Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 149: Chỉ tiếc xuân về chẳng gặp nhau
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà thuộc thể loại Linh Dị, chương 149 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kẻ dòm ngó lần trước quanh phòng nghỉ chính là Ôn Viễn Sơn.
Gần đây hắn thất bại trước Sở Tinh Lan nên đã đóng cửa tu hành, đương nhiên không thể là hắn.
Lúc này, các đệ tử của các tông môn lớn đều ở trong phòng nghỉ của mình, kẻ thù hỗn tạp quá nhiều, chỉ trong chớp mắt, Sở Tinh Lan đã nghĩ ra vô số kẻ khả nghi.
"Là ai?"
Là hồn ma của Đại Vu, hay là vị sư thúc thích xuất hiện để dọa người chơi?
Hay là những kẻ thù cũ của cậu?
Họ ở gần đây làm gì? Lúc hai người đang làm chuyện riêng tư, mấy người này lại dòm ngó bên ngoài?
Thật là sở thích kỳ quặc.
Sở Tinh Lan điểm danh từng kẻ khả nghi nhưng lại thấy không giống loại người này.
Ngay sau đó, đại sư huynh bất ngờ thốt ra một cái tên: "Là sư tôn cũ của ngươi, Trang Hạ."
Đã lâu không nghe thấy cái tên này, ngay cả trong đại hội, phái Lăng Tiêu Tông cũng không thấy bóng dáng hắn.
Sở Tinh Lan nghe nói lần này Trang Hạ đến nhưng không gặp mình trong Thanh Nguyên Tông, nghi ngờ hắn cố tình tránh mặt, vậy mà giờ lại tìm đến, không biết đang nghĩ gì.
"Hắn đến làm gì? Lại muốn bắt đầu cuộc tình cũ sau khi đã tàn nhẫn hại chết ta ở bên ngoài sao?" Vừa nghĩ đến tên Trang Hạ đầu óc không bình thường, Sở Tinh Lan lại thấy đau đầu.
Một kẻ tâm thần nhưng tu vi lại cao, thật sự rất khó đối phó.
Sao Trang Hạ có thể tu đến xuất khiếu kỳ như vậy?
Mà chưa bị người trong giới tu chân giết chết, đúng là kỳ lạ.
Đại sư huynh kể lại những chuyện hắn nghe và gặp gần đây, mấy ngày trước, mỗi lần hắn đi qua phòng của Sở Tinh Lan, đều thấy một người đứng trên tuyết nhìn về hướng phòng họ từ xa.
Đại sư huynh lo lắng có người gây bất lợi cho Sở Tinh Lan trước cuộc tỉ thí, nên dừng lại nhìn kỹ, phát hiện ra chính là tên sư tôn cũ Trang Hạ độc ác đang móc kim đan của tiểu sư đệ.
Trong tay hắn nắm chặt một thứ gì đó.
Hắn muốn tìm Sở Tinh Lan nhưng trước cửa có cấm chế, hắn dậm chân lâu không thấy người ra.
Trang Hạ không thể đợi được.
Mấy ngày gần đây Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt ỷ tuổi trẻ đóng cửa dựng cấm chế trong phòng.
Chờ nửa ngày vẫn không thấy ai ra.
Thấy đại sư huynh đến, hắn lườm người một cái rồi bỏ đi, trông như không dễ dàng từ bỏ.
Đại sư huynh nghĩ lại thấy sợ: "Tiểu sư đệ à, bây giờ đệ chỉ có thần trung kỳ, đánh không lại tu vi xuất khiếu kỳ của hắn đâu. Đệ cẩn thận, ta thấy dáng vẻ của hắn như sắp nhập ma rồi, cẩn thận bị bắt cóc, nếu không ta chỉ có thể bảo sư tôn đi cứu đệ thôi."
Ân oán giữa Sở Tinh Lan và Trang Hạ càng lúc càng rắc rối, không biết bao giờ mới giải quyết được, có lẽ giữa họ phải có một người chết mới kết thúc.
Sở Tinh Lan nghĩ, nếu Trang Hạ đúng là điên thật, vẫn còn nhớ đến cái tên Thường Vũ Thư, liệu hắn đang chuẩn bị hại mình?
Sở Tinh Lan vừa nghĩ đến hắn có thể muốn xương, kim đan, linh căn của mình, lập tức nâng cao cảnh giác.
Sao ai cũng thèm muốn thân thể của mình vậy?
Không phải thèm muốn linh kiện, thèm muốn thân thể (đoạt xá), cũng thèm muốn thân thể của mình (phiên bản tôm hùm đất).
Chắc mình đã từng là miếng thịt của Đường Tăng, ai cũng muốn sáp lại ăn hai miếng.
"Không, ta nhìn dáng vẻ của hắn, giống như vẫn muốn đệ hồi tâm chuyển ý theo hắn về Lăng Tiêu Tông đấy." Đại sư huynh không hiểu nổi chuyện này, "Nước đổ khó hốt, rốt cuộc hắn đang mưu đồ gì?"
Nếu lúc dẫn Sở Tinh Lan và Thường Vũ Thư về, đối xử như đệ tử bình thường, thì đâu có ngày hôm nay?
