Chương 111: Chuyện bé con

Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi 2 thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đến giờ ăn, bảo mẫu mời giáo sư xuống lầu. Chỉ lát sau, cô ấy dẫn Khuynh Phàm vào phòng ăn, vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ. Phoebe và tôi chẳng buồn hỏi han gì, cứ để giáo sư và Khuynh Phàm nói chuyện riêng. Hai người xem chúng tôi như không khí, chỉ lo ăn uống. Ăn xong thì lau miệng, rồi vội vàng biến mất.
Tôi nghĩ chẳng có gì quan trọng, nên cứ gắp thức ăn cho Phoebe. Nhưng cô ấy chẳng muốn ăn mấy, tôi đặt đũa xuống trêu: “Dì nấu ăn ngon lắm, chị ăn thêm chút nữa đi.”
“Em nói xem, mới quen nhau vài tiếng mà đã có thể khiến Khuynh Phàm vui vẻ như thế, người làm mẹ như chị có thể ngồi yên được à? Bữa cơm này em có thể nuốt trôi, nhưng chị thì không.”
Sếp họ Lam vốn lúc nào cũng bình tĩnh, giờ trên mặt lại lộ vẻ lo lắng. Tôi tiếp tục trêu: “Chị bực bội gì chứ, chẳng lẽ đến con ruột mà chị cũng hờn dỗi được à? Bây giờ, Khuynh Phàm cần một người chơi đùa cùng bé con, chúng ta phải kiên nhẫn chữa trị. Em nghĩ giáo sư Đàm muốn thăm dò bé con, lát nữa cô ấy sẽ đến tìm chúng ta nói chuyện. Thôi, em bóc tôm cho chị ăn đi.”
Thấy tôi nhàn nhã bóc tôm, mặt Phoebe tức giận, đến nỗi ngay cả tôm đưa vào miệng cũng chẳng buồn ăn. Cô ấy nhìn tôi chằm chằm, mắt như lửa: “Em không sốt ruột à?”
Cô ấy không chịu ăn tôm của tôi, nên tôi nhét vào miệng và trả lời mơ hồ: “Em sốt ruột chứ, nhưng chuyện này không thể gấp được. Hơn nữa, ngoài chuyện của Khuynh Phàm, chúng ta còn nhiều việc phải giải quyết. Hôm nay, trước khi cảnh sát Giang gọi điện, nói vụ của anh cả chị đã định tội, còn bảo phiên tòa xét xử Niên Bất Hòa sắp mở, hỏi chúng ta có muốn đến xem không. Cuối cùng là chuyện thi thể của Jane cần làm thủ tục chuyển về Pháp. Có thời gian, em phải đến bệnh viện thăm chị Hồng, xử lý chuyện của Lý Thư Hoa, đủ thứ chuyện. Chị bình tĩnh lại đi.”
“Mấy chuyện này có quan trọng bằng con không? Ngoài chuyện của Khuynh Phàm, chuyện quan trọng nhất là sau bao sóng gió, chúng ta cần có một buổi nói chuyện tâm sự thật lòng.”
Nghe giọng ấy, tôi biết cô ấy muốn ‘đại hội gia đình’ rồi. Tôi chiều theo: “Được thôi, hẹn 23 giờ tối nay, trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ, chúng ta thức trắng đêm tâm sự. Mời cả hội thiếu cánh tay thiếu chân đến họp, được chứ?”
Thấy tôi còn đùa, Phoebe không nhịn được cười: “Em có thể nghiêm túc được không hả? ‘Thiếu cánh tay thiếu chân’, ai lại nói như thế chứ? Với lại, em nghĩ chị mời giáo sư Đàm đến chỉ vì Khuynh Phàm thôi à?”
“Chứ còn ai?”
“Đừng quên, bản báo cáo giám định tâm lý của em, đến lúc đó phải mang em đi điều trị luôn! Nếu điều trị không tốt, chị sẽ bắt giáo sư ở lại đây, xem em làm gì được.”
“Bà cô của em ơi, chị tha cho em đi, chị xem đi, giờ em ổn lắm rồi, trông có giống người mắc bệnh tâm lý không? Haizz... Em phát hiện chị thích làm việc quá, khó khăn lắm mới giao công ty cho anh Phi Tuấn xử lý vài ngày, giờ chị bắt đầu quản người trong nhà. Em là người theo đuổi tự do, coi chừng chị ép em trốn nhà đó!”
Phoebe cười, đưa tay nhéo mũi tôi, rồi nghiêm túc phê bình: “Đồng chí Vưu Phi Phàm, tư tưởng giác ngộ của đồng chí có vấn đề, chị đã ghi vào cuốn sổ nhỏ trong lòng rồi.”
