Chương 86: Mất Mát

Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi 2 thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ván đầu tiên, quản gia và Quan Thư Quân đã tới bài, chỉ còn tôi và Jane đánh nhau, cô ngồi đối diện tôi, cách cầm bài cũng rất điêu luyện, nhìn cũng không nhìn, dùng ngón tay vuốt quân bài, rồi ném quân bài giữa sòng bài, tự tin hô lên: "Bát Vạn."
Tôi đang nhấp tách trà nóng, vừa nhìn Bát Vạn liền hét: "Chow!"
· Chow: khi ăn được 1 con phải hô, cách gọi chow này là ăn bài theo kiểu số 1-9, ở đây ăn Bát Vạn có thể là ăn Thất Vạn, Bát Vạn, Cửu Vạn.
Tôi phản ứng bất ngờ khiến Jane giật mình, cô trợn mắt nhìn tôi, tôi nhặt Bát Vạn cô ném ra, cười nhạo: "Nói thật, cô quả nhiên táo bạo, đụng ngay bài chow toàn chữ Vạn, ai cũng biết tôi chỉ một nước, cô còn dám đánh Bát Vạn, can đảm thật! Êy ya~ Chỉ có một lá bài trên tay, tuyệt ~ "
Jane tức giận đập bàn: "Cô nói luyên thuyên gì, mau rút bài đi!"
Tôi cầm bài lên xem đi xem lại, trong lòng reo hò: nhất vạn nhất vạn nhất vạn, cảm nhận quân bài trong tay, cuối cùng quẳng mạt chược vào mặt Jane, hả hê: "Tự rút nhất vạn!..., chow một hàng thêm cặp ù, mời cô mở rộng tầm nhìn~"
Quan Thư Quân trừng mắt không thể tin, kiểm tra bài đi kiểm tra lại, rồi nhìn Jane đầy trách móc. Jane tức giận đẩy hết quân bài xuống, không chịu: "Cô chờ đó cho tôi! Lại đây!"
Tôi cười như kẻ côn đồ ngoài chợ, châm điếu thuốc, đưa tay ra: "Chờ chờ cái mà chờ, nhìn là rõ rồi, đưa tiền đây!"
Jane lấy xấp tiền ném trước mặt tôi, lẩm bẩm: "Người đầu tiên giành chiến thắng là tờ giấy nháp, đây mới chỉ là bắt đầu!"
Tôi đếm tiền, lắc đầu quát: "Tôi đây là kẻ không có bao tay bắt cái con sói trắng như cô~ cô bình tĩnh lại chút nào!"
Thế là, tình hình tiếp theo trở thành như thế này ...
Tôi: "Yêu kê!"
Jane giật cướp lấy yêu kê: "Ù!"
Tôi bĩu môi trêu: "Ù muỗi thôi mà, tham vọng của cô đâu rồi hả? Chậc chậc chậc~"
*Ù muỗi: ù nhỏ nhất.
Mở ngăn kéo, lấy tờ tiền giấy ném cho cô: "Thưởng cho cô đó."
"Đồ vô lại!"
....
Tôi: "Oh no! Tự chow."
Kiều Tâm: "Cướp Chow!"
"Ơ, cũng còn biết cướp chow à!"
"Đưa tiền đây!"
"Đây đây đây, lại cho cô chút tiền tiêu vặt."
....
Quan Thư Quân: "Tự rút, Tiểu Thất."
Jane nhăn mặt nhìn Quan Thư Quân ngồi đối diện: "Hèn gì ván này chị không thèm tạo tiếng động gì, chỉ đánh không chạm, ngồi cả buổi hóa ra là bài lớn nha. Thất vạn."
Tôi chộp lấy mạt chược: "Thất vạn! Đôi lớn, ù!"
Lão quản gia: "Thật xin lỗi, Cô Jane, tôi cũng ù rồi."
