Chương 119: Phiên ngoại - Dư Kiêu (3)

Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi 2

Chương 119: Phiên ngoại - Dư Kiêu (3)

Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi 2 thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Dư Kiêu."
"Có."
"Đi cùng tôi."
Dư Kiêu hơi bối rối, vì cô mới đến đây không lâu, luôn an phận thủ thường, không gây chuyện gì nên quản ngục đột nhiên gọi riêng mình khiến cô giật mình. Cô nhanh chóng đuổi theo bước chân, vòng vài vòng trong nhà tù, rồi đi vào phòng làm việc của quản ngục. Viên cảnh sát kéo ghế ra mời cô ngồi, trên mặt không biểu cảm gì, nhưng lại nói những lời rất nhẹ nhàng: "Chuyện này rơi vào đâu cũng vậy thôi, cô cũng đừng quá đau buồn. Đây là giấy chứng nhận ân xá từ trên xuống, cô về hãy xử lý mọi chuyện thật tốt, đừng để lại tiếc nuối."
Dư Kiêu nhận lấy giấy chứng nhận tạm tha, cau mày thật chặt. Lời nói của viên cảnh sát càng khiến cô bối rối hơn: "Cảnh sát, tôi không hiểu ý ngài, sao đột nhiên lại có lệnh tạm tha..."
"Đi đi, đồ của cô không nhiều lắm. Đi thay đồ đi, tôi sẽ dẫn cô ra ngoài."
Suốt đường đi đến cổng trại giam, quản ngục và Dư Kiêu không hề nói chuyện gì với nhau. Quản ngục đi nhanh, Dư Kiêu ở phía sau phải chạy theo cho kịp bước. Đến khi bước qua cánh cổng sắt, cảnh sát mới dừng lại và dặn dò: "Thời gian tạm tha chỉ có 3 ngày, nhất định phải trở lại báo cáo đúng hạn, không được trễ, nếu không sẽ bị coi là trọng tội bỏ trốn."
Nói đến đây, quản ngục đưa tay vỗ nhẹ vào vai Dư Kiêu như thể an ủi: "Ừm... cô được tạm tha đột ngột là do... mẹ cô. Có người phát hiện bà ấy tự tử ở nhà."
"Cái gì?"
Dư Kiêu kinh ngạc hét lên, lùi lại không thể tin nhìn chằm chằm vào quản ngục. Hai mắt cô lập tức đỏ hoe. Cô hoàn toàn không tin vào lời nói đó, mềm nhũn quỳ rạp xuống đất: "Không thể nào, mẹ tôi vừa mới đến thăm tôi vài ngày trước, không thể... cảnh sát, xin đừng lừa gạt tôi..."
Quản ngục cố gắng đỡ cô dậy, lúng túng tiếp tục an ủi: "Họ hàng của cô đã đón mẹ cô về rồi. Cô mau về nhà xử lý tang lễ đi. Thời gian của cô không nhiều, đừng lãng phí. À, chúng tôi đã chuẩn bị xe cảnh sát đưa cô về, đi thôi."
...
Đời này, Dư Kiêu sẽ không quên được cảnh tượng di ảnh của mẹ mình bày trong ngôi nhà cũ. Toàn bộ thế giới chỉ còn hai màu trắng đen. Ánh mắt của đám họ hàng nhìn cô giống như thấy một linh hồn xấu xa. Nỗi đau buồn ập đến chậm chạp. Khi cô muốn đến gần di ảnh thì bị người xung quanh ngăn cản, kéo đi. Cô đau đớn giãy giụa nhưng không thể chống lại được định kiến của mọi người.
Nhà tang lễ vang lên nhạc tang lễ quen thuộc, nghe có chút buồn cười. Dư Kiêu đứng bên cạnh quan tài với gương mặt vô hồn. Người đến đưa tang cho mẹ cô không nhiều, giống như khi bà còn sống, cả đời lận đận cho đến khi kết thúc cuộc đời cũng vậy. Chỉ có thể như thế mà thôi.
