71. Chương 71: Món ăn kinh khủng nhất

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong ánh lửa bập bùng, lục y cô nương dung mạo xinh đẹp, mắt như nước hồ thu, vẻ mặt trầm lặng kín đáo, giống như một tu nữ ẩn cư nơi núi sâu.
Bộ y phục quen thuộc ấy khiến Minh Tích Nguyệt nhăn mặt, lập tức nhớ lại khoảng thời gian từng sống chung.
Hôm đó, Minh Tích Nguyệt vì một bộ công pháp mà bị kẻ truy sát, không may rơi xuống vực, trọng thương tưởng như chết đến nơi.
Mơ màng tỉnh mê, y thấy một bóng hình tựa lá sen tiến lại, tặc lưỡi tỏ vẻ ghét bỏ, rồi chìm vào vô thức.
Khi tỉnh lại, y phát hiện mình nằm trong một căn nhà gỗ lạ lẫm, bên cạnh là Sở Tinh Lan cầm cây kim dài, vẻ mặt phân vân không biết châm vào chỗ nào, trông như muốn đâm chết thì thôi.
"Thôi, thôi, ta chỉ bị thương nhẹ thôi! Vừa thấy cây kim này đã thấy khỏe rồi!" Minh Tích Nguyệt vừa nhìn thấy cây kim, toàn thân bỗng khỏe khoắn như không bệnh tật, lại thấy dung nhan của người mình ngưỡng mộ bấy lâu nên càng phấn chấn. "Tiên tử, ta bị thương nặng, sao lại châm đầu ta? Ngươi cứu ta sao?"
Minh Tích Nguyệt cảm thấy giữa y và Ngưng Hương có vô vàn duyên nợ, nên lúc nguy nan luôn gặp nhau đúng thời điểm then chốt.
Chỉ là tình huống hiện tại trông chẳng lành lắm.
Minh Tích Nguyệt thầm nghĩ chắc mình không có tội với Ngưng Hương Tiên Tử chứ?
"Đạo hữu có vẻ như bị bệnh mắt và tai, ta định chữa luôn một thể." Sở Tinh Lan thu kim về, vẻ mặt tiếc nuối, hối hận vì đã phí công cứu tên địch thủ thường xuyên tìm mình gây chuyện. "Lần sau vậy."
Sở Tinh Lan vốn không muốn cứu Minh Tích Nguyệt, nhưng trước lúc ngất y đã ôm chặt lấy cổ chân cậu không buông, nghĩ tới chuyện ngày thường cậu vẫn giúp đỡ mình, nên đành tiện tay kéo về.
Thế là Sở Tinh Lan phải tha về một con tôm hùm đất thành tinh về chỗ ở ngoài núi.
Y thuật của cậu chỉ đủ băng bó cầm máu, Minh Tích Nguyệt sống được hay không tùy vào vận số.
Tu tiên mà, chết trên đường này cũng là chuyện thường tình.
Nếu chết rồi thì chôn làm phân bón hoa.
Thuốc trị thương của cậu cho ra hiệu quả khá tốt, thế mà lại giúp y vượt qua cửa tử.
Minh Tích Nguyệt lúc mê man ngửi thấy một mùi thơm dễ chịu, là từ chiếc chăn đắp trên người: "Chiếc chăn này chẳng lẽ là?"
Y lòng lộp bộp một cái.
Chẳng lẽ y ngủ trên giường tiên tử?
Sở Tinh Lan: "Giường của ta."
Đây là nơi cậu dựng lên trên núi để tu luyện, lúc nào tâm tình rối bời thì đến đây thả lỏng bản thân, thật không ngờ lại nhặt được Minh Tích Nguyệt.
Minh Tích Nguyệt: "Vậy không hay lắm đâu."
Dù sao cũng là giường của nữ tu, bản thân lại là bệnh nhân, y vẫn thấy hơi ngại.
Sở Tinh Lan chỉ ra cửa, hạ lệnh đuổi khách: "Ta thấy ngươi hồi phục khá tốt, có thể lăn ra khỏi nhà ta rồi."