Tôi cười đến nước mắt suýt trào: "Ha ha ha, cú đúp, ha ha ha ha ha, cô thật đen!"
Sắc mặt Jane quả nhiên tối sầm: "..."
.....
Quan Thư Quân: "Yêu kê."
Jane: "Bóc, Cửu vạn."
Tôi: "Ù!"
Jane hét lên: "Vưu Phi Phàm, cô cố ý đúng không! Vòng trước Quan Thư Quân cũng đánh Cửu Vạn, tại sao cô không ù hả?!"
Tôi tự tin: "Thì tôi thả một vòng không được à? Dù sao cũng đến Tứ gia rồi, bây giờ tôi muốn của cô đó, cho cô tức chết!"
"Cô chờ đó!!!"
....
Đến lúc nghỉ chơi, tôi khiến Jane thua sạch, sắc mặt cô càng khó coi, còn tôi càng kiêu ngạo, cuối cùng Quan Thư Quân chịu không nổi, giẫm lên chân tôi dưới gầm bàn, chân đau đến thở hổn hển, cô cười đứng dậy thu xếp: "Trời đã khuya, hôm nay đánh tới đây thôi. Trễ rồi, Jane ở lại đây đi, nào dậy rồi thì cùng ăn chè trôi nước, có thêm người trong nhà náo nhiệt hơn."
Tôi mở ngăn kéo đầy tiền, lấy phong bao lì xì Quan Thư Quân đưa, hôn lên: "Đã nói là sẽ đại cát đại lợi mà!"
Quan Thư Quân cười, gõ đầu tôi: "Biến đi ngủ đi."
"Được~"
Jane véo tai tôi, hung hãn hét: "Được đó, cô chờ đó cho tôi! Lần sau, tôi sẽ để thua mất luôn cái quần!"
Tôi hất tay cô ra, quay đầu trách: "Là ai lớn lối bảo sẽ làm tôi phá sản chứ~ về nhà bế quan tỏa cảng tu luyện thêm mấy năm nữa đi, đồ tiểu pháo!"
Nói xong, tôi vụt chạy về phòng, cả ngày mệt mỏi, quăng mình lên giường, lấy điện thoại ra, nhìn WeChat, mở giao diện trò chuyện của Phoebe, suy nghĩ có nên nhắn chúc mừng không, chần chừ hồi lâu vẫn không đủ can đảm bấm vào ảnh cô ấy, chỉ lẩm bẩm: "Vợ yêu, chúc mừng năm mới."
Đột nhiên màn hình chuyển cuộc gọi đến, dòng chữ Phoebe hiện lên, tôi sợ đến mức đánh rơi điện thoại xuống giường, cầm lên lần nữa, cuối cùng lấy hết can đảm bắt máy.
Tôi chưa kịp nói thì trong tai nghe đã vang tiếng nhạc, mở loa ngoài, căn phòng tràn ngập giai điệu êm dịu của piano, dù không biết đây là bài gì, nhưng cảm thấy dễ chịu.
Tôi bước đến cửa sổ nhìn màn đêm đen kịt, lặng lẽ thưởng thức cảnh sắc trong vườn cùng giai điệu du dương, cho đến khi bài hát kết thúc, thế giới rơi vào yên tĩnh lạ thường, cô ấy vẫn im lặng bên đầu dây, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng: "Chúc mừng năm mới."
Tôi cười, đây là món quà năm mới tuyệt vời nhất, đáp lại rất nhẹ: "Nguyện vọng năm mới của chị là gì?"
Tôi có thể nghe thấy tiếng thở dài thê lương của cô ấy, sau đó cô trả lời nhẹ: "Người yêu trở về."
Bốn chữ này như gió như nước thấm vào lòng tôi, tôi khẽ cau mày, châm điếu thuốc, chúc: "Chúc nguyện vọng của chị thành hiện thực."
