75. Chương 75: Chẳng ai ngó ngơ đạo lữ của hắn

Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tại hạ Cực Lạc Các Tạ Linh Hoa, ra mắt các vị đạo hữu."
Hiếm khi Tạ Linh Hoa xuất hiện trong giới tu hành, trông như một thư sinh đài các, nhưng ai biết rõ những việc làm của Cực Lạc Các đều sẽ không dễ dàng coi thường hắn.
Mọi người đều có thành kiến nặng nề với tiếng xấu của Cực Lạc Các, vừa thấy Tạ Linh Hoa liền đề phòng, ai nấy đều nắm chặt pháp khí trong tay.
"Lại muốn giết người cướp bảo à?"
Người của Cực Lạc Các toàn làm những chuyện như vậy, khiến người ta không thể không nghi ngờ hắn có mưu đồ khác.
Đại sư huynh thu lại vẻ mặt cười thường ngày, toàn thân bỗng trở nên nghiêm túc, nhìn thẳng vào hắn, giọng lạnh như băng.
"Tại hạ Thiên Diễn Tông Cát Kiếm Bình. Không biết các hạ và tiểu sư đệ của ta có thù oán gì, ta thay sư đệ đến đây giải quyết."
Cát Kiếm Bình không biết ân oán giữa Sở Tinh Lan và Tạ Linh Hoa, nhưng hắn vốn là người bảo vệ môn phái, việc đầu tiên là phải che chở cho người của mình đã.
Sở Tinh Lan hơi bất ngờ trước sự thay đổi đột ngột của đại sư huynh.
"Đại sư huynh à, bình thường huynh hay gây chuyện trong tông môn, không ngờ hôm nay lại nghiêm túc thế."
"Ta đâu có hại ngươi, phòng bị làm gì? Hơn nữa ta đang nói chuyện với Sở Tinh Lan, không phải với ngươi." Tạ Linh Hoa nói chuyện với Sở Tinh Lan vẫn còn chút khách khí, chứ với người khác thì đúng là không đếm xỉa, "Tránh ra, đừng để ta phải nhắc lần thứ hai."
Thuộc hạ của hắn cũng tiến lên đối đầu, tình hình giữa hai bên càng lúc càng căng thẳng.
Mấy tên thuộc hạ còn lén nhìn về phía Sở Tinh Lan, ánh mắt đầy tò mò.
Thì ra đây chính là người mà các chủ phái mình coi trọng.
Nghe nói đối phương đã có đạo lữ rồi, chẳng lẽ các chủ lại thích đạo lữ của người khác?
Thế thì đúng phong cách Cực Lạc Các rồi.
Cát Kiếm Bình không nhượng bộ: "Không tránh. Mời các hạ rời đi."
Tang Tịnh Viễn và Minh Tích Nguyệt lập tức chắn trước mặt mọi người.
Minh Tích Nguyệt đứng che trước Sở Tinh Lan, không để Tạ Linh Hoa có cơ hội liếc mắt, còn ngẩng đầu cười khinh bỉ.
"Nhìn gì? Thấy mặt đẹp trai của thiếu chủ nên tự ái rồi à? Vậy thì biến đi."
"Lúc nào cũng có kẻ ngó ngơ đạo lữ của ta!"
Minh Tích Nguyệt đột nhiên cảm thấy mình cần phải gấp rút tăng tu vi, cứ một tên là giết một tên!
Tạ Linh Hoa vừa thấy kẻ phá hỏng chuyện lần nào cũng là hắn, mắt đỏ ngầu nhìn kẻ địch: "Lại là ngươi! Lần nào cũng là ngươi phá hỏng chuyện tốt của ta!"
"Ta đây là bảo vệ đạo lữ của ta, còn ngươi là kẻ suốt ngày thích chiếm đoạt người khác, đồ vô sỉ, biến đi, Tinh Lan chẳng muốn thấy ngươi đâu!"
"Cái chuyện ngấp ngó vợ người khác ấy à, chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân, ngươi có tư cách gì mà chửi ta?"
Hai người cãi nhau, chỉ cãi chứ không đánh.
"Ta chẳng muốn thấy ngươi chút nào."
Sở Tinh Lan vừa thấy tên ấy dai như đỉa, lập tức cảnh giác, sợ hắn lại định lén bắt mình lần nữa, cách xa ra vẫn hơn.
Trong hoàn cảnh hỗn loạn thế này mà bị bắt đi, người khác còn tưởng mình chết ở đó, đến lúc ấy kêu trời không thấu, kêu đất chẳng hay.
"Ngươi đích thân vào bí cảnh làm gì? Ở đây có gì hấp dẫn ngươi?"
Đường đường là các chủ Cực Lạc Các, thứ gì chẳng sai người đi lấy được, cần gì phải tự mình mạo hiểm?
Sở Tinh Lan chợt nghĩ tới nửa tấm bản đồ ghi bí bảo của Vu tộc, nghi ngờ Tạ Linh Hoa tới đây chính là vì vật đó.
Dường như có ai đó đang lặng lẽ dẫn dắt họ tiến tới.
Tạ Linh Hoa lại giở trò úp mở, hắn cố ý dụ dỗ Sở Tinh Lan về phía mình: "Đương nhiên là có thứ hấp dẫn ta rồi. Ngươi muốn biết sao? Qua đây, ta đích thân nói cho ngươi."
