Tình Cũ Không Rủ Cũng Tới
Chương 22: Vết Thương Và Sự Chú Ý
Tình Cũ Không Rủ Cũng Tới thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau lưng Hạ Giai Ngôn bị sức nặng đè xuống, cuối cùng cô ngã xuống ghế sô pha rộng lớn bên cạnh Lục Tiệp.
Đầu cô choáng váng, trong đầu tràn ngập hình ảnh vết thương của Lục Tiệp.
Cô cố gắng cử động cơ thể để đứng dậy, nhưng bên hông bị một cánh tay ôm chặt, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp của Lục Tiệp: "Đừng cử động!"
Lục Tiệp bị Hạ Giai Ngôn đè nặng, vừa rồi cô ở trên người anh vặn vẹo, thứ đàn ông kia cũng không chịu nổi.
Hơn nữa, khi cô cử động, mông cô vô tình đè vào giữa hai chân anh một cái, máu trong cơ thể anh bắt đầu lao nhanh.
Một khoảnh khắc này, anh không dám để cô tiếp tục cử động, nếu không sẽ không thể kiểm soát được.
Bên tai truyền tới tiếng hít thở hỗn loạn, bởi vì cô đang quay lưng về phía Lục Tiệp, Hạ Giai Ngôn không rõ tình hình đang xảy ra.
Cô nghĩ mình đụng vào vết thương của anh, nghe anh nói, cô lập tức dừng hết động tác lại: "Rất đau?"
Sau khi ổn định cảm xúc, Lục Tiệp một tay nâng eo cô, giúp cô đứng dậy.
Đẩy cô về sau, anh cũng ngồi xuống, giọng nói nhạt nhẽo: "Không sao cả."
Sắc mặt anh thật sự khó coi, Hạ Giai Ngôn nhìn chằm chằm tay phải quấn băng gạc của anh, sợ một giây sau sẽ có máu chảy ra.
Theo tầm mắt của cô, Lục Tiệp cũng nhìn cánh tay của mình, anh trấn an Hạ Giai Ngôn: "Thật sự không sao, vừa rồi em chỉ đè vào vai tôi thôi."
Trong lòng Hạ Giai Ngôn vẫn còn sợ hãi, cô quay người nhặt laptop lên: "Không sao là tốt rồi, anh vẫn nên cách xa tôi một chút.
Nếu làm anh bị thương lần thứ hai, tôi cũng không thể giải thích rõ với Khương Duyên và Cố Hoàn."
Sắc mặt Lục Tiệp lạnh nhạt nhận laptop cô đưa tới, mím môi không nói.
Hạ Giai Ngôn biết rõ lời nói của mình lại khiến anh không thoải mái.
Cô đưa tay vào túi, thử làm dịu tâm tình của anh: "Tôi đi hâm nóng sữa bò, hâm cho anh một cốc được không?"
Không ngờ Lục Tiệp vẫn từ chối: "Không cần."
"Vậy được rồi." Hạ Giai Ngôn quay người đi vào phòng bếp.
Lúc này Lục Tiệp mới ngẩng đầu, đôi mắt khóa chặt vào bóng lưng của cô, anh nhếch môi, trong đầu đột nhiên nảy sinh ra một ý nghĩ quái dị.
Sáng thứ bảy, sau khi mở điện thoại, Hạ Giai Ngôn gửi một tin nhắn xin nghỉ cho Chu Đình, hôm nay cô không đi học.
Có lẽ Chu Đình đang trên lớp, cô ấy rất nhanh đã trả lời lại, hôm nay lớp do giáo sư Xa dạy thay, không phải là cậu đi hẹn hò với người đó chứ?
Hạ Giai Ngôn không muốn giải thích cũng không muốn nói rõ, miễn là làm cho Chu Đình nghĩ xa, vì vậy không trả lời tin nhắn lại.
Không ngờ, mấy phút sau Chu Đình lại nhắn một tin tới: tớ chỉ tùy tiện đoán mò thôi, không nghĩ tới đoán trúng.
Cậu thực sự không phải bạn tốt, chuyện lớn như vậy cũng không nói cho tớ.
Xong tin nhắn, Hạ Giai Ngôn vẫn còn chút buồn ngủ bị cắt đứt.
Cô ngồi xuống, dựa đầu vào giường nhắn tin cho Chu Đình: Nói vớ vẩn.
Sau khi gửi xong tin nhắn, Hạ Giai Ngôn để di động sang một bên, đi vào phòng tắm rửa mặt.
Sáng nay Lục Tiệp muốn đi bệnh viện thay thuốc, Hạ Giai Ngôn làm đồ ăn sáng rồi đi gõ cửa phòng Lục Tiệp.
Lục Tiệp vừa từ phòng tắm đi ra, trên tay áo với vạt áo đều ướt sũng, hẳn là vừa rửa mặt xong.
Anh xụ mặt, tâm tình có vẻ không tốt lắm.
Mấy ngày nay Hạ Giai Ngôn đã quen với việc cảm xúc của anh thay đổi như thời tiết rồi, cô không vấn đề gì, chỉ nói: "Đi ra ngoài ăn sáng."
Ăn xong bữa sáng, hai người liền đi ra ngoài.
Trên đường đi, Hạ Giai Ngôn đều chú ý đến tình hình giao thông.
Lục Tiệp ngồi ở bên ghế phụ, mặt nhìn chằm chằm về phía ngoài cửa sổ, rất nhanh, cảnh vật bên ngoài bị anh nhìn chán rồi.
