Tình Địch Giáo Bá Muốn Cưng Chiều Tôi
Mùi thuốc mỡ và chú thỏ nhỏ
Tình Địch Giáo Bá Muốn Cưng Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi việc chia tổ hoàn tất, mọi người nhanh chóng trở lại với nhịp học và sinh hoạt thường ngày, các bạn mới cũng dần hòa nhập với lớp. Hai người họ vẫn như hai đường thẳng song song, chưa hề có sự giao thoa.
Giờ ra chơi sau tiết học thứ hai hôm nay, cả lớp phải ra sân tập thể dục. Vì chân Thương Lạc Khê chưa hoàn toàn hồi phục, cậu ở lại trong lớp, lấy sách của tiết sau ra ôn bài.
Bất ngờ, có người ngồi xuống bên cạnh cậu. Quay đầu nhìn, cậu thấy hắn cũng không ra sân, lý do đơn giản chỉ là lười, không muốn đi.
Thương Lạc Khê liếc nhìn Giang Ngạn, không hiểu hắn muốn gì, bèn hoài nghi hỏi: “Sao vậy? Có chuyện gì à?”
Giang Ngạn nhìn vào mắt cậu, đôi mắt trong veo cùng vẻ ngây thơ vô tội khi cất lời hỏi. Hắn bất giác dời mắt, đáp: “Chân cậu ổn chưa?” Vừa hỏi xong, hắn mới nhận ra mình đã nói điều thừa thãi, nếu ổn thì người kia đã không ngồi đây.
Nhưng Thương Lạc Khê vẫn nhẹ nhàng đáp lại: “Đỡ hơn nhiều rồi, lúc đó còn phải cảm ơn cậu nữa.”
Giang Ngạn không nói gì thêm, nhanh chóng đổi chủ đề: “Cậu có mang thuốc theo không?”
Thương Lạc Khê gật đầu. Giang Ngạn liền tự nhiên cầm lấy lọ thuốc mỡ trên bàn, không nói một lời, ngồi xổm xuống trước mặt cậu, nhẹ nhàng bôi thuốc lên cổ chân.
Một loạt hành động của hắn khiến Thương Lạc Khê không kịp phản ứng, cậu tròn mắt kinh ngạc: “Cậu...”
Giang Ngạn bỗng nảy ra ý định, thản nhiên nói: “Nếu cậu thật sự muốn cảm ơn tôi, vậy mời tôi ăn cơm đi.”
Thương Lạc Khê cảm thấy người này đúng là kiểu ép buộc, rõ ràng là tự mình ra tay trước, nhưng vẫn tử tế đề nghị: “Ừm, vậy trưa nay đi căn tin nhé?”
Giang Ngạn lại từ chối, lơ đãng nói: “Cậu lúc nào cũng đi với bạn thân, tôi không hợp. Đợi cuối tuần đi ăn bên ngoài nhé?”
Thương Lạc Khê thấy cũng phải, nếu không cả hai bên sẽ rất ngại ngùng, liền gật đầu đồng ý.
Học sinh bắt đầu quay lại lớp, Giang Ngạn đành rời đi. Trên đầu ngón tay hắn vẫn còn vương vấn hơi ấm từ làn da người kia, cảm thấy da cậu thật mịn màng, nhưng hắn vội vàng xua đi những ý nghĩ không nên có trong đầu.
Lý Hạo vừa bước vào đã chạy lại cằn nhằn: “Anh Giang, sao cậu lại được ở đây mà không phải ra sân?”
Sau đó cậu ta hít hà, đi vòng quanh Giang Ngạn một lượt rồi lẩm bẩm: “Sao tôi ngửi thấy mùi thuốc nhỉ?”
Lý Hạo nắm lấy tay hắn xem xét kỹ, nghi ngờ hỏi: “Anh Giang, cậu bị bệnh à? Sao lại có mùi thuốc?”
Giang Ngạn khẽ nhếch môi: “Trong nhà có con thỏ bị bệnh, cần mua thuốc, tôi thử trước.”
Lý Hạo ngây thơ không biết chuyện, liền tin thật, vỗ vai hắn nói: “Anh Giang đúng là một chủ nuôi tốt!”
Chuông vào lớp vang lên, Lý Hạo vội trở về chỗ. Giang Ngạn mỉm cười, không ngờ lại nhận được ánh mắt khinh thường xen lẫn tức giận từ người ngồi phía trước.
Thương Lạc Khê nghe hết cuộc trò chuyện vì Lý Hạo nói quá to, không muốn nghe cũng không được. Trong lòng cậu thầm mắng: “Đúng là tên cẩu nam nhân tâm cơ, ai là thỏ chứ? Nếu hắn là chủ nhân thì đúng là đồ khốn nạn.”
Giang Ngạn sờ mũi, đoán chắc người kia đã nghe thấy, thầm nghĩ: “Hỏng rồi, vừa mới thân thiết một chút, giờ tan tành hết rồi.” Hắn lập tức quyết định ghi món nợ này lên đầu Lý Hạo.
Buổi chiều là tiết thể dục ngoài trời, Thương Lạc Khê chậm rãi đi ra sân tập trung. Thầy giáo thể dục nhớ rất rõ học sinh này, liền hỏi: “Chân em ổn chưa?”
Thương Lạc Khê nghiêm túc đáp: “Vẫn chưa hoàn toàn hồi phục ạ.”
