Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi 2
Chương 17: Phiên Ngoài - Thung Lũng Funes
Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi 2 thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ thủ đô Roma đến thị trấn nhỏ Funes phía bắc nước Ý, con đường dài dằng dặc. May mắn thay, Quan Thư Quân đã cử người dẫn đường giúp đỡ. Thu Kỳ ngồi trên xe, say mê chụp ảnh từng khung cảnh tuyệt đẹp hai bên đường. Cô như một họa sĩ lang thang, tay cầm bảng vẽ, phác họa từng nét phong cảnh dưới ánh mặt trời chói chang của Ý. Tuy nhiên, hình ảnh cô đơn ngồi xa xa ấy, được Quan Thư Quân ghi lại trong mắt mình, lại trở thành nỗi cô đơn không thể tránh khỏi.
Sau nhiều lần dừng nghỉ, hai người cuối cùng cũng đến được thung lũng nhỏ Funes. Họ ngồi trên xe, ngước nhìn dãy núi hùng vĩ xa xa. Chiếc xe từ từ men theo con đường quanh co, người tài xế gật đầu giới thiệu nhiệt tình như một hướng dẫn viên du lịch:
"Ngọn núi cao nhất ở đây là ngọn núi tuyết mà người Ý tự hào nhất—Dolomites, thuộc dãy núi Alps. Mùa đông xuân, nơi đây thu hút rất đông khách trượt tuyết. Đây không chỉ là một trong những khu trượt tuyết tốc độ hàng đầu châu Âu, phong cảnh còn vô cùng tuyệt vời. Kết hợp với ẩm thực Italia, đúng là thiên đường dành cho những người yêu trượt tuyết và leo núi."
Thu Kỳ và Quan Thư Quân ngạc nhiên nhìn nhau, gật đầu hiểu ý. Thu Kỳ tò mò hỏi: "Thị trấn nhỏ kia có gì đặc biệt không? Còn cách trang trại của tôi bao xa?"
Người tài xế ngượng nghịu cười: "Xin lỗi cô Thu, tôi cũng chỉ dựa vào định vị mà ước chừng, chắc chỉ cách thị trấn một hai cây số thôi."
Quan Thư Quân nhíu mày: "Từ Roma đến đây suốt một quãng đường dài, từ thành phố đông đúc đến thị trấn hẻo lánh như vậy, tôi thấy nơi này dân cư thưa thớt. Không biết cái nông trại của cô có xa xôi quá không, nếu cô sống một mình như thế, liệu có bất tiện hay không an toàn không?"
Thu Kỳ biết Quan Thư Quân đang lo lắng cho mình, nhưng cô nhún vai thờ ơ: "Tôi thấy không quan trọng, miễn là tôi quen thuộc với đường xá và phong tục địa phương."
"Cô luôn suy nghĩ đơn giản như vậy, nếu tôi không đi cùng cô, sợ cô chẳng biết tìm nông trại của mình ở đâu?"
Thu Kỳ bứt tai: "Sao cô cứ nói chuyện không hợp ý là lại nói tôi hả?"
"Tôi có lòng tốt nhắc nhở cô thôi."
Hai người quen với việc trêu chọc nhau, mỗi người đều có cách hóa giải. Khi xe tiến vào thị trấn nhỏ, có lẽ vì đang là mùa du lịch thấp điểm, nơi đây vắng vẻ người qua lại. Người dẫn đường đưa họ đến một quán ăn cũ kỹ. Quan Thư Quân cầm thực đơn lật xem: "Muốn ăn gì?"
"Thành thật mà nói, lúc này tôi rất, rất muốn ăn lẩu."
Sau khi đóng thực đơn, Quan Thư Quân nhìn chằm chằm vào đôi mắt nhỏ dễ thương của Thu Kỳ, nở một nụ cười: "Với vẻ ngoài này của cô mà định cư ở đây sao? Tôi khuyên cô nên vui chơi thoải mái rồi ngoan ngoãn theo tôi về nước. Cô muốn làm gì thì làm đi."
"Cô."
"Cô gì mà cô hả, tôi nói sai sao? Thật ra tôi biết mục đích cô đến đây là gì..."
Thu Kỳ nhướng mày, nghiêng đầu nhìn Quan Thư Quân với vẻ tinh nghịch: "Nếu cô đoán sai thì sao?"
"Nếu tôi sai, bữa cơm này tôi không ăn, lập tức dẫn người về, nhắm mắt làm ngơ với cô."
"Chậc! Đánh cược lớn thế à?"
"Vậy nếu tôi đoán đúng thì sao?"
"Nếu cô đoán đúng, tôi sẽ về nước cùng cô."
"Chơi lớn thật đó."