Anh quay đầu đánh giá người đang lái xe Hạ Giai Ngôn, kỹ thuật lái xe của Hạ Giai Ngôn không tệ, xe đi được một lúc rất ổn định, gặp tình huống cũng có thể bình tĩnh ứng phó.
Năng lực của cô, có thể dẫn một đoàn xe, anh đột nhiên muốn biết nguyên nhân, vì vậy hỏi cô: "Vì sao không mua xe?"
Hạ Giai Ngôn chỉ ném cho anh ba chữ: "Không cần thiết."
Lục Tiệp nhíu mày: "Như vậy rất tiện."
"Lúc vừa tốt nghiệp đại học, tôi còn không mua nổi một chiếc xe, cho nên mỗi ngày đều chen lấn lên xe buýt.
Về sau làm cho Diệu Thế, tôi thuê nhà ngay bên cạnh, mọi thứ đều rất thuận tiện.
Sau này, tôi có thể mua xe, lại cảm giác mình không thật sự cần nó." Hạ Giai Ngôn liếc nhìn Lục Tiệp, giả vờ như vô tâm nói cho anh biết: "Rất nhiều thứ cũng giống như cái ô tô này, thời điểm có cảm giác, cảm thấy đều không thể, đến lúc có thể làm, lại phát hiện thứ kia là đồ vật có hay không có cũng được."
Trong lời nói của cô, Lục Tiệp nghe được, nhưng không có bất kỳ biểu hiện gì.
Thời điểm Lục Tiệp thay thuốc, Hạ Giai Ngôn như thường lệ hết nhìn đông lại nhìn tây, không muốn bị hình ảnh kia làm cho sợ.
Lúc này bác sĩ cũng không trách mắng Lục Tiệp, chỉ ôn hòa nói: "Miệng vết thương bình phục không tệ, qua vài ngày nữa sẽ có chút ngứa, nhớ không được gãi."
Nghe xong lời bác sĩ nói, Hạ Giai Ngôn tò mò nhìn qua, thuốc màu vàng che đi màu của làn da, miệng vết thương bị khâu lại thành những đường cong, như đầu một con rết nhỏ.
Cô lại gần một chút, tò mò hỏi: "Sẽ để lại sẹo sao?"
Mí mắt Lục Tiệp giật giật vài cái, ngược lại bác sĩ nở nụ cười: "Bạn gái nhỏ sốt ruột rồi hả?"
Hạ Giai Ngôn vội vàng giải thích: "Cháu không phải..."
Bác sĩ ý vị nhìn hai người bọn họ, nói tiếp: "Chắc chắn là để lại sẹo, nhưng sẽ không rõ ràng, sờ vào khẳng định là thấy, nhưng không nhìn kỹ thì sẽ không thấy.
Nếu muốn xóa bỏ cũng rất đơn giản, đi bệnh viện thẩm mỹ là được rồi."
"Sẽ không giống trong phim xã hội đen chứ, đầu vết sẹo vừa to vừa dài sao?" Hạ Giai Ngôn lại hỏi.
Y tá đứng bên cạnh hỗ trợ cười, cô ấy nói: "Chủ nhiệm Trần khâu vết thương rất đẹp, thật sự có thể so sánh với bác sĩ bệnh viện thẩm mỹ, huống chi người bệnh cũng không phải dễ để lại sẹo, làm sao có thể có vết sẹo đáng sợ như vậy chứ?"
Lục Tiệp một biểu hiện cũng không có, coi như người bọn họ bình luận không phải mình.
Thời điểm đi ra khỏi phòng bệnh, anh hỏi Hạ Giai Ngôn: "Đọc sách sao."
Hạ Giai Ngôn đang nghĩ lại lời bác sĩ dặn vừa rồi, cô nhất thời không kịp phản ứng: "Đọc sách gì?"
"Hôm qua không phải tôi đưa tài liệu giảng dạy cho em sao?" Lục Tiệp nói.
Có anh nhắc nhở, Hạ Giai Ngôn mới nhớ lại.
Mấy hôm trước Lục Tiệp đã nói qua muốn giúp mình trên khóa.
Hôm qua sau khi đi siêu thị về anh đưa cho cô tài liệu giảng dạy, cô tiện tay để qua một bên, không nhớ là có chuyện này.
Hai người ăn cơm bên ngoài xong mới trở về nhà trọ, Hạ Giai Ngôn định ngủ trưa, Lục Tiệp lại gọi cô lại: "Lấy tài liệu giảng dạy ra đây, đánh dấu nội dung cần thiết."
Hôm nay tâm tình Lục Tiệp không tốt lắm, Hạ Giai Ngôn cũng không muốn trêu chọc anh, ngoan ngoãn vào phòng ngủ lấy tài liệu ra.
Cô lấy đến trang bài tập muốn học, mà Lục Tiệp lại lật về mười trang trước, cho tới khi lật tới chương lần đầu tiên anh dạy thay.
Cô kinh ngạc nhìn anh: "Không phải anh muốn nói từ đây chứ?"
"Em có vấn đề nào không?" Lục Tiệp hỏi.
Hạ Giai Ngôn trộm nhìn sắc mặt anh, cuối cùng lắc đầu.
Lục Tiệp mở laptop ra, thời điểm định bắt đầu giảng bài, điện thoại di động của anh bắt đầu vang lên.
Anh chưa kịp nghe, chuông cửa cũng bắt đầu vang lên.
Hạ Giai Ngôn nhìn anh bận rộn như vậy, vì vậy nói: "Tôi giúp anh mở cửa."