Chương 156: Cậu thấy không, vợ anh ta còn phất phơ trong gió

Tiểu Zombie, Cắn Nữa Là Bất Lịch Sự Đấy Nhé

Chương 156: Cậu thấy không, vợ anh ta còn phất phơ trong gió

Tiểu Zombie, Cắn Nữa Là Bất Lịch Sự Đấy Nhé thuộc thể loại Linh Dị, chương 156 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Chỉ thành công làm cả nhóm người trong khu an toàn xúc động đến nỗi bật khóc, ai nấy đều tự nguyện hiến thêm vài ống máu.
Họ vừa khóc vừa gào, hận không thể để Hứa Chỉ rút cạn máu mình cho xong.
Sự nhiệt tình quá mức này khiến Hứa Chỉ suýt nữa cũng cảm thấy… ngại ngùng.
Dĩ nhiên, tất cả chỉ vì Phó Noãn Ý.
Còn trong thế giới của Hứa Chỉ, từ xưa đến nay chẳng có khái niệm gì là “ngại ngùng”.
Anh cũng nhận ra, việc dùng vật tư đổi lấy máu là chuyện chẳng cần phải lo lắng.
Dù sao thì trong mạt thế, các thành phố đều đã bị thây ma chiếm đóng, lại còn có cả thây ma dị năng.
Không gian sống của con người ngày càng bị thu hẹp, bất kỳ loại vật tư nào cũng đều có giá trị.
Chỉ cần mồi nhử đủ hấp dẫn, họ căn bản chẳng bận tâm máu kia dùng để làm gì.
Tiếc là… nếu không gian của anh có thể rộng thêm chút nữa thì tốt biết mấy.
Tổng tài bá đạo Hứa Chỉ, dù đã sở hữu một không gian rộng ngang cả sân bóng đá, vậy mà vẫn cảm thấy chưa đủ.
Anh thậm chí còn tính toán, sau này vì bảo bối Phó Noãn Ý, mình có thể vung tiền như rác, chỉ để làm nàng vui.
Mang theo những toan tính ấy, Hứa Chỉ trong lòng nóng như lửa, lái xe quay về, phía sau là một đàn thây ma đang đuổi theo.
Dĩ nhiên, đàn thây ma lần này không hung hãn bằng lần trước.
Chúng mới đuổi được nửa đường, ngửi thấy mùi của Lê Khí và Phó Noãn Ý, lập tức tản đi như lá bay.
Khi Hứa Chỉ quay về, Phó Noãn Ý đang vỗ tay, ngẩng đầu nhìn Hứa Viễn đang tỉa những dây leo trên nóc xe:
“Cắt thêm cho em kiểu mái ngố nữa đi.”
Dư Nghê mệt đến mức nằm dài như cọng dây leo, bám trên nóc xe nghỉ ngơi.
Hứa Viễn vừa tỉa dây bìm bìm, vừa phải cẩn thận không làm rơi hay cắt trúng Dư Nghê.
Dưới đất, Lê Khí đứng chỉ huy:
“Bên trái cắt bớt đi, đừng để dây leo mọc lan che mất tầm nhìn của tài xế.”
Anh Tiểu Lưu thì bò trên nắp capo, khóc lóc thảm thiết:
“Vợ ơi! Vợ có mệt không? Có nặng không?”
Lê Khí khẽ ho một tiếng, hắn im bặt giây lát, rồi lại tiếp tục gào khóc như dở người.
Hứa Chỉ đỗ xe, thấy cả đám bận rộn tới mức chẳng ai để ý mình, anh cũng không để bụng.
Nhưng bạn gái của anh lại không thèm ngoái đầu nhìn lấy một cái.
Cái này thì không thể nhịn được.
Anh mà khó chịu, cả thế giới cũng đừng hòng yên ổn.
Hứa Chỉ bước xuống xe, thu chiếc xe vào không gian, đi đến bên cạnh anh Tiểu Lưu đang gào khóc.
Anh gõ gõ lên nắp capo:
“Tôi đã đem mấy bà vợ mà cậu thích đưa hết cho khu an toàn rồi.”
Trước đó, chỗ Vũ Cao Hàn chẳng khác nào một gara khổng lồ, xe loại nào cũng có.
Rất hợp với sở thích “cuồng xe” của anh Tiểu Lưu.
Hắn chọn tới chọn lui, cuối cùng bị Hứa Chỉ nhét cho chiếc xe “Đại Công Chúa”, còn bản thân thì vẫn lưu luyến nhìn Hứa Chỉ thu nốt những chiếc còn lại.
Ban đầu còn định sau này có cơ hội sẽ lần lượt thử lái từng chiếc một.
Giờ thì khỏi cần, cơ hội đã bay mất.
Anh Tiểu Lưu khóc thét lên, nước mắt như mưa.