Phân bón không còn, Sở Tinh Lan cũng chẳng muốn giữ lại một tình địch gây phiền toái, không chút lưu tình mà đuổi người.
"Đột nhiên ta cảm thấy bệnh cũ lại tái phát rồi, tiên tử mà đuổi ta thì ta không sống nổi đâu." Minh Tích Nguyệt giả bộ ngã xuống vai Sở Tinh Lan, "Ân cứu mạng, không biết lấy gì báo đáp. Nếu có thể, tại hạ nguyện lấy thân báo đáp, giúp tiên tử giặt đồ nấu cơm."
Y phải nhân lúc Sở Tinh Lan không để ý tranh thủ đào góc tường.
Thẳng nam - chỉ là thích mặc đồ nữ - Sở Tinh Lan lại dùng cái cớ rách nát xưa giờ để qua mặt Minh Tích Nguyệt: "Ta nói rồi, ta đã có người trong lòng."
Huynh đệ! Đừng chơi cái trò lấy thân báo đáp này nữa! Ta là thẳng nam sắt thép!
Minh Tích Nguyệt buồn bã đau lòng.
Chỉ cần nghĩ đến việc tiên tử có người khác trong lòng là y lại khó thở.
Đáng giận tên tình địch Sở Tinh Lan! Ngươi đã có Ngưng Hương Tiên Tử rồi sao còn đi lấy lòng sư tôn Trang Hạ? Cặn bã!
Y càng nghĩ càng tức, quyết định chờ khỏe lại sẽ tiếp tục tìm Sở Tinh Lan gây sự.
Sở Tinh Lan đối đầu với Minh Tích Nguyệt đã lâu, chỉ cần nhìn vẻ mặt là biết y đang âm mưu làm chuyện xấu, lại tính tìm tình địch là cậu đây để gây rắc rối.
Hiện giờ Minh Tích Nguyệt đang yếu ớt nằm trên giường cậu, chẳng phải là thời cơ tốt để chỉnh y một trận ra bã sao?
Dù sao ngày thường bọn họ cũng chơi qua chơi lại, hãm hại lẫn nhau.
Nghĩ vậy, Sở Tinh Lan liếc nhìn về phía nhà bếp, bưng ra một đĩa thức ăn và bát cơm trắng.
"Vết thương ngươi chưa lành, ăn thanh đạm chút."
Nhìn qua chỉ là món khoai tây sợi bình thường.
Minh Tích Nguyệt ăn một miếng, sắc mặt lập tức thay đổi: "Cái này là?"
Sao khoai tây sợi mà phân nửa là gừng vậy?
"Gừng sợi xào khoai tây sợi." Sở Tinh Lan cười híp mắt đọc tên món ăn kinh khủng đến tận cùng này, còn gắp một đũa đưa tận miệng y, "Ta đích thân làm đó, ngon không?"
Sở Tinh Lan dùng một lượng lớn gừng nấu món này.
Mà Minh Tích Nguyệt lại ghét gừng nhất, nhưng đây là món người trong lòng nấu riêng cho y, y vẫn gắng nuốt xuống, mếu máo cười khó coi hơn cả khóc: "Ngon, ngon lắm. Sao lại có món ngon thế này, ngon đến mức ta ch** n**c mắt luôn rồi."
Cứ thế, Minh Tích Nguyệt phải gồng mình ăn hết một dĩa gừng sợi xào khoai tây.
Sở Tinh Lan chỉnh được Minh Tích Nguyệt một trận, tâm trạng cực kỳ tốt, khóe môi cong cong, còn đẹp hơn ánh nắng ngoài trời.
"Ngươi cứ cười nhiều thêm chút đi, cười trông đẹp hơn biết bao nhiêu."
Những lúc như thế này, Minh Tích Nguyệt lại hận bản thân không biết vẽ, không thể lén lút vẽ lại dáng vẻ người trong lòng.
Vẽ dở như y, chỉ biết vẽ người que.
Sau đó, Minh Tích Nguyệt lành hẳn vẫn bị Sở Tinh Lan đuổi đi, nhưng thỉnh thoảng lại nhớ về khoảng thời gian bị ép ăn gừng mỗi ngày ấy.
