Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 25: Tiên tử, không hợp tác
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đệ tử của Thiên Diễn Tông thích tụ tập, chẳng mấy chốc đã tập hợp đông người đến xem trận đấu náo nhiệt, thậm chí có người còn dẫn theo thú cưng đến ăn dưa.
Nhận thấy Lục Thanh và đệ tử mới nhập môn đang tranh đấu, đám đệ tử không ngại ngần chỉ trỏ bình phẩm.
"Lục sư huynh mà bắt nạt đệ tử mới nhập môn, thật không hay! Sao có thể làm vậy chứ, đạo đức thế là suy đồi cả rồi."
"Sao lại có chuyện mâu thuẫn lớn giữa các đồng môn thân thiết như vậy? Chậc chậc chậc."
"Nghe nói là vì lam nhan, lựa chọn giữa đồng môn và người mình yêu à? Dưa này tôi thích ăn lắm!"
"Ai sẽ thắng đây?"
"Tôi đoán Lục sư huynh thắng, tu vi của hắn đã đạt đến kim đan, còn đệ tử mới chỉ trúc cơ kỳ thôi."
"Không không, đệ tử này không đơn giản đâu, e là Lục sư huynh cũng phải khốn đấy."
"Đệ tử mới đến trông thật tuấn tú, nhưng sao lại có khí phong nữ nhân? Chắc không bị khắc chết đâu chứ?"
"Cát sư huynh còn sống mà, nếu để hắn nghe thấy ngươi sẽ gặp xui xẻo đấy."
..............
Trên võ đài.
Hai người thi triển tuyệt chiêu, Sở Tinh Lan tấn công gấp gáp, toàn bộ pháp thuật từng trải qua chiến đấu nhắm thẳng vào Lục Thanh, uy lực mạnh đến nỗi cánh tay cầm đao của hắn tê cứng.
Suýt chút nữa thì mất cả đao.
Lục Thanh vô cùng kinh ngạc.
Sao có thể?! Phép thuật của Sở Tinh Lan sao lại có uy lực của kim đan kỳ? Chẳng lẽ hắn đã đạt đến trình độ kim đan?
Lục Thanh chợt dao động, không biết ai đang nói dối giữa Sở Tinh Lan và Thường Vũ Thư.
Sở Tinh Lan thừa thế tấn công: "Lục sư huynh, cẩn thận đi. Ta phải tiếp tục rồi."
Dưới ánh đao bóng kiếm, Sở Tinh Lan gần như áp đảo Lục Thanh, thu hút vô số ánh nhìn.
Minh Tích Nguyệt dưới đài quan sát chăm chú từng cử động của Sở Tinh Lan, điều mà trước nay y chưa từng chú ý.
"Sao mình lại không nhận ra công pháp của hắn giống hệt Ngưng Hương Tiên Tử? Mình đúng là thằng ngu thật."
Y nghĩ đến lần Ngưng Hương Tiên Tử suýt nữa đã nói thẳng mình là nam nhân, nhưng y không tin.
Mỗi lần Sở Tinh Lan trốn nhờ nữ trang thoát khỏi kẻ địch mạnh hơn, lại vô tình gặp Minh Tích Nguyệt, đúng là nghiệt duyên.
Cậu vừa trốn đến chỗ tối định thở phào, đột nhiên nghe tiếng bước chân quen thuộc, không cần ngẩng đầu cũng biết lại là tên keo chó này.
"Minh đạo hữu, ngươi lại đến đây làm gì? Cả ngày không tu luyện mà cứ lảng vảng quanh ta, ta chẳng phải là mục tiêu của tu sĩ Hợp Hoan Tông đâu."
"May mắn gặp được tiên tử, có vẻ tiên tử đang gặp khó khăn, đương nhiên ta phải ra tay giúp đỡ."
Minh Tích Nguyệt vừa nhìn thấy nữ trang của cậu, lại vô cùng nhiệt tình, mở miệng gọi "tiên tử tỷ tỷ", so với vẻ mặt thiếu đòn thường ngày, lúc này hắn trông còn dễ thương hơn nhiều.
Sở Tinh Lan bất lực, hỏi y: "Minh đạo hữu, nhìn ta thế này không cảm thấy ta rất giống Sở Tinh Lan sao?"
Dù đã lâu như vậy, người khác chỉ cần nhìn qua cũng nhận ra màn giả gái vụng về này.
