**Tinh Tinh Giăng Đầy Trời**
*— Khi tình yêu cũ trở lại, không còn là thanh xuân rực rỡ, mà là máu, nước mắt và một đứa trẻ không phải con ruột…*
Chung Viễn Hàng — bác sĩ trẻ tuổi tài năng, lạnh lùng, điềm đạm, từng mang trong tim một vết thương không tên: bị người bạn thân thời thơ ấu, Trương Diệp, từ chối phũ phàng giữa mùa hè năm mười tám tuổi. Năm tháng trôi qua, anh lặng lẽ nuôi dưỡng tình cảm ấy như một bí mật cay đắng, một ám ảnh không thể xóa. Sau bao năm vật lộn với sách vở, ca trực dài dặc và những ca mổ thâu đêm, anh trở về quê nhà, làm việc tại một bệnh viện nhỏ — nơi tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ gặp lại người khiến tim mình tan vỡ.
Cho đến một đêm mưa gió.
Ba bóng người lao vào hành lang cấp cứu: một bà lão khóc lóc, một đứa trẻ gào khóc trên lưng, và người đàn ông cõm lưng gánh cả thế giới — Trương Diệp.
Anh gầy đi, đen sạm, gương mặt đã trưởng thành, khắc khổ. Nhưng điều khiến Chung Viễn Hàng suýt ngất — là đứa bé trên lưng cậu. Cậu có con rồi ư?
Không, không phải con ruột. Nhưng cũng chẳng còn quan trọng.
Vì chính trong khoảnh khắc ấy, trái tim từng đông cứng của Chung Viễn Hàng bùng cháy trở lại — bằng lửa hận, bằng dục vọng, bằng nỗi đau chưa từng được chữa lành.
“Muốn cứu con trai cậu à? Được thôi… Tôi giúp. Nhưng cậu phải trả giá.”
Trương Diệp — người năm xưa không thể nói lời yêu, năm nay cũng không thể nói lời từ chối. Vì cậu đã quá mệt, quá khổ, và đứa bé kia là tất cả những gì cậu còn giữ lại trên đời.
Chỉ cần cứu được đứa trẻ, cậu sẵn sàng bán linh hồn — kể cả khi người mua là người từng yêu cậu nhất.
Tình yêu quay về. Nhưng lần này, không còn là hoa nắng tuổi trẻ. Mà là những đêm dài vật vã, là nước mắt lặng im, là sự trả giá từng giọt máu.
Họ từng là thanh mai trúc mã.
Giờ là ân nhân và kẻ mắc nợ.
Là tình nhân và ác mộng.
Là người yêu cũ — và người không thể buông tay.
**Gương vỡ có thể lại lành… nhưng vết nứt sẽ mãi in hằn trên tim.**
*PS: Đây là câu chuyện ngược luyến nhẹ nhàng, HE trọn vẹn, có H nóng bỏng, có con trai đáng yêu không phải con ruột, và có một tình yêu dai dẳng — như ánh tinh tinh giăng kín bầu trời đêm, dù mờ ảo, vẫn nhất định không tắt.*
Truyện Đề Cử