Tôi ôm điện thoại, tự nói với bản thân: "Lao vào biển lửa vì chị, chịu tủi nhục vì chị.... Từ đầu đến cuối chị không hề hay biết, em yêu chị là bình mới rượu cũ."
...
Mồng bảy Tết, mọi người bắt đầu năm mới hân hoan, nhưng tôi lại bắt đầu cơn ác mộng mới. Sáng sớm, Quan Thư Quân đưa tôi đến Quan Thị, tôi không hiểu, không phải đến Hannuo à? Cô ngồi trong xe vui vẻ: "Hôm nay, chúng ta nên chuẩn bị quà năm mới cho Lam Phi Ỷ."
Tôi chợt hiểu ra, cuối cùng hiểu cô định làm gì, giả vờ bình tĩnh cuộn người, uể oải dựa vào cửa kính: "Tôi sẽ cố gắng phối hợp."
"Còn một lát nữa mà, thả lỏng chút đi, coi như là một cuộc phỏng vấn."
"Tình cảnh nào tôi chưa gặp, cô còn sợ tôi lo lắng à?"
"Chỉ sợ cô mềm lòng, không dám nói lời tàn bạo."
"Vậy thì cô yên tâm đi, tôi sẽ nói ra hết."
"Vậy thì tốt."
....
Theo chân Quan Thư Quân vào văn phòng, lát sau Jane dẫn người đến, hào hứng giới thiệu: "Đây là cô Hồ của báo tài chính kinh tế xxx, hôm nay đến đây phỏng vấn."
Tôi nhìn chằm chằm người phụ nữ bụi bặm đeo kính gọng đen, không thiện cảm, cô Hồ khách sáo bắt tay, chúng tôi đến phòng tiếp khách trò chuyện, Jane và Quan Thư Quân không đi theo, trước khi đi Jane vỗ đầu tôi, đắc ý: "Biểu hiện cho tốt nha~"
Chờ thư ký bưng nước xong, tôi cố ý đóng cửa, cô Hồ lấy bút ghi âm và điện thoại, bắt đầu phỏng vấn, lúc đầu tán gẫu tự nhiên, nói nhảm đủ thể, cô ấy biết dẫn dắt chủ đề, cuối cùng cầm chén trà nhấp ngụm, khéo léo chuyển chủ đề: "Không ngờ cô Vưu đã trải qua nhiều chuyện phong phú như vậy, tôi nhớ trước kia có đọc tin tức khá giống, nói quan hệ cô Vưu và Lam đổng rất tế nhị."
"Cô đang nói về Lam Phi Ỷ à?"
"Phải, đúng vậy, cô Lam Phi Ỷ, đứng đầu tập đoàn Lam Thị."
"Không giấu gì cô, chúng tôi đã chia tay rồi."
"Ý của cô chính là hai người từng ở bên nhau? Và rồi chia tay? Đáng tiếc, cô bằng lòng chia tay với nhân vật nóng bỏng tay như Lam đổng à?"
"Chúng tôi đã ở bên nhau nhiều năm, có lẽ do tam quan không hợp nên không thể đi cùng nhau nữa."
"Tôi nhớ Lam đổng có cô con gái, là con của chồng trước, hơn nữa năm đó có vụ án khiến dư luận xôn xao, chồng trước bắt cóc cô ấy và con gái sau đó tự sát... Cũng có tin đồn đứa bé là Lam đổng thụ tinh nhân tạo, cô Vưu có thể xác nhận chút được không, để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mọi người.... Cô và Lam đổng sống chung nhiều năm, quan hệ của cô với đứa bé thế nào?"
"Đúng, đứa bé là cô ấy thụ tinh nhân tạo với chồng trước, dù không có quan hệ gì với tôi, tôi vẫn xem như con ruột, rất thích đứa bé, sống chung nhiều năm, đã xem như người nhà."
