Tin Sốt Dẻo! Thiên Kim Giả Huyền Học Trở Về Hào Môn!
Chương 2: Lời Cảnh Báo Và Quyết Định Rời Đi
Tin Sốt Dẻo! Thiên Kim Giả Huyền Học Trở Về Hào Môn! thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Dì Chu, dì nghe con đi. Dù sao đi đường lớn cũng chẳng xa hơn đường nhỏ là mấy."
Nghe vậy, Chu tẩu cũng không tiện hỏi thêm. Nhìn đồng hồ thấy gần đến giờ tan ca, nghĩ đến con gái nhỏ cuối tuần sẽ về nhà, bà vội chào Tô Tịch Vãn rồi nhanh tay dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị về.
Nhìn bóng dáng Chu tẩu khuất dần sau cánh cửa, Tô Tịch Vãn khẽ thở dài, chỉ mong bà ấy sẽ nghe theo lời dặn. Cô vốn không muốn lộ khả năng huyền thuật của mình. Cô sợ rằng một khi vợ chồng nhà họ Tô biết được, họ sẽ không nỡ để cô rời đi. Trong căn nhà này, cô luôn cẩn trọng giấu kín bí mật của bản thân, bởi cô hiểu rõ, một khi bị phát hiện, thứ đó có thể kéo theo vô vàn rắc rối và xiềng xích.
Nghĩ tới đây, Tô Tịch Vãn không kìm được đưa tay xoa nhẹ lên vết bớt hình hoa mai trên cổ tay. Vết bớt ấy xuất hiện từ nhỏ, màu hồng nhạt, khác hẳn với những vết bớt thông thường vốn tối màu. Từ bé, cô đã tò mò về nó, nhưng vì không gây đau hay ảnh hưởng gì, nên cô cũng chẳng mấy để tâm.
Cho đến năm học cấp hai, cô vô tình làm rách tay, máu nhỏ lên vết bớt. Từ khoảnh khắc ấy, cô dường như mở ra một không gian kỳ lạ như trong tiểu thuyết. Không gian ấy rất nhỏ, chừng mười mấy mét vuông, trống trơn, chỉ có vài cuốn sách.
Tô Tịch Vãn tò mò mở sách ra xem. Nội dung khó hiểu, nhưng cô nhanh chóng nhận ra đó là những cuốn sách về Huyền môn. Nhờ trí nhớ siêu phàm và trí tuệ sắc bén, cô bắt đầu tự mày mò, nghiên cứu lĩnh vực huyền bí này. Những cuốn sách bao gồm Ngũ thuật của Huyền môn: Sơn, Y, Mệnh, Tướng, Bặc.
Những năm tháng cấp hai với cô khá bình lặng. Sau khi bố mẹ nuôi đóng học phí học kỳ đầu, cô không cần đi làm thêm. Nhờ vậy, cô có rất nhiều thời gian rảnh để nghiên cứu những cuốn sách trong không gian riêng. Suốt năm, sáu năm trời, cô đã học gần hết nội dung, nhưng bản thân cũng không rõ trình độ của mình đến đâu.
Chính trong thời gian ấy, khi vừa có chút thành tựu trong huyền thuật, cô cũng phát hiện ra một sự thật: cô và bố mẹ nuôi không hề có quan hệ huyết thống. Từ đó, cô hiểu vì sao họ lại đối xử với cô và hai người anh trai khác biệt đến vậy.
Từ ngày ấy, Tô Tịch Vãn đã nuôi ý định rời khỏi Tô gia. Cô không còn là đứa trẻ khao khát tình thương cha mẹ, không còn mong mỏi sự quan tâm từ người thân. Trái tim cô đã trở nên kiên cường và vững vàng. Cô luôn khao khát được thoát khỏi ngôi nhà lạnh lẽo, đầy dối trá này.
Tuy nhiên, sách Huyền môn dạy rằng, sau khi học thuật, phải trọng Nhân Quả. Dù vợ chồng Tô đối xử không tốt với cô, nhưng họ vẫn có ơn dưỡng dục. Vì lý do Nhân Quả này, cô không thể chủ động rời đi, mà phải đợi chính họ mở lời.
Và thế là, cô đã chờ đợi rất lâu. Cho đến hôm nay, cuối cùng cũng đã đợi được!
