếu vừa rồi Hải Linh nói không làm cái nghề kia, vậy Đinh Nghệ... cũng không phải "gà" ư? Trách không được, cô gái trẻ tuổi xinh đẹp này, cao ráo trắng trẻo, vừa nhìn đã thấy là người chưa từng chịu khổ. Hải Hoa thầm tự trách bản thân hồ đồ—— Cô gái trẻ tuổi này chẳng phải giống với mấy cô cậu mà cậu ta gặp ở đại học trước đây sao.
Hải Hoa có chút không vui trả lời: "Em cũng đâu có xin tiền chị," nói xong cậu ta lại cầm lấy một quả táo gặm, "Trước kia không phải đều là chị cố nhét cho em à? Đừng làm như em ép buộc gì chị. Dù sao em còn có ba mẹ lo, ai thèm chứ."
Đinh Nghệ nhíu mày, tiến lên một bước định nói, Hải Linh giữ chặt cô, lắc đầu: "Chúng ta đi thôi."
Đinh Nghệ thuận theo gật đầu, xoay người đi theo Hải Linh.
Hai người kịp chuyến xe buýt cuối cùng. Hải Linh đầy mệt mỏi, tựa đầu lên vai Đinh Nghệ. Đinh Nghệ nhìn cô ấy, khóe môi mang theo nụ cười nhạt. Điện thoại trong túi rung nhẹ một cái, Đinh Nghệ lấy ra thì thấy, là tin nhắn QQ của Lưu Tử Minh.