Thi thể nằm trong quan tài đã mất đi sắc hồng. Người mẹ như vậy khiến Dư Kiêu không dám quay đầu nhìn thêm. Tất cả đến quá đột ngột, biết bao bi kịch trong cuộc đời lần lượt đè nặng lên vai cô. Nhưng ngay cả sức lực để khóc cô cũng không có. Số phận bất công đã cướp đi linh hồn của Dư Kiêu từng chút một.
Lời an ủi của họ hàng cũng không lọt vào tai cô. Cho đến khi mẹ cô hóa thành tro bụi nằm trong chiếc hộp, được cô ôm vào lòng, hành lang của nhà tang lễ tối và hẹp. Khó có thể phân biệt được đâu là tiếng khóc thật, đâu là giả ở đây. Mọi người đều thể hiện ra mối quan hệ của mình với người đã khuất tốt đẹp đến đâu, nhưng chỉ có số ít là thật.
Dư Kiêu đi rất chậm, hốc mắt ướt át. Cô thậm chí không phát ra được tiếng thở. Cuối cùng, trong dòng nước mắt ấy, một nụ cười thoáng qua khóe môi. Nhưng có ai hiểu được trong nụ cười ấy là nỗi đau thấm tim gan nhưng không nơi để trút, không ai hiểu được cô đang cười vì điều gì.
———————————————————————————————————
Giản Ngữ Mộng đưa tay ngắm nhìn bộ móng tay xinh đẹp vừa làm xong. Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào khuôn mặt thanh tú khiến cô phải nheo mắt lại, uể oải đổi sang tư thế ngồi thoải mái hơn.
Sau khi gõ cửa, cấp dưới cung kính bước vào. Thấy cô chủ ngồi thẳng người, mới báo cáo: "Cô chủ, mấy ngày trước Dư Kiêu bắt đầu tìm việc, nhưng do lý lịch phạm tội nên bị từ chối, cả vòng gửi xe cũng không qua được."
Mặc dù Dư Kiêu đã ở trong tù nhiều năm, Giản Ngữ Mộng chưa bao giờ quên sự tồn tại của người này. Vì vậy sau khi Dư Kiêu ra tù, mọi hành động của cô ấy đều bị theo dõi.
Sau khi nghe cấp dưới báo cáo tóm tắt, Giản Ngữ Mộng bưng ly cà phê lên thổi hơi nóng, suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Cô ta đã ứng tuyển vào vị trí nào?"
"Đều là trợ lý thiết kế."
"Sau đó thì sao, đi đâu?"
"Trong khoảng thời gian này, cô ấy có một lần đi quét mộ. Công việc thì trắc trở không tìm được, nên mang đồ vẽ đến công viên náo nhiệt trong thành phố, bày giá vẽ cùng ghế ra ngồi, có lẽ là bán tranh kiếm tiền."
Giản Ngữ Mộng đặt ly cà phê xuống, suy nghĩ một chút, khóe miệng hiện lên một nụ cười tà ác: "Còn nhớ lúc mẹ cô ta treo cổ tự tử, mấy người có tìm thấy đồ vật trong nhà bà ta không?"
"Nhớ kỹ. Giấy tờ nhà đất, thẻ ngân hàng, thư tuyệt mệnh đều được giấu sau bản vẽ thiết kế treo trên tường. Sau khi bọn tôi tìm được thì trả về chỗ cũ, không động đến."
"Được, tôi biết rồi. Kế tiếp, các người không cần đi theo cô ta nữa, đi làm việc khác đi."
Cấp dưới đang định rời đi thì dừng lại, nhiều chuyện hỏi: "Cô chủ... Tôi không hiểu lắm..."
Giản Ngữ Mộng nhìn những con chim ngoài cửa sổ và hỏi: "Có gì không hiểu?"
