Chương 5: Nửa năm trước (3)

Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi 2 thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Xin chào, với số tiền này tôi có thể mua được vé đến thành phố xa nhất nào?"
Câu hỏi ngớ ngẩn của tôi khiến cô bán vé nhìn tôi với ánh mắt thiếu kiên nhẫn. Cô ta nói gắt: "Đi đâu chẳng biết? Người phía sau vẫn xếp hàng, nhanh lên đi!".
Tôi quay lại nhìn đoàn người phía sau, bèn thản nhiên nói: "Vậy cho tôi một vé tàu đến Thành Đô. Cảm ơn cô!".
"Thành Đô phải không? Chuyến nhanh nhất là lúc 10 giờ 30 sáng, còn 20 phút nữa mới soát vé. Chỉ có ghế hạng nhất thôi. Lấy không?"
"Lấy!"
Tôi đưa tiền, rời khỏi quầy, ngậm chặt chiếc vé màu xanh lam trong miệng chạy về phía sảnh chờ, sợ rằng mình sẽ lỡ chuyến tàu. Nhìn những hành khách lướt qua mình, tôi cảm thấy trong lòng rộn rực. Tôi biết mình vẫn còn yêu Phoebe, có lẽ là tình yêu đã mệt mỏi.
May mắn là tôi không lỡ chuyến tàu. Tôi nhảy lên toa, tìm đúng chỗ, đặt balo xuống và ngồi xuống. Khi sân ga bắt đầu lùi dần, tôi quay đầu nhìn, cứ nhìn như thế cho đến khi sân ga biến mất khỏi tầm mắt. Thế nhưng, tôi chẳng thấy bóng dáng mình mong muốn, cũng chẳng có cảnh rượt đuổi như trong phim. Tôi chỉ là một người rời khỏi thành phố này với đầy thất bại.
Thành Đô, một thành phố xa lạ. Tôi chỉ nghe nói ở đó có vô số món ngon, người dân nơi đây có những thú tiêu khiển đặc trưng. Mỗi buổi sáng sẽ pha một tách trà nóng, nghiêng đầu nhìn con đường dài vô tận ngoài cửa sổ. Khung cảnh phẳng lặng và hoang sơ của thành phố biển đã tạo nên nét độc đáo cho cuộc sống nơi đây - một thành phố biển buồn. Tôi ngáp, mắt nhắm không tự chủ, nhớ lại khoảng thời gian chiến tranh giữa chúng tôi...
———————————————————————————————————————————
Từ hôm đó, tôi và Phoebe như những người thuê phòng sống chung dưới một mái nhà. Đương nhiên, chúng tôi chẳng ngẩng đầu nhìn thấy nhau, cũng chẳng cúi đầu gặp mặt, thậm chí chẳng nói với nhau một lời. Ngay cả trong bữa tiệc gia đình cuối tuần, Tố Duy và Phi Tuấn có mang theo con cái đến chơi, cũng chẳng thể hàn gắn được cái vết nứt khó hiểu giữa tôi và Phoebe.
Một đêm nọ, sau khi dỗ Khuynh Phàm đi ngủ, tôi đứng trước cửa phòng làm việc, do dự mãi không biết có nên vào trò chuyện với Phoebe hay không, coi như tôi nhận sai, coi như hôm đó tôi nổi nóng không đúng. Đúng lúc tôi đang phân vân, vô tình nghe được cuộc điện thoại của Phoebe.
"Đã trễ như vậy, sao còn chưa ngủ?"
"......"
"Dạo trước cảm ơn cô đã đưa tôi về."
"....."
"Tối mai đi ăn nhẹ nhé? Để tôi nghĩ đã... chắc không có vấn đề gì... được rồi, chúng ta đi."
"....."
Tôi giật mạnh gấu áo, gục đầu xuống trong tuyệt vọng, cảm thấy khó chịu vô cùng. Chỉ với ba câu nói, tôi có thể nghe thấy sự vui vẻ thoải mái trong giọng điệu của Phoebe. Có lẽ tôi đã quá quan tâm đến Khuynh Phàm, chăm lo cho con bé, mà quên mất bước chân của Phoebe vẫn chưa từng chậm lại.