"Đồng chí Lam Phi Ỷ, em nghĩ chủ nghĩa độc tài của đồng chí cần sửa chữa, em cũng đã ghi vào sổ nhỏ của em rồi!”
...
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, thay đồ ngủ xong, Phoebe đi đi lại lại bên ngoài phòng ngủ của Khuynh Phàm. Đây vốn là phòng khách của giáo sư Đàm, nhưng cô ấy không dùng, thay vào đó, nhờ bảo mẫu mang thêm chăn gối vào phòng Khuynh Phàm.
Máu ghen trong người Phoebe vô cùng mãnh liệt, tôi đưa cô ấy trở lại phòng ngủ. Cô ấy ngồi xuống bên giường, nhỏ giọng nói: “Sao bé con có thể ngủ với người lạ, không… hai người không thể ngủ cùng nhau.”
Thấy cô ấy định đi ra ngoài, tôi vội ngăn: “Chị bình tĩnh chút đi, chị càm ràm cả ngày rồi, chỉ là ngủ với bé con thôi mà chị ăn nguyên hũ giấm à? Nếu biết trước có ngày hôm nay, sao chị không kiểm điểm lại bản thân đi, ai bảo lúc trước bỏ bê em và tiểu bảo bối chứ.”
“Em còn trách chị? Mặt đỏ thì để chị hát, còn mặt trắng thì em chiếm hết, em diễn cũng tốt lắm, làm ngày thường Khuynh Phàm đều ỷ vào em, quên mất người mẹ ruột này rồi.”
“Em đối với con hết lòng hết dạ, bé con thương em là chuyện thường tình! Với lại, lúc chị bị Jane đẩy xuống hồ bơi, nhóc con khóc lớn gọi mẹ, tiếng gọi ấy… đau lòng biết bao. Tại sao ngày thường chị nghiêm khắc quá làm gì, cho nên bé con vừa thương chị mà lại vừa sợ.”
Chúng tôi đang trò chuyện thì nghe tiếng gõ cửa. Tôi nhìn về phía cửa, bĩu môi đắc ý: “Em nói rồi, tối khuya giáo sư Đàm sẽ đến tìm chúng ta.”
Chân tôi không tiện, Phoebe xỏ dép lê lập tức mở cửa. Giáo sư Đàm vừa xuống máy bay đã tới, còn chơi với Khuynh Phàm cả ngày, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi. Tôi chào cô ấy: "Giáo sư, chúng ta qua phòng làm việc đi, trò chuyện chậm rãi.”
“Tôi tưởng hai người ngủ rồi, định để mai đến nói chuyện của bé con. Đi ngang qua nghe tiếng hai người nói chuyện, nên gõ cửa. Không biết có làm phiền không?”
"Vẫn chưa ngủ, không có làm phiền.”
Phoebe vừa lịch sự đáp lại, vừa lấy nạng cho tôi, cẩn thận đỡ tôi dậy, rồi dìu tôi từng bước đến phòng làm việc.
Ngồi trên sô pha, Phoebe bận rộn lấy ba hộp nước cam từ chiếc tủ lạnh nhỏ trong phòng đưa cho giáo sư và tôi. Bầu không khí thoải mái, giáo sư Đàm vặn nắp nhấp một ngụm, nhìn tem nhãn nghiền ngẫm gì đó, rồi gật đầu mở lời.
Lúc đầu, cô ấy không nói về Khuynh Phàm, mà đề cập đến mối quan hệ của tôi và Phoebe: "Tôi biết một số điều về hai người. Nếu cô Vưu viết văn tốt, thì phải đem chuyện của hai người viết thành truyện, đợi ba đến năm năm sau lấy ra xem lại, chắc vui vẻ lắm.”
Tôi vô thức đưa tay lên gãi đầu, ngượng ngùng cười: “Ha ha ha, để giáo sư chê cười rồi.”
"Ngày thường Lam đổng có lo việc nhà không?”
"Trước đây, tất cả đều do Phi Phàm quản lý. Công việc của tôi rất bận, phần lớn thời gian đều ở công ty.”
“Ra là vậy. Chắc cô Vưu nấu ăn ngon lắm.”
Những lời của giáo sư Đàm khiến người ta không thể tìm ra hướng đi tiếp theo. Phoebe cũng không vội tìm hiểu chuyện của bé con, nên chỉ trò chuyện phiếm: “Đúng vậy, em ấy bình thường không có việc gì làm, nên thích vào bếp nấu ăn, chăm sóc Khuynh Phàm. Nếu nói đến chuyện làm mẹ thì Phi Phàm làm đúng hơn tôi.”