"Thế thì ta không muốn biết. Qua đó là khác gì thịt ném cho chó, có đi không có về." Sở Tinh Lan trợn mắt, chẳng buồn đếm xỉa, "Không nói thì biến sang bên, ta không rảnh dây dưa với chó điên."
Trong lòng cậu còn đang tính có nên ám sát Tạ Linh Hoa không, như dí súng thẳng vào tim hắn cho chết tại chỗ.
Nhưng lại sợ giết không chết, ngược lại để hắn thỏa thích.
Rất ít người dám mắng Tạ Linh Hoa như vậy, Sở Tinh Lan là một trong số đó, trong khoảnh khắc, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía cậu.
Tạ Linh Hoa lại tỏ vẻ vui vẻ: "Mắng hay lắm, mắng ta sướng hết cả người. Vậy ta cho ngươi biết miễn phí nhé, ta đến đây để tìm bí bảo của Vu tộc, nghe nói đó là thần khí có thể thay đổi cả giới tu hành, lần này có không ít người vào bí cảnh để tìm nó. Đây là bí mật mà người khác tới Cực Lạc Các trao đổi với ta."
Sở Tinh Lan: "Là ai?"
Trong đầu cậu vụt qua một bóng người, nhưng không dám chắc chắn.
Tạ Linh Hoa lại không chịu nói tiếp: "Ngươi tới Cực Lạc Các, ta nói cho ngươi, thế nào? Cửa lớn Cực Lạc Các hoan nghênh các hạ ghé thăm."
"Chả thế nào."
"Giờ tại hạ còn có chuyện gấp, tạm thời không so đo với các ngươi, tránh để người khác tranh giành."
Tạ Linh Hoa có vẻ đang có việc gấp, tuy vẫn thèm muốn Sở Tinh Lan, nhưng dưới sự thúc giục của thuộc hạ, hắn vội vã rời đi.
Ánh mắt hắn lúc đi đầy lưu luyến, trông như sẽ âm thầm giở trò sau lưng.
Hành trình trong bí cảnh này phải cẩn thận hơn nữa.
"Tiểu sư đệ, ngươi quen tên đó từ bao giờ?" Chờ hắn đi rồi, đại sư huynh lo lắng hỏi, "Tên đó nổi tiếng là khó đối phó."
Cát Kiếm Bình là cáo già, chỉ liếc mắt đã nhìn ra Tạ Linh Hoa đối với Sở Tinh Lan chẳng có ý tốt, chỉ hận không thể trói người mang về nhà.
Mấy cái bóng lảng vảng gần tông môn thời gian trước, chắc chắn là Tạ Linh Hoa định bắt cóc Sở Tinh Lan.
Sở Tinh Lan chớp mắt vô tội, bị ánh mắt dò xét của đại sư huynh làm cảnh giác: "Nữ trang mỹ mạo như hoa, bị người ta dòm ngó."
Cậu mà sớm biết Tạ Linh Hoa là tên bẩn thỉu thích cậu giả gái đánh hắn, thì thà bị người của Cực Lạc Các vây công chém giết còn hơn là gặp cái tên bẩn thỉu này.
Muốn đánh mà lại sợ đánh xong hắn thích quá.
Đại sư huynh nghĩ tới đủ loại người kỳ quái xoay quanh tiểu sư đệ, trước mắt bỗng tối sầm.
Lo lắng muốn bạc đầu vì tương lai của tiểu sư đệ.
Hắn không muốn ngày nào đó đột nhiên nhận được thiệp mời thành thân giữa tiểu sư đệ và một kẻ kỳ lạ nào đó.
Xét thế thì, tự dưng thấy Minh Tích Nguyệt thuận mắt hẳn, ít ra còn là người đứng đắn, lại còn là đạo lữ danh chính ngôn thuận.
Minh Tích Nguyệt: "?"
Sao y lại cảm thấy ánh mắt của Cát Kiếm Bình nhìn mình dịu dàng hơn hẳn nhỉ?
Chuyện này không quan trọng, quan trọng là Sở Tinh Lan.
Từ nãy đến giờ Minh Tích Nguyệt luôn chú ý đến cậu, trong số tất cả mọi người chỉ có cậu là y để tâm đến, từng biến hóa nhỏ nhất trên người cậu y đều không bỏ qua.
Y nhìn thấy sự cảnh giác ẩn sâu nơi đáy mắt Sở Tinh Lan, bắt đầu trầm tư suy nghĩ.
Vì sao Sở Tinh Lan lúc nào cũng đề phòng với tất cả mọi người, lúc nào cũng căng thẳng như dây đàn, khiến bản thân mệt mỏi không thôi?
Họ tiếp tục giết yêu quái tìm cơ duyên, điên cuồng lục lọi bảo vật khắp nơi, túi trữ vật ai nấy đều căng phồng.
Càng đi sâu vào bí cảnh, càng giống như tiến vào rừng sâu núi thẳm, đủ loại yêu ma quỷ quái xuất hiện ăn thịt người.
Càng đi sâu họ càng cẩn thận, đến đâu là dọn sạch đến đó.
Cát Kiếm Bình và Tang Tịnh Viễn dẫn đầu đội, Minh Tích Nguyệt và Sở Tinh Lan đi sau cùng, kẹp những đệ tử yếu nhất ở giữa, đề phòng yêu thú tập kích.
Nhớ đến biểu hiện vừa rồi của Sở Tinh Lan, Minh Tích Nguyệt không nhịn được mở lời:
"Tinh Lan, ta có một chuyện muốn hỏi ngươi, chuyện này rất quan trọng."