Sở Tinh Lan: "Ai mà biết hắn đang nghĩ gì? Mặc kệ hắn, cho hắn điên một lúc, ta cũng không tin lời nhảm của hắn."
Người nói: "Lạc Dương hoa nở như gấm, chỉ tiếc xuân về chẳng gặp nhau."
Cứ coi như cậu đã chết trong bí cảnh rồi đi, Sở Tinh Lan bây giờ chỉ là ác linh dưới địa phủ được tôm hùm đất nhặt về mà thôi.
"Không cần quan tâm đến hắn, Tinh Lan, ngươi đã tính chuyện chọn ngày thành hôn cùng ta rồi, ngươi không thể quay đầu ăn cỏ được!" Minh Tích Nguyệt vừa nghe nhắc đến Trang Hạ, nghĩ đến quá khứ Sở Tinh Lan từng vây quanh Trang Hạ, lại bắt đầu ghen tị, "Ngươi không thể vì ta xuất thân từ Hợp Hoan Tông mà dùng xong rồi vứt bỏ được, vậy thì coi như ta gặp phải tra nam rồi."
Y nói nghe rất tủi thân, giống như bị người ta ngủ xong rồi ruồng bỏ vậy.
Nhắc Trang Hạ làm gì?
Xem y có hơn không, vừa đẹp mắt lại còn ngon miệng.
Đại sư huynh và Tang Tịnh Viễn bên cạnh giả vờ như không nghe thấy, đề tài nói chuyện càng có xu hướng tiến đến mười tám cộng của họ, đàng hoàng ngồi yên một chỗ.
Đại sư huynh lặng lẽ bịt kín hai tai của Vượng Tài lại.
Vượng Tài, ngươi có nghe hiểu không mà vểnh tai lên, để ta nghe là được rồi.
Ta đã là người trưởng thành rồi.
"Ta không phải tra nam! Chuyện hôn sự không cần vội, tu luyện mới là quan trọng. Tu vi không bằng ai thì cưới hỏi cái gì? Đến lúc thành thân lại bị người ta cướp dâu ngay tại lễ cưới thì sao?" Sở Tinh Lan vừa nghĩ đến đủ loại nguy cơ tiềm ẩn trong bóng tối, liền cảm thấy không thể ăn mừng sớm, dễ bị lật thuyền, "Chiều nay ta có một trận tỉ thí, ta vẫn nên đi chuẩn bị thì hơn."
Ít ra cũng phải dẫn người về nhà gặp cha mẹ rồi hãy nói nhỉ?
Chung thân đại sự không thể qua loa.
Minh Tích Nguyệt nghe cũng thấy có lý, ánh mắt nhìn Sở Tinh Lan cũng dịu dàng hẳn: "Đúng là chúng ta phải tranh thủ tu luyện mới được."
Sở Tinh Lan: "...."
Không.
Ta chỉ muốn tu hành kiểu chiến đấu, chứ không phải tu hành bằng công pháp song tu của Hợp Hoan Tông.
Nói xong, hai người tạm biệt đại sư huynh và Tang Tịnh Viễn, đi về phía đấu trường.
Minh Tích Nguyệt đi theo Sở Tinh Lan, bám vào cậu không chịu rời đi: "Vậy ta đi cổ vũ cho ngươi, dẫn cả người Hợp Hoan Tông theo cùng, chúng ta không thể thua khí thế được!"
Chỉ cần một câu của y, đám người Hợp Hoan Tông thích đông vui ấy sẽ ùa ra, rình rang tạo khí thế ngay.
Ở trước mặt mọi người thể hiện tình cảm, người của Hợp Hoan Tông rất giỏi khoản này.
Sở Tinh Lan nghĩ đến cảnh tượng kỳ cục ấy, đám tuấn nam mỹ nữ của Hợp Hoan Tông ở dưới khán đài hô to 'thiếu phu nhân cố lên!', vừa hét vừa vẫy băng rôn, bỗng dưng thấy hơi đau đầu.
Chuyện này xấu hổ không kém bức tượng vàng chói mắt ở Hợp Hoan Tông.
Không nhất thiết phải thế đâu nhỉ.
"Cất cái ý tưởng này đi cho ta! Mất mặt quá đấy!"
Nói hết nước hết cái, Sở Tinh Lan uy h**p nếu y mà thật sự làm ra chuyện này thì sẽ đá y ngay trong đêm, cuối cùng Minh Tích Nguyệt mới tiếc nuối từ bỏ kế hoạch thể hiện tình cảm trước mặt công chúng.
Minh Tích Nguyệt trông thấy đệ tử Dược Vương Cốc từ phía xa, nghĩ đến gần đây dùng thuốc hơi nhiều, nên y lại ghé qua đó lấy vòi thêm ít thuốc.
Sở Tinh Lan đang tìm một con đường tắt để đi đến võ trường.
Có thể là cậu có mâu thuẫn với đường rẽ, hễ Sở Tinh Lan rẽ lối, là lại gặp những người kỳ lạ chắn đường.
Đây lại là một tu sĩ lạ mặt của Thanh Nguyên Tông chắn đường đi của Sở Tinh Lan.
"Sở Tinh Lan, đang chuẩn bị đi thi đấu sao? Không cần vội, nói chuyện với tại hạ trước đi."