**Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi**
Quay trở lại nơi khởi nguồn của mọi chuyện, quán cà phê năm xưa vẫn vẹn nguyên như in dấu thời gian: cùng một bàn, một thức uống, và cả người phục vụ quen thuộc. Chỉ có điều, tôi vô thức muốn giấu đi ánh nhìn khỏi chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay chị.
Mối tình này, tựa như một giấc mộng đẹp đẽ đến mức tôi chỉ cầu mong đừng bao giờ tỉnh giấc. Có được chị ấy, có lẽ là thành công vĩ đại nhất trong cuộc đời tôi, một cuộc đời từng lạc lối đến bờ vực địa ngục, từng chênh vênh trên cầu Nại Hà.
Thế nhưng, tôi không đành lòng buông bỏ. Tôi sợ, nếu tôi ra đi, sẽ chẳng còn ai đủ kiên nhẫn để gõ cửa trái tim băng giá của chị. Chị vẫn tàn nhẫn như ngày nào, còn tôi vẫn thủy chung một lòng. Ngần ấy thôi, dường như đã là quá đủ.
Từ những khởi đầu đầy phi lý đến sự bình thản của hiện tại, mọi thù hận, mọi bi thương đều đã hóa thành tro bụi của quá khứ. Duy chỉ có một điều bất biến: chúng tôi chưa từng rời xa nhau.
Đây chính là bi hài kịch của riêng chúng tôi, một bản tình ca không hồi kết giữa dòng đời.
Truyện Đề Cử