Tôi bước về phía phòng khách, đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa phía sau. Tôi quay lại nhìn, thấy Phoebe đang cầm chiếc ly rỗng, chắc là ra ngoài pha cà phê để làm việc. Tôi quay lại trước mặt cô ấy, lấy chiếc ly, lặng lẽ bước xuống nhà bếp. Cô ấy không từ chối tôi, nhưng cũng chẳng nói gì với tôi.
Tôi pha một ly cà phê Lam Sơn, vẫn theo cách cũ - thêm sữa không đường, rồi quay trở lại phòng khác. Phoebe chống tay lên lan can bằng gỗ, thần sắc khá thư thái. Cô ấy nghiêng đầu nhìn tôi, tôi cười nói: "Uống cà phê nhiều không tốt, sau này uống trà đi."
"Được, nghe lời em."
Cùng cô ấy quay lại phòng làm việc, tôi đặt cà phê lên bàn, rất đúng lúc định rời đi. Phoebe mở miệng ngăn tôi lại, "Phi Phàm."
"Sao vậy?"
Cô ấy khoanh tay trước ngực, dựa vào ghế, như thể đang sắp xếp lại suy nghĩ. Tôi yên lặng chờ đợi, trong lòng tràn đầy hy vọng. Cuối cùng, cô ấy mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng hơn, "Gần đây công ty đang chuẩn bị một dự án lớn, chị khá bận, nên không để tâm đến cảm xúc của em."
Tôi biết cô ấy đã dành cho tôi sự quan tâm tốt nhất, nhưng vẫn cảm thấy hụt hẫng. Tôi ghé vào hôn lên trán cô ấy, ôm lấy cô ấy bằng cả hai tay, nhỏ giọng xin lỗi: "Hôm đó... em mất bình tĩnh, chị bận như vậy mà em lại không cân nhắc đến trạng thái của chị, là em không đúng, thật xin lỗi."
Phoebe quay lại nhìn tôi, mỉm cười và quàng tay qua cổ tôi, nói: "Em đi nghỉ ngơi đi."
"Em biết rồi, chị cũng đừng làm muộn quá, nghe lời."
"Đọc xong tài liệu này, chị sẽ đi ngủ."
Một ngày cuối tuần quý giá trôi qua. Sau khi tôi đưa Khuynh Phàm đến trường nội trú, lái xe đến siêu thị, vừa chọn trái cây vừa suy nghĩ xem có nên làm chút điểm tâm trà chiều mang đến công ty cho Phoebe không.
Bỗng nhiên, một người phụ nữ đi ngang qua tôi, mùi nước hoa quen thuộc và dáng lưng xinh đẹp khiến tôi chút sững sờ. Tôi vội vàng đặt trái cây xuống, nhìn xung quanh, người phụ nữ ấy đã biến mất khỏi tầm mắt tôi. Tôi thất vọng thì thầm: "Làm sao có thể... Tịch Nhiên ở Berlin sẽ không quay về."
Về đến nhà cũng đã qua giờ ăn trưa, tôi chiếm trọn phòng bếp, bận rộn chuẩn bị bữa trà chiều. Thậm chí dì bảo mẫu còn thò đầu ra nói đùa: "Tiểu Phàm, cháu thật siêng năng, lại chuẩn bị đồ ăn cho Lam đổng à? Để dì vào hỗ trợ cháu!"
"Không cần đâu ạ, để cháu tự làm. Lát nữa dì vào bếp dọn dẹp giúp cháu nha."
Tôi đặt bánh bao kim sa vào hộp giữ nhiệt, lại làm thêm một salad hoa quả cùng nước ép trái cây. Bữa trà chiều đủ màu sắc và hương vị đã sẵn sàng. Tôi ngâm nga một bài hát nhỏ đi vào chỗ đậu xe. Dù trước kia tôi đã không ít lần mang đồ ăn chiều đến cho Phoebe, cô ấy cũng không nói gì, nên lần nào tôi cũng cho là đúng.