"Chuyện của Dư Kiêu đã nhiều năm như vậy, chúng ta còn đuổi theo cô ấy làm gì?"
Giản Ngữ Mộng dựa vào ghế, ngẩng đầu lên rồi nhắm mắt lại, trả lời câu hỏi của cấp dưới: "Chuyện đơn giản vậy mà không hiểu rõ là sao? Lão gia cưỡng hiếp mẹ cô ta, còn cô ta bị tống vào tù tương lai bị hủy hoại, mẹ cô ta cũng chọn cách tự tử. Một người trẻ tuổi có tương lai tươi sáng như thế, giờ sự nghiệp lẫn gia đình đều không còn. Mối hận thù sâu đậm như vậy, Dư Kiêu sẽ coi như mây gió thoảng qua à? Chỉ dựa vào việc cô ta đánh lão già nằm liệt giường, chuyện này không dễ mà kết thúc vậy đâu. Tôi muốn cậu theo dõi hướng đi của cô ta, chẳng qua là muốn xem thử sau này cô ta định làm gì. Cô ta hai bàn tay trắng, chuyện bất chấp tất cả là chuyện rất dễ xảy ra. Nhà họ Giản không thể vì một cá nhân như thế mà bị hủy hoại. Biết hành động thì mới có thể đối phó thủ đoạn của cô ta. Nếu không hiểu được tâm tư của cô ta, thì làm sao đề phòng trước một bước, chẳng có gì sai cả."
"Cô chủ sáng suốt, nhìn xa trông rộng."
"Dù sao trong khoảng thời gian này, tôi cũng không muốn quản công ty. Để tôi tự đi gặp vị này đi, cậu không cần quản nhiều."
...
Dư Kiêu ngơ ngác cầm quyển tập vẽ. Cô mang từ trong tù ra ba tập giấy vẽ cao cấp Vưu Phi Phàm được tặng, bình thường không nỡ dùng, bây giờ lấy ra để mưu sinh cũng khá tốt. Chỉ tiếc là dòng người qua đường vội vã không bận tâm đến những bức ký họa đường phố, cũng không tiêu tiền để vẽ chân dung.
Ngay khi cô đang cẩn thận lau chùi dụng cụ vẽ tranh, một đôi giày cao gót xinh đẹp dừng lại trước mặt cô. Đôi giày cao gót hình miệng cá màu bạc sáng loáng kéo dài một đường đẹp mắt. Khi cô ngước mắt nhìn lên, có thể thấy một chiếc váy lụa đen trơn dài đến nửa đầu gối, đường xẻ bên hông tinh tế, gợi cảm mà không phù phiếm.
Khi tầm mắt của cô di chuyển lên trên, người phụ nữ trước mặt đột nhiên nghiêng người về phía trước, tiến lại gần mặt Dư Kiêu. Hành động này khiến Dư Kiêu hoảng sợ, cô bật ngửa ra phía sau, mông từ trên ghế thấp rơi xuống đất. Cô híp mắt lại vì đau, xoa mông hồi lâu không dậy được.
Người phụ nữ trước mặt thật xinh đẹp. Đầu óc Dư Kièo nghèo nàn, chỉ có thể nghĩ đến ba chữ "đẹp hoàn mỹ". Người phụ nữ đưa tay vén mái tóc dài xõa xuống rồi ngồi xuống chiếc ghế nhỏ, sau đó mỉm cười: "Có vẽ tranh không? Vẽ tôi một bức phác hoạ đi."
Có khách! Dư Kiêu bật người đứng lên, phủi bụi trên người bừa bãi: "Có, có, có!"
Giản Ngữ Mộng đánh giá Dư Kiêu, nghĩ trong lòng cô gái có nụ cười khờ khạo này còn đơn thuần hơn cô tưởng. Vì vậy bản thân vờ như một người khách bình thường, hỏi: "Một bức bao nhiêu tiền?"