Thầy giáo gật đầu, cho cậu ngồi nghỉ. Tiết hôm đó không có bài luyện tập mà cho tự do hoạt động, đám con trai liền rủ nhau chơi bóng rổ. Lý Hạo vội chạy tới kéo Giang Ngạn đang định lẻn đi: “Anh Giang tới chơi một ván đi, vận động một chút, cả ngày học hành đến nghẹt thở rồi.”
Giang Ngạn vô thức liếc nhìn người đang ngồi nghỉ bên kia rồi gật đầu.
Lý Hạo là kiểu người hiền lành, hơi ngốc nghếch nhưng được cả lớp yêu mến. Ngược lại, mọi người vẫn chưa quen Giang Ngạn nên lúc đầu còn e dè.
Cả nhóm nhanh chóng chia đội, hai bên đều rất hừng hực khí thế, đặc biệt là Giang Ngạn vừa ra tay đã ghi điểm. Người vừa đẹp trai lại chơi giỏi, dù bình thường nữ sinh thấy hắn khó gần nhưng cũng không kìm được mà say mê. Tiếng reo hò thu hút Thương Lạc Khê, cậu thấy Giang Ngạn chạy trên sân, nhẹ nhàng ném bóng vào rổ, không nhịn được mà thầm lẩm bẩm: “Đồ tự luyến, chỉ biết làm màu.”
Lý Mai mang kem tới đưa cho Thương Lạc Khê, vừa ăn vừa tán gẫu: “Lạc Lạc, tớ thấy Giang Ngạn chơi bóng cực kỳ đẹp trai á. Nhưng mà cậu cũng đẹp nữa, ngồi đây y như một bức tranh vậy.”
Giang Ngạn đang chơi thì thấy bên cạnh người kia có nữ sinh ngồi nói chuyện rất vui vẻ, khóe môi khẽ cong lên. Nhưng chỉ một thoáng lơ đễnh, quả bóng trong tay đã bị đối thủ cướp mất.
Hắn lập tức dừng lại, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng, ra tay càng quyết liệt hơn. Nam nữ xung quanh đều nhìn hắn bằng con mắt khác. Sau trận bóng, đối thủ bị hành cho tơi tả – mà con trai thì vốn quen kiểu vì chút chuyện nhỏ là bung hết sức.
Lý Hạo trêu chọc: “Anh Giang hôm nay bá thật đấy, chơi bóng đỉnh quá trời!”
Mọi người xung quanh hùa theo, dường như không ai còn nhớ đây là giáo bá từng khiến họ e dè.
Không biết từ lúc nào Thương Lạc Khê đã rời đi. Giang Ngạn cụp mắt rồi đi về phía nhà vệ sinh. Hắn cúi mặt, dùng nước lạnh rửa mặt để hạ nhiệt gương mặt đang nóng bừng.
Cửa nhà vệ sinh lặng lẽ mở, Thương Lạc Khê bước vào rửa tay. Giang Ngạn tựa vào cửa, cúi đầu nhìn cậu, khóe môi cong lên, giọng trầm khàn hỏi: “Còn giận à?”
Thương Lạc Khê giả vờ ngây thơ hỏi lại: “Tôi giận gì chứ?”
Giang Ngạn khẽ bật cười, đổi giọng dỗ ngọt: “Tôi sai rồi, tôi không nên nói thế. Tha thứ cho tôi đi mà, được không?”
Thương Lạc Khê bị giọng điệu dỗ ngọt làm cậu nổi hết da gà, lạnh nhạt nói: “Tôi không giận.”
Nhưng Giang Ngạn nhìn biểu cảm của cậu thì thấy chẳng có chỗ nào giống như không giận, liền chuyển chủ đề: “Hồi nãy tôi chơi bóng, cậu thấy không?”
Thương Lạc Khê gật đầu. Giang Ngạn bất ngờ tiến lại gần, khiến cậu lùi lại từng bước, rồi hỏi: “Cậu thấy tôi đẹp trai không?”
Thương Lạc Khê vừa gật đầu lại vội vàng lắc đầu, chối bay biến: “Không đẹp trai chút nào, đồ tự luyến.”
Dứt lời, cậu liền quay đầu bỏ chạy, như thể sợ hắn lại làm ra chuyện gì khiến cậu mất mặt.
Giang Ngạn nhìn theo bóng cậu, cảm thấy chẳng khác gì một chú thỏ nhỏ. Hắn bật cười, quay lại nhìn chính mình trong gương, phát hiện chỉ cần đứng cạnh người kia, hắn luôn không kìm được mà mỉm cười. Cuối cùng hắn ép mình bình tĩnh lại rồi mới quay về lớp học.
Tiết học cuối cùng trong buổi chiều cũng kết thúc, sau đó là nghỉ cuối tuần nên cả lớp đều có chút háo hức. Giáo viên chủ nhiệm hiểu tâm trạng học sinh, vừa hết giờ liền giao bài tập rồi rời đi.
Lý Hạo dọn dẹp đồ đạc, đi theo sau Giang Ngạn, lớn tiếng gọi: “Anh Giang, cuối tuần chơi game nhé?”
Giang Ngạn không quay đầu lại, chỉ đáp: “Bận rồi, không chơi.”
Lý Hạo chẳng hiểu anh Giang của mình bận chuyện gì, nhưng Giang Ngạn tất nhiên sẽ không nói cho cậu ta biết – vì đó là bí mật của hắn.