Nỗi Lo Sâu Kín

Tin Sốt Dẻo! Thiên Kim Giả Huyền Học Trở Về Hào Môn! thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phương Thanh Hủy đang chìm trong dòng suy nghĩ bâng khuâng, bỗng nghe tiếng con gái gọi ngập ngừng:
“Mẹ? Mẹ có sao không ạ?”
Giọng Tô Diệu Văn kéo bà trở về hiện thực. Phương Thanh Hủy ngước nhìn cô con gái đang lo lắng, vươn tay vỗ vai cô rồi thở dài:
“Haizz, Văn Văn này, mẹ đang nghĩ… liệu phong thủy nhà mình có vấn đề thật không? Dạo này sao toàn chuyện rủi ro như vậy!”
Tô Diệu Văn nghe vậy bỗng tái mặt, thoáng hoảng hốt trong ánh mắt. Cô vội nói:
“Mẹ… mẹ đừng tin lời Tô Tịch Vãn, rằng mọi chuyện là do con về Tô gia. Nếu không… nếu không con sẽ rời khỏi đây. Như vậy, ba mẹ sẽ không gặp chuyện xui xẻo nữa.”
Nói vậy nhưng cô lại sợ Phương Thanh Hủy thật sự đồng ý, nên vội vàng thêm:
“Nhưng mẹ ơi, dạo này con và anh Trí Huân rất hợp, liệu con có thể tạm biệt anh ấy trước khi rời đi không?”
Phương Thanh Hủy giật mình trước lời con. Dù bà vẫn còn nghi ngờ về phong thủy, nhưng chưa bao giờ bà đổ lỗi cho Tô Diệu Văn vì những bất hạnh của gia đình. Bà tiến lên an ủi:
“Con bé ngốc này, chắc con đã để lời của con Tô Tịch Vãn vào lòng rồi phải không?”
Tô Diệu Văn tỏ vẻ tủi thân, gật đầu, mắt rưng rưng.
Nhìn vẻ nhút nhát và thái độ cẩn trọng của con gái thời gian gần đây, Phương Thanh Hủy thấy lòng đau xót:
“Văn Văn, ba mẹ không bao giờ nghi ngờ con vì mấy lời của con Tô Tịch Vãn. Sau này đừng ôm hết chuyện vào mình, biết không?”
Lời bà như một sự giải tỏa cho những uẩn ức bấy lâu trong lòng Tô Diệu Văn. Cô bật khóc òa trong vòng tay mẹ.
Thời gian qua, cô luôn sống dè chừng, thu mình lại, vừa lo chứng tỏ bản thân vừa sợ gia đình đuổi mình đi. Cô đã dùng mọi mưu kế học được ngoài xã hội để đối phó với Cố Trí Huân, và giờ đây, cô đã vượt qua giới hạn, được anh đối xử vô cùng tốt.
Ban đầu cô định tính toán từ từ, nhưng những rắc rối của gia đình buộc cô phải đẩy nhanh kế hoạch. Giờ đây, cô chỉ mong mối quan hệ giữa cô và Cố Trí Huân phát triển ổn định, tiến tới hôn ước.
Vì gia đình Cố nổi tiếng hơn gia đình mình, cô nghĩ chỉ cần gả vào đó, liệu ba mẹ có dám vứt bỏ cô không?
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tô Diệu Văn lộ vẻ quyết tâm.
***
Mộc Tịch Vãn bước vào phòng bệnh của Thiên Thiên. Trong phòng, ngoài đứa bé và cô Trương, còn có bà nội của bé.
Mộc Tịch Vãn lễ phép chào cô Trương và bà cụ, rồi nhìn sang Thiên Thiên. Chỉ vài ngày không gặp, đứa bé đã gầy đi trông thấy, khuôn mặt bầu bĩnh trước kia giờ hóp lại, khiến đôi mắt to tròn càng nổi bật.
Thấy Mộc Tịch Vãn, Thiên Thiên bĩu môi, mếu máo:
“Chị Vãn Vãn ơi, Thiên Thiên khó chịu quá, chị cứu em được không ạ?”
Đôi mắt to đầy hy vọng nhìn thẳng vào cô.
Mộc Tịch Vãn không khỏi xót xa. Cô định nói gì thì nghe bà nội bé thì thầm với cô Trương:
“Đây là cô gái mà cháu nói sao? Quá trẻ, không thể giao tính mạng đứa bé cho cô ta được!”
Tuy bà nói nhỏ nhưng Mộc Tịch Vãn vẫn nghe rõ. Cô thở dài, nếu gia đình không tin tưởng, cô cũng không thể làm gì. Cô nhẹ nhàng vuốt trán bé, dịu dàng nói:
“Chị sẽ giúp em bớt khó chịu chút. Sau này phải ăn nhiều cơm, biết không? Có ăn thì mới có sức mạnh đánh bại con quái vật nhỏ trong người em.”
Cô Trương tiến lại gần:
“Tịch Vãn, hai ngày nay Thiên Thiên dùng thuốc hóa trị nhưng không hiểu sao có phản ứng dữ dội. Những lá bùa em đưa trước chỉ giảm đau, còn phản ứng thuốc lại khiến bé không ăn được gì.”
Mộc Tịch Vãn gật đầu:
“Bùa của em chỉ giảm đau bệnh, không trị được phản ứng thuốc. Em sẽ giúp bé giảm triệu chứng hiện tại, để bé đỡ khó chịu hơn.”
Bà nội định lên tiếng thì cô Trương nhanh tay ngăn lại. Cô Trương vẫn tin tưởng Mộc Tịch Vãn, cười nói:
“Tịch Vãn, lại làm phiền em rồi! À, lần trước em cho những lá bùa kia, cả phí chữa trị lần này, cô sẽ chuyển khoản sau.”
Mộc Tịch Vãn mỉm cười:
“Cô Trương, những lá bùa đó là em tặng Thiên Thiên. Phí chữa trị không cần vội, sau này tính cũng được.”
Cô có linh cảm cô Trương sẽ tìm đến mình lần nữa.
Nghe vậy, cô Trương nghĩ sau này tính chung một lần cũng được. Dù tin tưởng thuật pháp của Mộc Tịch Vãn, nhưng bệnh tình của Thiên Thiên quá nặng, cô vẫn chưa thể hoàn toàn yên tâm. Cô đã mất khả năng sinh con, và Thiên Thiên là đứa con trai duy nhất của cô.