"Ý, đột nhiên thấy vóc dáng của ngươi và Sở Tinh Lan có đôi chút giống nhau, chẳng lẽ...."
Sở Tinh Lan thầm nghĩ, lẽ nào người này đã phát hiện ra, xem ra cũng không hoàn toàn ngu dốt, dù sao vẫn là người, chứ không phải tôm hùm đất.
Nhưng lại nghe Minh Tích Nguyệt chậm rãi nói tiếp, thậm chí còn cắn răng:
"Ai cũng nói đạo lữ sẽ càng ngày càng giống nhau, tiên tử, ta thật ghen tị với Sở đạo hữu."
Y chính là kẻ chen chân đê tiện, loại người có thể bị lôi đầu ra mắng suốt ba ngày ba đêm.
Minh Tích Nguyệt vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ Sở Tinh Lan, còn muốn tìm ra tật xấu của tình địch để họ sớm chia tay.
Thế là, y lại nói bóng nói gió trước mặt "Ngưng Hương Tiên Tử", ngụ ý Sở Tinh Lan là tên trai không đáng tin, để bọn họ chia tay, rồi nhân cơ hội nhảy vào.
"Minh đạo hữu, đã có ai nói ngươi vừa mù vừa điếc chưa?" Sở Tinh Lan nghe xong một loạt lời nói xấu mình, thở dài, nhìn y như kẻ ngốc.
Y đã gặp phải tôm hùm đất thành tinh rồi.
Minh Tích Nguyệt nghĩ ngợi một chốc, gật đầu: "Có, cha nương ta nói vậy."
Mỗi lần y nhắc đến Ngưng Hương Tiên Tử trước mặt cha nương, hai cao thủ tuyệt đỉnh đều nhìn y đầy ái ngại, muốn nói rồi lại thôi, hỏi liệu y có phải vừa mù vừa điếc.
Minh Tích Nguyệt chưa nói rõ, đã bị họ đá lăn ra ngoài, nói y không tìm được đạo lữ thì đừng lắc lư trước mặt họ.
Sở Tinh Lan cau mày, quyết tâm ra tay mạnh hơn, để người biết sự hiểm ác của tu chân giới. Cậu vén áo, lộ ra lồng ngực trắng nõn và vòng eo thon gọn.
"Vậy ngươi nhìn cho rõ ta rốt cuộc là ai!"
Chỉ cần nhìn vài lần là nhận ra thân hình này của Sở Tinh Lan là nam nhân chính hiệu.
Minh Tích Nguyệt không dám nhìn thẳng, vội vàng quay đầu, mặt đỏ sắp nhỏ ra máu, còn rực rỡ hơn thường lệ.
"Ý, mặc vào! Mau mặc vào! Nam nữ thụ thụ bất thân, tiên tử làm thế không thích hợp!"
Vừa không dám nhìn vừa thò tay vào nhẫn trữ vật móc ra một chiếc áo choàng lớn ném cho Sở Tinh Lan, giục cậu khoác vào, vô cùng tâm lý khuyên cậu đừng hứng gió nữa.
Thân phận thiếu tông chủ Hợp Hoan Tông của y như hàng giả vậy.
Sở Tinh Lan: "....."
Chẳng lẽ Minh Tích Nguyệt là tên ngốc? Cậu đã thể hiện rõ ràng như vậy rồi, thiếu điều nói thẳng cậu là Sở Tinh Lan thôi.
Đương nhiên cậu không nói thẳng, mặc đồ nữ chạy trốn có hơi mất mặt.
Sở Tinh Lan tiến lên kéo tay Minh Tích Nguyệt đặt lên ngực mình sờ.
"Ngươi không nhận ra ta rất phẳng à?"
Minh Tích Nguyệt sững lại, như bị điện giật thu tay về, hồi lâu sau mới bình tĩnh.
"Thật ra ta cũng không để ý đâu. Tiên tử, lần sau đừng như thế nữa, như vậy không hợp lễ nghi."
Thấy Minh Tích Nguyệt dầu muối không ăn, Sở Tinh Lan đen cả mặt, chậm rãi nhả ra một chữ: "Cút!"
Vậy mà cậu lại vọng tưởng người này sẽ đột nhiên xuất hiện kỳ tích của y học, trước mắt đã rõ ràng, thị lực cũng bình thường rồi, cậu đã đánh giá quá cao con tôm hùm đất này!
