Ông nội tôi chết ba lần trong cùng một ngày.
Lần đầu tiên, ông chết trong quẻ tượng.
Lần thứ hai, ông chết trong camera giám sát.
Lần thứ ba, ông chết ngay trước mắt tôi.
Nhưng điều đáng sợ nhất là sau khi chết, ông vẫn tiếp tục ký tên.
Tây Cảng là dự án lớn nhất năm nay của Tần gia.
Người người đều đồn thổi, chỉ cần Tần gia ký xong hợp đồng thu mua này, Tần thị sẽ chiếm trọn tuyến vận chuyển quan trọng nhất Bắc Thành. Tiền tài, quyền thế, nhân mạch như thủy triều sẽ đổ về Tần gia.
Nhưng chỉ có tôi nhìn thấy.
Dưới nền Tây Cảng có vô số bàn tay người chết đang cào lên.
Trong phòng họp có một quyển sổ đen tự động viết tên người sống.
Trên vai ông tôi có một chiếc móc câu màu đen, đầu dây kéo thẳng xuống tầng hầm nơi chôn một cỗ quan tài sắt.
Mỗi một chữ ký rơi xuống đều đổi lấy vận thế.
Mỗi một hợp đồng được ký xong đều có người mất tuổi thọ.
Mỗi một người hưởng lợi từ Tây Cảng, cuối cùng đều phải trả bằng mạng của con cháu.
Ngày ký hợp đồng, đối tác cười nói với ông tôi:
"Tần lão gia, ký xong hôm nay, Tây Cảng chính là của Tần gia."
Nhưng tôi nhìn thấy người chết đứng sau lưng ông ta, hai tay đầy máu, miệng không ngừng lặp lại:
"Đừng ký."
"Ký rồi sẽ chết."
Tôi kéo tay ông nội, nói:
"Ông nội, hôm nay không ký hợp đồng."
"Hôm nay chúng ta đào mộ."
Truyện Đề Cử






