3. Chương 3: Cái miệng nhỏ bôi mật (3)

Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Chương 3: Cái miệng nhỏ bôi mật (3)

Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh Vi nhìn cô ấy với vẻ thâm trầm, “Tặng cho tôi? Quà sinh nhật?”
Dù không biết sinh nhật của nữ chính là ngày nào, nhưng Tống Vãn Huỳnh vẫn thuận theo thế mà cúi đầu, nét mặt chân thành, “Đúng vậy! Quà sinh nhật! Chị, chúc chị sinh nhật vui vẻ!”
“Tống Vãn Huỳnh, cô muốn chúc tôi sống thọ như hoa quỳnh?”
“……” Tống Vãn Huỳnh nhìn đóa hoa quỳnh trên tay Minh Vi, sắc mặt cứng đờ.
Hoa quỳnh?
Đây là hoa quỳnh?
Nga, đây là hoa quỳnh.
Thì ra hoa quỳnh dài như vậy.
Sinh nhật tặng người ta hoa quỳnh, Tống Vãn Huỳnh, cô cũng thật ác độc.
“Chị, chị hiểu lầm em rồi.”
Minh Vi thản nhiên xem cô ấy diễn.
Trong đầu cô ấy toàn là 20 năm sống trong tù đầy thống khổ, khát vọng sống của Tống Vãn Huỳnh đạt đến tột đỉnh.
“Chính vì hoa quỳnh có vòng đời ngắn ngủi nên em mới hái nó xuống tặng chị. Chị xem, hoa quỳnh khi đã hái xuống sẽ không bao giờ héo khô, sẽ mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc đẹp nhất. Em nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có chị mới xứng với nó.”
Nói đến đây, nữ chính hẳn sẽ tin tưởng cô ấy một lòng chân thành chứ?
Rốt cuộc không phải ai trong lúc khó khăn cũng trở thành một tiểu trà xanh có cái miệng nhỏ bôi mật như cô đâu?
Minh Vi thăm dò ánh mắt chân thành tha thiết của Tống Vãn Huỳnh.
Nữ phụ ác độc “Tống Vãn Huỳnh” có thể nhảy nhót đến tận cuối truyện không chỉ nhờ cái miệng bôi mật mà còn bởi khuôn mặt có thể ngụy trang từ nhỏ đến lớn như vậy.
Thật sự là “Tống Vãn Huỳnh” lớn lên quá xinh đẹp.
Khuôn mặt trắng nõn như ngọc, chỉ to bằng bàn tay, đôi mắt như khảm hai viên thủy tinh lấp lánh, so với hồ nước xanh thẳm còn muốn trong suốt hơn, khiến người ta có cảm giác chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu nội tâm ngây thơ không rành thế sự của cô.
Mỗi khi chuyện xấu bại lộ, có người nghi ngờ cô, suy bụng ta ra bụng người, mọi người đều cảm thấy nội tâm mình u ám nên nhìn ai cũng u ám, tuyệt đối không nghĩ rằng bên ngoài ngây thơ đáng yêu như vậy lại ẩn chứa tâm địa ác độc hư thối.
Đáng tiếc, nam nữ chính sở dĩ là nam nữ chính bởi vì trên người họ có những đặc điểm ưu tú khác mà vai phụ không có, cùng với vầng hào quang vai chính.
Chuyện người khác không nhìn thấu, nam nữ chính nhìn thấu.
Cô ấy nhẫn nhịn vì cùng ở dưới một mái nhà, người một nhà không cần thiết gây chuyện quá lộ liễu, nể mặt Văn Nghiên nên không truy cứu quá nhiều.
Nhưng hôm nay cô ấy có chút không hiểu Tống Vãn Huỳnh, nói cô ấy giả ngu thì cũng không giống, quả thực không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Hoa ngôn xảo ngữ.” Minh Vi nhìn chằm chằm Tống Vãn Huỳnh bằng đôi mắt bình tĩnh, “Cô biết rõ đây là cây hoa quỳnh ông nội cẩn thận chăm sóc mười mấy năm lại hái xuống tặng cho tôi, không phải tính toán đến lúc đó đem chuyện bẻ gãy hoa quỳnh vu oan cho tôi, làm ông nội chán ghét tôi đi?”
“……” Tống Vãn Huỳnh muốn nói gì đó.