Quan Thư Quân dựa vào ghế, cười đắc thắng, tiếp tục xem thực đơn: "Ôi, đói quá, gọi đồ ăn trước đi. Mì ống phô mai nhé, cô ăn gì? Ăn đi ăn lại cũng chỉ mấy món ấy, tôi ăn cũng chán rồi. Salad trông khá ngon, có rượu trái cây, muốn nếm thử không?"
Thu Kỳ trợn mắt: "Không phải cô muốn đoán à?"
"Vội gì chứ, dù sao tôi cũng thắng mà, nhất thời không vội."
"Yo yo, cô có chắc là cô sẽ thắng không?"
Sau khi gọi món, Quan Thư Quân ném thực đơn sang một bên, dựa vào bàn: "Cô kéo theo cả một chiếc vali đựng đồ vẽ, suốt chặng đường đều vẽ, vẽ đi vẽ lại vẫn chỉ là bóng dáng của Tần Quân. Cô đến nông trại chẳng qua là để hoàn thành tâm nguyện của Tần Quân, cũng có thể nói là tâm nguyện của cô. Trong nông trại sẽ có gì? Tôi đoán là có một kho tranh lớn, đủ để cô treo tất cả tác phẩm của mình. Nếu Tần Quân còn sống, chị ấy sẽ tổ chức cho cô một buổi triển lãm, chẳng sợ buổi triển lãm đó chỉ có họa sĩ và một vị khách, coi như cũng thành công viên mãn, đúng không?"
Thu Kỳ đang chơi với điện thoại, đột nhiên chiếc điện thoại rơi trên bàn tạo tiếng động. Nét mặt cô thoáng hiện vẻ phức tạp, rồi sau đó bật cười đến mức hai vai rung lên. Quan Thư Quân biết mình đã thắng, tiếp tục cười nói: "Tôi và Tần Quân sống chung bao nhiêu năm chứ? Dù lần cuối chúng tôi không gặp nhau, tôi vẫn đoán được hướng đi của chị ấy. Cô quen biết chị ấy, chính là may mắn của cô."
"Cô thắng."
...
"Em để ý dạo gần đây chị hay lén lút, không chỉ chuyện nấu ăn đâu!"
Vưu Phi Phàm khoanh tay dựa vào khung cửa phòng ngủ, còn Phoebe đang ngồi trước bàn trang điểm, nhướng mày: "Em lại đa nghi rồi."
"Vậy nói cho em biết, sao chị đi quán bar A mà không dẫn em đi cùng!?"
"Dư Đinh Chi hẹn chị ở chỗ đó, trước đây hai người bọn em cãi nhau, bây giờ gặp mặt không thấy xấu hổ à?"
"Ư a u ơ! Là chị nghĩ em không muốn gặp cô ấy, hay cô ấy không muốn gặp em?"
"Em muốn gặp cô ấy à?"
"Thôi khỏi, mắc công vừa nhìn thấy mặt là cãi nhau, dù sao chị cũng đã vi phạm quy tắc giao tiếp của chúng ta, chị nói xem, nên phạt chị thế nào đây?"
Vừa nói, Vưu Phi Phàm tiến lại gần, hai tay bắt đầu giở trò vô lễ. Phoebe hất tay Vưu Phi Phàm ra, tức giận nói: "Vậy thì phạt chị nấu cơm cho em, em thấy thế nào?"
"Ơ kìa, em đùa thôi, mình đến phòng piano đi, em muốn nghe chị đánh đàn."
Phoebe đứng dậy, cưng chiều xoa đầu Phi Phàm: "Được rồi! Đại bảo bối nhà chị muốn gì thì được đó!"
"Vợ à, chị chiều em lên tới tận trời rồi!"
"Là do em không chịu nổi, thỏa mãn quá dễ dàng, còn dễ dỗ hơn cả Khuynh Phàm!"
"Này cho thấy em là người lương thiện!"
Hai người tay trong tay đi tới phòng piano. Phoebe mở nắp đàn lên, vỗ vỗ chỗ bên cạnh: "Đừng đứng bên cạnh chị, ngồi xuống đi."
Vưu Phi Phàm lắc đầu từ chối: "Em thích đứng ở cửa xem chị đánh đàn, đây là bí mật nho nhỏ của em. Giống như chị không biết, thỉnh thoảng em sẽ đến quán cà phê, ngồi ở vị trí lần đầu tiên gặp chị gọi một tách cà phê, sau đó nhớ lại cảnh chị bước vào cửa, cái lại cảm giác bỡ ngỡ đó vẫn chưa phai theo thời gian. Chị nhất định không hiểu được, sao em lại yêu chị đến thế, đúng không?"