"Cô là vị khách đầu tiên của tôi, giảm giá cho cô 50%, 50 tệ."
"Được, vậy hai bức đi, tròn 100."
Dư Kiêu vui vẻ nhưng cũng nhịn cười, vội vàng lấy giá vẽ và bút ra. Giản Ngữ Mộng cũng không giống bình thường, bình thường là một người lười nói chuyện, nhưng hôm nay lại mở lời nói chuyện phiếm, hai người tán gẫu qua lại.
"Cô là sinh viên mỹ thuật à, đến công viên kiếm thêm tiền?"
Dư Kiêu ngẩn ra một chút, thành thật lắc đầu, cười tủm tỉm trả lời: "Trông tôi trẻ vậy sao? Tôi không phải là sinh viên mỹ thuật, nhưng đừng lo, tranh của tôi sẽ không làm cô thất vọng. Cô chọn tư thế cô thích đi, một khi chọn xong là không được cử động nha!"
Giản Ngữ Mộng cũng lần đầu tiên ngồi làm mẫu vẽ phác hoạ. Nghe Dư Kiêu nói thế, cô thay đổi mấy tư thế, cuối cùng không kiên nhẫn nói: "Cô tùy tiện vẽ đi, tôi không ngồi yên được, không thoải mái."
"Được rồi, thế tôi tùy tiện vẽ nha."
Tâm trạng của Dư Kiêu cực kỳ tốt, ngay cả giọng điệu cũng rất thoải mái. Sau khi nói chuyện, dáng vẻ nghiêm túc của Dư Kiêu lọt vào mắt Giản Ngữ Mộng. Đôi khi bốn mắt nhìn nhau, Dư Kiêu hơi nheo mắt, nở nụ cười thẹn thùng. Dù sao cũng hiếm được gặp người đẹp. Cô không nhịn được khen: "Đường nét trên gương mặt của cô, dù không trang điểm vẫn rất cuốn hút."
Giản Ngữ Mộng cầm trong tay túi xách cười cười, thấp giọng lẩm bẩm: "Cô cũng biết vuốt mông ngựa quá ha."
"Không không không, tôi nói thật đó. Tất cả đều nằm ngay trong mắt, ngay ánh nhìn đầu tiên đã cảm thấy rất đẹp, bởi vì tỷ lệ gãi đúng chỗ ngứa, giống thiết kế nội thất..."
Nói đến đây, Dư Kiêu cắn môi ngừng lại. Giản Ngữ Mộng đương nhiên biết rất rõ về cô, nhưng vẫn giả vờ không biết: "Thiết kế nội thất? A ~ cô là nhà thiết kế à?"
"Tôi... tôi là sinh viên chuyên ngành thiết kế nội thất."
"Là chuyên ngành tốt, thị trường bất động sản đang sốt, các ngành đi kèm theo nó cũng sốt theo. Ngành này của cô không cần lo không kiếm được tiền. Sao lại còn chạy ra ngoài trời vẽ tranh?"
Câu hỏi này khiến Dư Kiêu bối rối. Chẳng lẽ nói với khách hàng cô là người có tiền án tiền sự à? Không thể rồi, đành nói cho qua chuyện: "Tôi thích vẽ tranh, kiếm tiền chỉ là thứ yếu, luyện bút mới quan trọng!"
Giản Ngữ Mộng lấy điện thoại di động ra xem thông tin của công ty, lẩm bẩm: "Thì ra là thế."
Dư Kiêu cầm bút để phác thảo từng đường một, thỉnh thoảng dùng đuôi ngón tay để làm nhòe bột chì. Mức độ cẩn thận nghiêm túc đã vượt qua giá 50 tệ. Chỉ một bức đã mất một buổi chiều. Vừa đúng lúc mặt trời lặn, mây mù tỏa sáng. Dư Kiêu lấy điện thoại di động ra: "Cô đang ngồi ngược sáng, chụp lên rất đẹp. Tôi có thể chụp một bức được không?"