Đoán thật chuẩn.
Cô ấy nghĩ tới trong tiểu thuyết “Tống Vãn Huỳnh” đem nữ chính gọi tới nhà ấm trồng hoa chính là muốn đổ tội bẻ gãy hoa quỳnh lên đầu nữ chính.
Nhưng nữ chính là ai?
Hiên ngang quả quyết, thông minh cơ trí, là đại nữ chủ có vầng hào quang bao quanh!
Tâm cơ thủ đoạn nhỏ nhoi này của “Tống Vãn Huỳnh” cô ấy căn bản không bỏ qua, dùng chút mưu mẹo liền đem tội danh bẻ gãy hoa quỳnh dính chặt trên người “Tống Vãn Huỳnh”.
Có thể nói, “Tống Vãn Huỳnh” so với Minh Vi thì thua kém ở rất nhiều khía cạnh.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân “Tống Vãn Huỳnh” luôn ấp ủ âm mưu với nữ chính.
Lấy kinh nghiệm nhiều năm đọc truyện của Tống Vãn Huỳnh mà nói, vai ác có thể đánh bại nam nữ chính vô cùng vô cùng ít.
Hơn nữa cô ấy cũng rất tự hiểu, cô ấy không cho rằng bản thân có năng lực đối đấu với nam nữ chính.
Ôm đùi nam nữ chính mới là đường sống duy nhất của nữ phụ ác độc.
“Em biết trước kia mình đã làm nhiều chuyện sai trái, là em không tốt, em xin lỗi chị, thực sự xin lỗi rất nhiều, nhưng mong chị hãy tin tưởng em, hiện tại em đã không phải người trong quá khứ kia nữa, hoa quỳnh là em hái, cũng là em muốn tặng cho chị, em sẽ đi nói rõ ràng với ông nội, nhất định sẽ không làm ông hiểu lầm chị!”
Có lẽ là Tống Vãn Huỳnh từ trước đến nay quá nhiều âm mưu quỷ kế, Minh Vi tự hỏi ba giây cuối cùng vẫn không tin, “Tống Vãn Huỳnh, hiện tại không có người khác, ở trước mặt tôi thì không cần giả vờ, tâm tư của cô, tôi rất rõ ràng.”
Tống Vãn Huỳnh vỗ ngực bảo đảm, hận không thể móc tim ra cho cô ấy xem, “Chị, chị đối với em có thành kiến rất bình thường, rốt cuộc em trước kia đã làm sai rất nhiều chuyện, nhưng em cam đoan với chị, về sau em sẽ sửa, em sẽ dùng hành động thực tế chứng minh với chị, em không còn là Tống Vãn Huỳnh trong quá khứ nữa, em sẽ khiến chị lau mắt mà nhìn!”
Vừa dứt lời thì bên ngoài nhà ấm trồng hoa truyền tới tiếng nói chuyện.
“Lão tiên sinh, tôi tận mắt nhìn thấy hoa quỳnh đã nở!” Sau vài giây tạm dừng, một tiếng kinh hô lại vang lên: “Ai nha! Hoa quỳnh này sao lại…… sao lại bị hái xuống rồi?”
Tống Vãn Huỳnh cùng Minh Vi theo bản năng quay đầu về hướng tiếng nói chuyện phát ra.
Công nhân của nhà ấm trồng hoa cùng Văn lão tiên sinh kinh ngạc nhìn chằm chằm vào đóa hoa quỳnh bị hái xuống trên tay Minh Vi.
Công nhân muốn nói lại thôi, “Phu nhân, ngài sao lại…… Sao có thể làm như vậy? Đây chính là hoa lão tiên sinh thích nhất!”
Hắn tự cho là thực kín đáo mà nhướng mày đầy đắc ý với Tống Vãn Huỳnh, ánh mắt kia tựa hồ muốn nói “Minh Vi chết chắc rồi”, hoàn toàn không chú ý tới Minh Vi đã xem thấu mọi chuyện.
“……” Tống Vãn Huỳnh tâm như tro tàn.
Cô ấy phảng phất như nhìn thấy cách đó không xa có một chiếc máy may cùng đèn bàn sáng loáng bên cạnh, còn bản thân thì đầu bù tóc rối, trước ngực áo có một dãy số tù nhân, đang cật lực nhấc chân đạp máy may.