Phoebe không trả lời Phi Phàm, cô nhắm mắt lại rồi chơi bản "Hoa Mai Tam Lộng", Phi Phàm tiếp tục nói theo giai điệu du dương:
"Mà không có lý do đâu, yêu một người vốn chẳng có lý do gì. Nếu đóng gói nó trong ngôn từ hoa lệ, trông sẽ nhạt nhẽo. Đơn giản là muốn ở cạnh chị, sáng sớm mở mắt ra trong giây đầu tiên phải nhìn thấy chị, trước khi nhắm mắt ngủ cũng phải thấy chị, ăn cơm thì nhớ đến chị, làm gì cũng nhớ đến chị đầu tiên. Tóm lại, chỉ cần sớm tối có chị ở bên, em đã thấy an tâm."
Phoebe mở mắt ra, ngừng đánh đàn, đứng dậy đi đến trước mặt Phi Phàm: "Không ai có thể thay thế em, cho dù chị có nhiều tiền cũng không mua được sự thỏa mãn mà em mang đến cho chị. Trong mắt em, có phải chị vẫn đứng ở trên đỉnh cao, hờ hững nhìn em, đó chẳng qua là vì chị muốn tóm chặt hạnh phúc bình thường em cho chị.
Chúng ta đều là người trần có da có thịt, đều sẽ có thất tình lục dục. Chị xin lỗi, vì chị đã từng không trân trọng, nhưng tình yêu của em giống cơn mưa phùn lặng lẽ thấm vào vạn vật, trong vô thức đã chiều chị hư. Chị sợ em không cần chị nữa, em nhìn đi em được rất nhiều người thích, cho dù là Tịch Nhiên hay Thu Kỳ, đừng nói tới Quan Thư Quân, người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, họ phù hợp với em hơn chị, sự tồn tại của họ, là chế nhạo tàn nhẫn cái vượt trội của chị.
Nếu em từ bỏ chị, quay đầu lại sẽ có một thế giới hoàn mỹ khác, nhưng chị không có em, thứ chị mất đi không phải là một thế giới, mà còn đánh mất cả bản thân. Cho nên chị không hoàn hảo, chỉ có mình chị biết, bản thân chị không xứng với em."
Vưu Phi Phàm dang tay ôm Phoebe thật chặt, giọng nghẹn ngào than vãn: "Em không được phép chị nói như vậy về mình! Chúng ta sinh ra là để dành cho nhau, không thể tách rời, giống như chị đã nói, đời này của em dùng để lãng phí trên người chị!"
Nói xong, duỗi tay ôm mặt Phoebe: "Vợ em thông minh tháo vát, có tiền lại xinh đẹp hơn người, chơi đàn hay, nấu ăn ngon, có đứa con nề nếp ngoan ngoãn, nếu em còn tham lam muốn ăn đồ trong cái đĩa kia, này chẳng khác khó khăn ngàn dặm sao, thôi nhiêu đây em đủ hài lòng rồi!"
"Hôn hôn!"
"Hôn hôn!"
Hai người hôn nhau không biết mệt mỏi, ước gì đem đường rải cho cả thế giới ăn. Hôn nhau được một lát, Phi Phàm búng ngón tay: "Em xuống nhà làm nước ép cho chị."
"Em vừa nói một cái là chị thấy khát."
"Vậy ngoan ngoãn chờ em."
Tiễn được Phi Phàm đi ra khỏi, Phoebe mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cầm túi lục lọi một hồi, sau đó lấy ra một tấm thiệp mời vẽ tay rất đẹp. Tấm thiệp này phải vượt hơn nửa trái đất mới nằm trong tay cô, không dễ dàng chút nào. Thời gian mời tham gia được viết bằng chữ viết rất đẹp trên đó, tính theo cách này, vẫn còn một tháng để ngồi chuẩn bị.
Phoebe lại giấu tấm thiệp đi, thò đầu nhìn về phía cửa sợ Phi Phàm xông vào, sau đó cầm điện thoại đi ra ban công: "Tiểu Đỗ, chuyện visa thế nào rồi?"
"Em đã điền vào tất cả các tài liệu cần thiết, giấy tờ xác nhận đã chuẩn bị đủ, chỉ chờ chị và Phi Phàm hẹn thời gian đến trung tâm thị thực."
"Vậy visa của Phi Tuấn với mấy người Soso thì sao?"
"Hôm trước, em có âm thầm liên hệ với họ rồi, mọi người đều rất tích cực, visa cũng được cấp hết rồi, chỉ còn thiếu chị và Phi Phàm thôi."
"Vậy còn của em thì sao? Đừng quên visa của mình đó. Nhớ là đừng để Phi Phàm biết kế hoạch của tôi."
"Em đã làm xong hết rồi, em làm việc thì sếp cứ yên tâm. Chuyến du lịch lần này, rất cảm ơn sếp đã cho em đi cùng."
"Đi theo tôi nhiều năm như vậy, tôi bận bao nhiêu thì em bận bấy nhiêu, bây giờ tôi rảnh nhưng em vẫn còn bận với Phi Tuấn, cũng phải nên nghỉ ngơi thôi."
"Cảm ơn sếp."