Ngồi vào xe, nhìn đồng hồ, chà! Đã gần 4 giờ rồi, trễ chút nữa thì đây không còn gọi là trà chiều nữa. Tôi phóng trên đường, suýt chút nữa là vượt đèn đỏ. Tôi nghiêng đầu nhìn hộp điểm tâm trên ghế phụ, mỉm cười rồi lắc đầu. Nguyện cả đời này làm những điều nhỏ nhặt, chỉ cần người khác không thấy phiền, chỉ cần có thể làm cô ấy vui thì tôi cũng vui.
Đến công ty, chào lễ tân một tiếng, rồi vào thang máy lên lầu. Từ xa nhìn thấy Thư ký Đỗ đang dọn dẹp bàn làm việc, tôi vẫy tay từ xa: "Chào! Thư ký Đỗ, lâu không gặp!".
Thư ký Đỗ ngẩng đầu nhìn tôi, nhìn thấy hộp cơm trên tay, bỗng thốt lên: "Phi Phàm, Lam đổng đã tan làm rồi!".
Tôi ngây ra: "Hả... cô ấy tan làm rồi à?"
"Đúng vậy, nghe nói là có cuộc hẹn cá nhân, nên về sớm. Gần đây công ty có nhiều việc, hiếm thấy cô ấy về sớm như vậy. Có lẽ cuộc hẹn này rất quan trọng."
"Oh... như vậy sao...."
Tôi hơi thất vọng, xoay người định rời đi, chợt nghĩ ra điều gì đó, quay lại hỏi: "Vậy cô có biết cô ấy đi gặp ai không?"
Thư ký Đỗ lắc đầu. Tôi cũng không làm khó cô ấy, dù sao đây cũng là thân tín của Phoebe, cho dù biết rõ mối quan hệ giữa tôi với Phoebe, cô ấy cũng không thể tùy tiện nói. Tôi nhìn hộp đồ ăn trên tay, cuối cùng cười đặt lên bàn thư ký Đỗ: "Đây, đây, đây, đi làm vất vả, Phoebe không có ở đây, vậy thì cho cô nếm thử tay nghề của tôi."
Tôi giả vờ thoải mái, không đợi Thư ký Đỗ từ chối, rời khỏi tòa nhà văn phòng. Nhớ lại cuộc nói chuyện đêm qua, tôi bừng tỉnh. Hôm nay Phoebe có hẹn, tôi cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, ngồi vào xe, dù sao cũng rảnh, hôm trước Soso nói Đại Tráng quá bận, nên tôi cũng nên chỉnh đốn lại bản thân, lo công việc của mình.
Vừa mới khởi động xe, điện thoại đột nhiên vang lên. Trên màn hình hiện lên tên Dư Kiêu. Quả thật rất kỳ quái, bạn tù của tôi giống như một vị thần. Nếu tôi không tìm cô ấy, thì cô ấy như chết rồi. Điều để chứng tỏ cô ấy còn sống chính là vẫn nằm trong danh sách liên hệ của tôi.
"Lão Dư, hôm nay là ngày lành gì đây, sao lại đưa cậu đến đây a?"
Dư Kiêu không tự nhiên mà tìm tôi. Cô ấy vốn sống rất trầm ổn, càng không có gì khác thường. Lúc này cũng không ngoại lệ, giọng nói thản nhiên: "Tôi với Ngữ Mộng ra ngoài ăn tối, cậu đoán xem bọn đã gặp ai?"
Đương nhiên, Dư Kiêu thấy tôi im lặng không nói gì, cô ấy tiếp tục: "Địa chỉ nhà hàng đã gửi qua WeChat cho cậu, đến đây đi, coi như bạn cũ gặp lại hẹn ăn một bữa, đến rồi từ từ trò chuyện với nhau."