Được cô ấy khen ngợi, tôi đắc ý nhấp một ngụm nước cam. Giáo sư Đàm lại nói: “Tôi cũng nghe nói sau đó cô Vưu ra ngoài rất lâu, hai người vì cãi nhau mà chia tay? Cãi qua cãi lại, cuối cùng cũng quay về với nhau, đây mới là quan trọng.”
Phoebe đang định trả lời thì tôi cắt ngang: "Chúng tôi vẫn chưa làm lành.”
Cô ấy hung dữ liếc tôi một cái, tôi lè lưỡi với cô ấy. Giáo sư Đàm lấy tay che miệng cười: “Tôi nhìn thì thấy hai người không giống như chưa làm lành.”
“Giáo sư, vậy là cô không biết rồi, có những cặp đôi cả thiên hạ đều cho rằng họ đang bên nhau, nhưng đêm đến lại là người dưng trên cùng một cái giường. Có người dù không ở cùng nhau vậy mà yêu nhau đến chết đi sống lại. Cho nên tôi thấy, có bên nhau không, có còn yêu nhau không, người khác nhìn vào không hiểu được, chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ.”
Phoebe tiếp tục hung hăng trừng mắt nhìn tôi: "Bớt nói nhảm lại đi, làm như em hiểu biết lắm vậy.”
“Tốt rồi, vậy là tốt rồi, hai người vẫn còn cãi nhau thì tình cảm vẫn ổn. Tiếp tục câu chuyện nào, sau đó xảy ra chuyện gì? Là bởi vì vụ bắt cóc, cho nên hai người mới hợp lại à?”
“Cũng coi như là thế. Nếu không phải đám người kia bắt cóc Khuynh Phàm, tôi bị bắn bị thương, bây giờ không đi đâu được, cho nên ngày nào cũng bị cô ấy cằn nhằn không ngừng.”
Giáo sư Đàm bắt chéo chân, uống thêm ngụm nước cam, mím môi suy tư một chút rồi hỏi: "Còn sau này thì sao? Sau này hai người có dự định gì không?"
Phoebe khẽ cau mày, lại quay đầu nhìn tôi, cuối cùng cô ấy chợt nhận ra gì đó, rồi nhìn về phía giáo sư Đàm: “Cho nên, giáo sư, những chuyện này là Khuynh Phàm nói cho cô biết sao?”
Giáo sư mỉm cười gật đầu. Tôi hoàn toàn không hiểu ý của Phoebe, nhưng cô ấy tựa hồ đã hiểu ra điều gì, vội vàng ngồi xuống bên cạnh giáo sư Đàm: “Bé con còn nói gì với cô nữa, xin cô nói cho tôi biết.”
“Lam đổng, đừng hoảng cũng đừng lo lắng, chúng ta giải quyết từng việc một, được không?"
Nói đến đây, giáo sư Đàm nhìn tôi, rồi đem những chuyện hôm nay đã trò chuyện với Khuynh Phàm ra nói: “Việc bắt cóc có ảnh hưởng lớn đến Khuynh Phàm hơn những gì chúng ta nghĩ. Lúc ở trong phòng, tôi có đề nghị chơi trò trốn tìm với con bé. Lúc đầu con bé nhất quyết từ chối, có thể nói là rất chống cự, nói sợ ở một mình, sợ có người xấu ở trong tủ quần áo và gầm giường.
Cho nên tôi bảo con bé đi trốn, còn tôi đi tìm con bé. Con bé trốn vào tủ quần áo, còn kéo theo chăn trên giường quấn chặt cả người, nói thích chỗ tối như thế này, không ai có thể tìm con bé, sẽ rất an toàn.
Thật ra sức chịu đựng của con bé vốn đã rất tốt, ở trong hoàn cảnh nguy hiểm vẫn cầm cự được tới cuối cùng, phải nói là rất mạnh mẽ. Chẳng qua tôi chỉ từng nghe Giang Tra nói, con bé có thể chống đỡ đến khi mọi chuyện xong hết mới ngất đi. Đây là chứng sợ thường xảy ra khi trẻ con sợ hãi.
Sau đó, tôi cùng con bé trốn vào trong tủ, tôi hỏi con bé khi ngủ có mơ thấy gấu bông đáng yêu không. Sau khi nghe câu hỏi của tôi, con bé lập tức cuộn tròn trong lòng tôi, tỏ ra vô cùng sợ hãi, rồi nói hầu như mỗi ngày đều mơ thấy người xấu cầm súng đuổi theo con bé.”
Nói đến đây, tôi thấy Phoebe đỏ mặt mũi quay lưng lau nước mắt, tôi khó chịu không nói nên lời...