Nói đến đây, bầu không khí thay đổi, cô Hồ hỏi hết câu này đến câu khác: "Cô và Lam đổng quan hệ tốt như vậy, vậy lý do thật sự chia tay là gì? Đứa bé thụ tinh nhân tạo từ cô ấy và chồng trước, chắc có ảnh hưởng không nhỏ, cô có thể nói thêm về nguyên nhân chồng trước cô ấy tự sát bằng bom không, hay là hiểu lầm cô Vưu là người thứ ba.... Nếu như Lam đổng không yêu chồng trước thì tại sao lại kết hôn, cái này có liên quan gì đến tranh giành tài sản nhà họ Lam không?"
Cuộc phỏng vấn cả buổi sáng kết thúc, tôi đứng trước bồn rửa mặt trong phòng wc, nhìn mình trong gương tái nhợt mệt mỏi, trả lời từng câu hỏi chi tiết, giống như đã hứa với Quan Thư Quân, sẽ nói ra hết. Tôi lấy điện thoại nhắn Phi Tuấn: "Mau đưa Khuynh Phàm rời khỏi nơi này."
Phi Tuấn không gọi hay trả lời tin. Tôi điều chỉnh cảm xúc, quay lại văn phòng Quan Thư Quân. Jane đã đi cùng phóng viên, Quan Thư Quân ngồi ghế nhìn tôi, cuối cùng mỉm cười: "Trông cô không vui."
Tôi thành thật: "Đương nhiên không vui rồi, ai lại bằng lòng vô cớ kể lể quá khứ không vui của mình chứ."
Cô gật đầu: "Tin tức ngày mai nhất định rất thú vị."
...
Quả nhiên, sáng hôm sau, tôi đang ăn cháo trong phòng ăn, Quan Thư Quân đặc biệt sai người chuẩn bị tờ báo kinh tế xxx mới nhất, tôi tưởng Jane chỉ dùng bài phỏng vấn đưa tin, nào ngờ trên các nền tảng truyền thông lớn nhỏ đều đăng lại đoạn ghi âm cuộc phỏng vấn.
Các loại tiêu đề bắt mắt: "Con đường tình của nữ doanh nhân, coi thường thế tục vứt bỏ chồng cũ, cuối cùng tan vỡ.' 'Chuyện riêng tư của nữ chủ tịch họ Lam bị vạch trần'.... Tôi trầm mặt xem nội dung, tất cả phỏng vấn đối thoại, sau khi người ta thêm dầu thêm giấm hoàn toàn thay đổi, trên Weibo còn nhiều lời chửi bới.
'Đồng tính luyến ái... kinh tởm...'
'Có tiền thì thật biết chơi, con thụ tinh ống nghiệm tranh giành tài sản gia đình, kết hôn rồi mèo mỡ với phụ nữ, chơi lớn ghê! '
'Để giành tài sản gia đình mà thụ tinh nhân tạo, thế mà cũng làm được...."
'Loại phụ nữ này dù xinh đẹp đến đâu cũng có lòng rắn độc... kinh khủng! '
'Chồng cũ tự sát, lấy phải loại đàn bà này sẽ xui xẻo tám đời. '
'Chống lại những con đ* mưu mô, phá sản! '
'Thịt người! Thịt người là phải! '
'Cái cô họ Vưu kia chẳng tốt đẹp gì, còn từng ngồi tù.'
'Mẹ kiếp, nam nữ đều ăn, xinh đẹp da trắng còn nhiều tiền, một đời một thắng.'
Quan Thư Quân lướt điện thoại đọc từng bình luận cho tôi nghe, cuối cùng không thể đọc thêm, giật tờ báo trong tay tôi xé thành từng mảnh: "Đừng đọc đi, ăn đi."
Tôi thành thật: "Đương nhiên không vui rồi, ai lại bằng lòng vô cớ kể lể quá khứ không vui của mình chứ."
Cô gật đầu: "Tin tức ngày mai nhất định rất thú vị."
...