Hứa Chỉ lại ngẩng đầu nhìn Hứa Viễn:
“Tôi cũng đem hết số bánh quy mà cậu thích tặng cho người trong khu an toàn rồi.”
Hứa Viễn nghe xong, suýt cắt trúng cả Dư Nghê, tức giận đến mức muốn nhảy dựng:
“Cái loại bánh đó vốn chẳng còn mấy!”
“Ừ, đúng là chẳng còn mấy, cho đi còn hơn.”
“Anh!”
Hứa Chỉ liếc sang cái xác dây leo Dư Nghê đang nằm thừ bên cạnh.
Tốt, phế vật này thì chẳng cần đả kích thêm.
Anh quay sang Lê Khí, liếc mắt một cái rồi bỏ qua.
Sau đó, anh mỉm cười bước đến bên Phó Noãn Ý, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô:
“Anh về rồi.”
Phó Noãn Ý nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh, nụ cười rạng rỡ, chỉ tay lên nóc xe:
“Su Su, Su Su, anh mau nhìn xem, Tiểu Nghê trồng cho em cả một vườn hoa trên nóc xe kìa!”
Lê Khí liếc Hứa Chỉ, khẽ nhắc:
“Tiểu Noãn, cái đó gọi là bồn hoa.”
“Ô ô, bồn hoa! Sắp nở kín cả nóc xe mất thôi!”
Lê Khí liếc anh Tiểu Lưu đang khóc thê thảm, cố ý lên giọng:
“Đúng vậy, sau này vợ của anh Tiểu Lưu sẽ là cả một biển hoa rực rỡ, đẹp lắm.”
Phó Noãn Ý gật gù lia lịa:
“Đẹp hơn cả một màu xanh lè luôn!”
Hứa Chỉ liếc Lê Khí, rồi lại nhìn anh Tiểu Lưu, gật đầu, ẩn chứa ý cười đồng tình:
“Ừ, vợ anh Tiểu Lưu xanh mướt trên đầu, thật sự rất đẹp. Sau này hoa nở đầy, càng thêm rực rỡ.”
Phó Noãn Ý vui vẻ gật đầu:
“Đúng đó!”
Xong màn trêu chọc, mọi người quay sang chuyện chính.
Lê Khí hỏi:
“Hôm nay xuất phát chứ?”
“Không gian đã dọn được một nửa, lát nữa tìm siêu thị lớn để thu gom thêm vật tư.”
“Đem đồ cho khu an toàn, là tính sau này quay lại lấy máu tiếp?”
Hứa Chỉ khá thích trao đổi với Lê Khí, vì chẳng cần tốn sức.
“Ừ, phòng trường hợp sau này không lấy đủ máu, thì chỗ đó coi như điểm dự phòng.”
Anh nói xong, quay sang nhìn Phó Noãn Ý:
“Sau này khu an toàn đó sẽ thành căn cứ, anh định đặt tên là Noãn Tình, em có thích không?”
Phó Noãn Ý ngẩn người một chút rồi mới hiểu ra, mắt lập tức sáng bừng:
“Là vì em sao?”
Hứa Chỉ nâng tay cô lên, khẽ hôn lên mu bàn tay. Thấy cô không né, nụ cười anh càng sâu:
“Ừ, vì ai cũng thích em, nên anh muốn dùng tên em để đặt tên cho nó.”
Phó Noãn Ý nghe xong, phấn khích lắc lư đầu:
“Yeah! Quả nhiên em là nữ thần của giới thây ma, người gặp người thích luôn!”
Ừ, còn thây ma gặp thây ma thì chạy mất dép.
Hứa Chỉ cười, ôm cô vào lòng:
“Đúng vậy, Tiểu Noãn của anh, người gặp người thích. Nhưng Tiểu Noãn chỉ thích mỗi mình anh thôi.”
Phó Noãn Ý tựa đầu vào ngực anh, cười khúc khích.
Chỉ có Lê Khí nhìn rõ, lúc nãy Hứa Chỉ suýt bị cô húc cho chảy máu ngực.
Cô làm như không thấy, xoay người kéo anh Tiểu Lưu:
“Khóc đủ chưa? Chuẩn bị lên đường thôi.”
Lúc lên xe, Hứa Chỉ nhẹ nhàng xoa chỗ vừa bị húc đau, nắm tay Phó Noãn Ý nói:
“Thấy xe bỏ hoang thì dừng lại, lấy thêm xăng. Xe của cậu đúng là cái máy nuốt vàng.”
Lê Khí hạ cửa kính, chỉ lên nóc xe:
“Đừng nói thế. Cậu thấy không, vợ người ta còn có thể phất phơ trong gió, chẳng phải tăng thêm tính thẩm mỹ sao.”
Anh Tiểu Lưu còn chưa kịp khóc tiếp.
Phó Noãn Ý đã hiểu “vợ” của anh Tiểu Lưu là xe, lập tức gật đầu phụ họa:
“Đúng rồi, vợ anh Tiểu Lưu xanh mướt, thật sự rất đẹp.”
Anh Tiểu Lưu nghẹn họng, khóc không ra nổi một tiếng.