Cậu không muốn thảo luận vấn đề này với tôm hùm đất nữa, trông Minh Tích Nguyệt thế này không trị được nữa rồi.
Cậu xoay người rời đi.
Minh Tích Nguyệt không biết mình đã làm gì khiến Ngưng Hương Tiên Tử tức giận, cứ thế lủi thủi đi theo phía sau.
Ân oán giữa tình địch hai người đã dây dưa được một đoạn thời gian dài.
Nghĩ lại, Minh Tích Nguyệt cảm thấy mình đúng là vừa mù vừa điếc, rõ ràng thế mà y cứ mãi không nhìn ra, chẳng trách vẫn luôn bị Sở Tinh Lan ghét bỏ.
Đến khi y hoàn hồn lại, thắng bại giữa Sở Tinh Lan và Lục Thanh đã được định.
Kiếm của Sở Tinh Lan chưa xuất đến mười chiêu đã đặt bên cổ Lục Thanh: "Ngươi thua rồi, ngươi nên hiểu rõ thực lực của Thường Vũ Thư, gặp lại lần nữa cũng không phải là đối thủ của ta."
Kiếm pháp của cậu so với đại lão mà nói chẳng tính là gì, nhưng dùng để đánh người như Lục Thanh cũng đủ dùng rồi.
"Kim đan.... của ngươi?" Lục Thanh ngẩng phắt lên nhìn Sở Tinh Lan, nơi đan điền của cậu xác thực có chỗ dị thường, "Sao có thể, rõ ràng hắn nói....."
Hắn đột nhiên nhớ đến lúc Thường Vũ Thư tự mình vận chuyển linh khí của kim đan, nhưng kim đan lại có vẻ như không đúng lắm, hắn từng nghi ngờ hỏi qua, cuối cùng một câu thân thể suy nhược đã đánh tan mọi nghi ngờ.
Lục Thanh nghĩ thầm, lẽ nào hắn thực sự đã trách nhầm Sở Tinh Lan rồi sao?
Thường Vũ Thư, một người dịu dàng hiểu chuyện như vậy, thực sự sẽ lừa hắn sao?
"Lục Thanh, ngươi chưa hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện ra sao đã ra tay với đồng môn, ngươi tự mình suy ngẫm lại đi." Không đợi hắn suy ngẫm rõ ràng, Tang Tịnh Viễn ngày thường nhốt người cấm túc lại bắt đầu thi hành đại pháp, "Không bảo vệ đồng môn mà lại giúp đỡ người ngoài đối phó người mình, còn ra cái thể thống gì!"
Lục Thanh ủ rũ tự mình đi vào phòng cấm túc, xem ra khoảng thời gian này khó mà ra ngoài được.
Sau màn náo nhiệt, Minh Tích Nguyệt tiễn Sở Tinh Lan về Chiêu Dương Phong, để lại một đống tài liệu luyện khí và linh thạch rồi vội vàng rời đi, trông cứ như đang đi chịu chết ở tu la tràng.
"Ta phải bế quan đây, đợi ta trở về sẽ tặng ngươi một món quà mới. Trong thời gian ta bế quan, đừng có quên ta đấy."
Nếu y không đi bế quan tu luyện, rất có thể sẽ bị Minh Triển Tiên vác kiếm đuổi chém mất.
Sở Tinh Lan cầm món quà nặng trĩu trong tay, nghĩ thầm chờ y xuất quan, mình cũng phải đáp lễ, không thể cứ nhận quà của người ta mà không đáp lại.
Đến khi Minh Tích Nguyệt ngự kiếm bay đi, Sở Tinh Lan mới bước về phía cổng núi Chiêu Dương Phong:
"Đi rồi? Đi rồi cũng tốt, cuối cùng cũng được yên tĩnh."
Bên cạnh thiếu mất một kẻ lắm mồm, nhất thời lại cảm thấy không quen.
Khi đi đến cửa, cậu thấy đại sư huynh Cát Kiếm Bình đang đứng cầm chổi ở đó, xung quanh có mấy đệ tử lạ mặt ríu rít vây quanh.
Trong số đó, còn có cả hoàng ngưu Diệp Khinh Chu.
"Sở sư đệ sao còn chưa về nhỉ? Pháp khí mới của hắn thú vị thật, không biết còn kiểu nào khác không?"
Sở Tinh Lan như thể nghe được âm thanh linh thạch từ bốn phương tám hướng đang bay tới.