Ánh mắt Tô Tịch Vãn lấp lánh niềm mong đợi và quyết tâm, như thể đang đứng trước bình minh rực rỡ của một cuộc đời mới.
Buổi chiều, tan ca xong, Chu tẩu lên chiếc xe máy điện quen thuộc, lòng rộn ràng hướng về nhà. Con gái út bà đang học lớp 12, năm cuối cấp, áp lực học hành rất lớn. Hơn một tháng nay con bé chưa về nhà. Nghĩ đến việc sắp được gặp lại con, bà không khỏi háo hức. Trong đầu bà đã lên sẵn thực đơn một bữa tối thịnh soạn, để bồi bổ cho đứa con gái vất vả vì học hành.
Con gái bà bằng tuổi Tô Tịch Vãn, nên Chu tẩu rất đồng cảm với hoàn cảnh của cô. Bà biết rằng, ở cái tuổi đáng nhẽ được sống trong yêu thương, Tô Tịch Vãn lại phải chịu sự lạnh nhạt và bất công. Mỗi lần thấy ánh mắt cô đơn và dáng vẻ mạnh mẽ đến xót xa của cô gái, lòng bà lại dâng lên một nỗi thương cảm. Nhưng bà chỉ là người làm, không thể giúp gì nhiều, chỉ có thể chăm sóc cô trong khả năng của mình.
Chu tẩu rời khỏi khu biệt thự nhà họ Tô, đến ngã tư đầu tiên. Theo thói quen, bà thường rẽ phải ở đây, đi vào con hẻm nhỏ để về nhà nhanh hơn, tránh phải chờ đèn đỏ. Nhưng đúng lúc chiếc xe sắp rẽ, bà bỗng nhớ lại lời dặn của Tô Tịch Vãn.
"Dì Chu, khi về nhà, đến ngã tư đầu tiên, dì đừng rẽ vào con đường nhỏ như mọi khi, hãy đi thẳng theo đường lớn nhé. Hôm nay, đường nhỏ không an toàn đâu!"
Chu tẩu khựng lại. Bà dừng xe, nhìn dòng xe cộ tấp nập. "Đi đường lớn cũng chẳng tốn thêm bao nhiêu thời gian", bà nghĩ thầm. "Hay là… hôm nay mình đổi lộ trình vậy."
Vừa lúc đèn đỏ chuyển sang xanh, Chu tẩu bỗng nghe tiếng la hét kinh hoàng vang lên bên phải. Bà vội quay đầu nhìn. Một chiếc xe bồn chở dầu lao tới với tốc độ chóng mặt, mất lái, đâm thẳng vào vỉa hè rồi lật nghiêng giữa đường.
Ngay lúc đó, Chu tẩu sực tỉnh, mồ hôi lạnh toát ra. Bà hốt hoảng tính toán trong đầu. Nếu… nếu bà rẽ phải theo thói quen, chắc chắn đã bị chiếc xe bồn đâm trúng! Tim bà đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Nếu hôm nay bà không nghe lời cô Vãn Vãn… thì giờ này đã nằm dưới gầm xe rồi.
***
Sáng hôm sau, mặt trời chưa kịp mọc, Tô Tịch Vãn đã thức dậy, bắt đầu thói quen tập thể dục buổi sáng. Vì là cuối tuần, khi cô tập xong, mọi người trong nhà họ Tô vẫn còn đang ngủ.
Trên đường đi lên tầng hai, cô vô tình nghe được tiếng nói chuyện của Tô Mậu Dụ và Phương Thanh Hủy.
Tô Mậu Dụ: “Để Tô Tịch Vãn đi sao? Chuyện này… không hay lắm. Dù sao thì chúng ta cũng nuôi nó lớn đến tận bây giờ.” Giọng ông ta ngập ngừng, do dự.
“Có gì mà không hay? Từ nhỏ em đã ghét nó rồi. Giờ thì em biết lý do rồi. Nhìn mặt nó là em thấy bực!” Giọng Phương Thanh Hủy trở nên sắc lạnh. “Con gái ruột của chúng ta vừa mới về, chẳng lẽ anh muốn để nó ở đây, nhìn thấy đứa đã chiếm mất mười tám năm cuộc đời nó sao?”