Sở Tinh Lan: "Sao? Không thích dáng vẻ này của ta à?"
Sở Tinh Lan đương nhiên cũng nhớ tới dĩa gừng sợi xào khoai tây hôm ấy, không ngờ tới giờ y vẫn nhớ.
Gừng là vương giả của giới cosplay, bỏ vào món chay thì giống rau, bỏ vào món mặn thì giống thịt.
"Ngon, thực sự rất ngon." Minh Tích Nguyệt tròn mắt nói dối, "Chỉ ước rằng ngày nào cũng được ăn."
"Vậy được, lúc nào rảnh ta lại làm cho ngươi ăn."
Minh Tích Nguyệt: "..."
Bây giờ hối hận còn kịp không?
Minh Tích Nguyệt đột nhiên hỏi: "Hôm đó ở trên núi sao ngươi lại ăn mặc như cô nương? Ta thấy dáng vẻ nhàn nhã của ngươi, đâu giống bị truy sát? Hay là bị ai ép buộc?"
"Sở thích cá nhân, chút sở thích nho nhỏ." Sở Tinh Lan nghĩ đến trăm bộ nữ trang trong nhẫn trữ vật của mình thì hơi ngượng.
Trước kia Sở Tinh Lan có chơi cosplay, cũng từng cosplay nhân vật nữ, nên không bài xích mảng này, không ngờ xuyên đến tu chân giới rồi vẫn có cơ hội chơi tiếp.
Ban đầu đúng là cải trang để chạy trốn.
Về sau cậu phát hiện kiểu khác biệt này rất tiện để bung xõa, làm những việc mà bình thường không thể, dần dần lại thích.
Cảm giác như được giải thoát khỏi mọi ràng buộc.
Khoảng thời gian này ở Thiên Diễn Tông không được bung xõa, hơi bí bách.
Người có tật lạ trong tu chân giới nhiều lắm, chỉ là thích nữ trang thôi mà, không tổn hại ai.
Hai người lại tiếp tục đi tìm bảo vật.
Minh Tích Nguyệt lại bắt đầu "tỷ tỷ", "tiên tử", "ca ca" gọi loạn cả lên, dính lấy cậu, miệng thì ngọt như thoa mật.
Sở Tinh Lan chỉ cần hóa trang là nhìn từ xa chẳng nhận ra, ít đi rất nhiều kẻ tới tìm thù chuốc oán.
Thỉnh thoảng có người thấy bọn họ mò được bảo vật thì đỏ mắt, tới đoạt bảo.
Bọn họ lấy nguyên tắc đánh được thì đánh, không được thì chạy, làm mưa làm gió trong bí cảnh, khiến nơi đó gà bay chó sủa.
"Bảo vật vùng ngoài bí cảnh lấy cũng kha khá rồi, chúng ta phải vào trong tìm thêm." Sở Tinh Lan dựa vào vách đá, nhìn tấm bản đồ bí cảnh Thanh Liên cướp được từ tay người khác, nhíu mày, "Tới khi bí cảnh đóng còn khá lâu, có thể từ từ vào trong."
Hai người lấy được không ít bảo vật nhưng cũng chỉ là phần nổi của tảng băng, Sở Tinh Lan lúc nào cũng hối hận không mang thêm túi trữ vật.
Càng vào sâu bí cảnh Thanh Liên càng nguy hiểm, tu vi của cậu và Minh Tích Nguyệt trong đám người cũng không tính là cao, phải đặc biệt cẩn thận.
Trong chiến đấu, hai người mơ hồ cảm nhận được bản thân có thể độ kiếp bất cứ lúc nào, nhưng nơi đây nguy hiểm, trừ khi vạn bất đắc dĩ sẽ không mạo hiểm đột phá tại đây.
Sở Tinh Lan nghĩ rất nhiều, ánh nắng chiếu lên người cậu như phủ một tầng ánh sáng mỏng, trông cực kỳ động lòng người.
Minh Tích Nguyệt nhìn cậu như vậy, trong lòng khẽ động, bỗng nhịn không được lại muốn bày trò.