16. Chương 16: Buổi Đọc Kịch Bản

Tình Yêu Đến Muộn - Diệp Kiến Tinh

Chương 16: Buổi Đọc Kịch Bản

Tình Yêu Đến Muộn - Diệp Kiến Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh Ý vừa bước ra khỏi thang máy, Thịnh An Ninh đã thấy cô ngay. Thấy cô đứng sững không chịu bước tới, Thịnh An Ninh liền đi tới gọi: “Minh Ý, đứng đơ ra đấy làm gì, sao không qua đây?”
Minh Ý vô thức ngẩng đầu, trả lời qua loa: “À, không có gì chị.”
Ánh mắt Thịnh An Ninh lướt nhanh qua màn hình điện thoại Minh Ý, rồi lập tức quay đi: “Thôi đi thôi, muộn rồi, em mà còn kéo dài nữa là khỏi ăn sáng luôn.”
“Ừm, đi thôi.” Minh Ý gật đầu, vừa bước về phía bàn ăn vừa cúi xuống xóa nhanh dòng tin nhắn đang soạn dở.
Hôm nay cô còn có việc quan trọng, không thể mất thời gian cãi nhau với Phó Thời Lễ được.
Nhà hàng tầng ba phục vụ buffet sáng. Minh Ý lấy hai cái bánh bao trứng sữa, thêm một cốc sữa tươi rồi mang về bàn.
Thịnh An Ninh lập tức hỏi: “Sao hôm nay ăn ít vậy?”
Bình thường Minh Ý ăn ngang ngửa Thịnh An Ninh. Nhưng khác với cô, Minh Ý là nghệ sĩ, cần kiểm soát cân nặng. Ban đầu, Thịnh An Ninh còn tính toán từng calo, đặt tiêu chuẩn nghiêm ngặt cho ba bữa ăn mỗi ngày của cô.
Sau này, một lần cô bất ngờ ghé căn hộ nhỏ của Minh Ý, mới phát hiện ra rằng mỗi tuần Minh Ý đều lén ăn vặt đồ ăn nhanh hai ba lần. Thế mà cân nặng cô luôn ổn định, dao động chưa đến một ki-lô. Từ đó, Thịnh An Ninh cũng chẳng buồn quan tâm chuyện ăn uống của cô nữa.
Minh Ý ngẩng đầu, nhai từ từ chiếc bánh bao: “Giảm cân.”
Thịnh An Ninh: “…”
Ai mà tin được chứ?
“À phải rồi,” Thịnh An Ninh lại hỏi, “Hôm qua nói chuyện với chồng em thế nào? Anh ấy có chịu hợp tác không?”
Minh Ý khựng lại một nhịp: “Ừm… Coi như là miễn cưỡng đồng ý.”
“?”
Thịnh An Ninh nghi hoặc: “Miễn cưỡng đồng ý là sao?”
Minh Ý nhún vai, nhẹ nhàng đáp: “Anh ấy chẳng biết em đang làm gì, mà em cũng không định nói cho anh ấy biết.”
Dựa vào hiểu biết của cô về Phó Thời Lễ, nếu anh biết cô đang dùng anh như một công cụ để phục vụ cho việc diễn xuất, chắc chắn lập tức sẽ đóng gói đồ đạc rồi ném cô ra khỏi nhà. Đến lúc đó thì làm sao còn làm thí nghiệm được nữa? Tốt nhất là giấu kỹ đi!
“Hả?” Thịnh An Ninh sửng sốt, “Không nói thì em định làm sao để Phó tổng phối hợp?”
Minh Ý nhấp một ngụm sữa, bình thản: “Không cần anh ấy phối hợp, một mình em làm cũng được.”
Thịnh An Ninh vẫn chưa thật sự tin.
Minh Ý vội trấn an: “Chị đừng lo, em tự biết mình đang làm gì. À, sao hôm nay đột ngột chuyển tới trường Trung học số 1 Giang Thành để đọc kịch bản vậy?”
Thịnh An Ninh lắc đầu thở dài: “Đừng nhắc nữa, đạo diễn Trần mới quyết định sau bữa sáng. Hình như tối qua ảnh đế Kỳ Chu chỉ vô tình gợi ý, sáng nay đạo diễn Trần thuận miệng nhắc lại, Tống Ninh ngồi bên không phản đối, thế là xong luôn.”
“Thảo nào,” Minh Ý gật gù, “Sáng nay em dậy kiểm tra nhóm chat, thấy thông báo vẫn như tối qua nên còn ung dung đánh răng rửa mặt. Chưa kịp ra khỏi nhà tắm thì chị đã nhắn tin dồn dập rồi.”
“Lúc đó đạo diễn Trần vừa ăn xong, đi thẳng luôn.”
Minh Ý ngẩng đầu: “Sao chị lại ăn sáng với đạo diễn Trần và Tống Ninh thế?”
“Khổ lắm,” Thịnh An Ninh bất lực lắc đầu, “Sáng ra vừa ra khỏi phòng đã thấy một nam một nữ đứng chờ thang máy. Lại gần mới nhận ra là đạo diễn Trần và Tống Ninh.
Lúc đó khoảng cách quá gần, chị không thể quay lại được, đành cắn răng bước tới đứng chung. Sang đến đây mới biết Tống Ninh đang rủ đạo diễn ăn sáng cùng.”
Nói tới đây, Thịnh An Ninh liếc Minh Ý đầy ẩn ý: “Một đạo diễn đi ăn riêng với nữ diễn viên, nếu bị chụp hình thì còn gì hay ho? Chị không thấy mặt đạo diễn Trần lúc đó đâu, như bắt được phao cứu sinh, lập tức kéo chị vào ngồi cùng luôn.”
“…”
Minh Ý nghe xong không khỏi bất ngờ. Không ngờ Tống Ninh vốn kiệm lời lại có thể che giấu tâm tư sâu kín như vậy?
Dù sao, đó cũng không phải chuyện của cô. Cô chỉ cần an phận quay xong bộ phim này là được.
Ăn sáng xong, Minh Ý mở điện thoại thấy nhóm chat đã có hàng chục tin nhắn mới. Cô lướt qua, tin đầu tiên là thông báo của đạo diễn Trần: Một giờ chiều tập trung ở tầng mười hai, hôm nay tới trường Trung học số 1 Giang Thành.
Minh Ý gõ một chữ “đã nhận”, xem đồng hồ đã gần đến giờ, liền cùng Thịnh An Ninh lên thang máy tới tầng mười hai.
Cửa thang máy vừa mở, mọi người gần như đã tập trung đông đủ ngoài hành lang. Chỉ có Tống Ninh đến muộn vài phút, vẻ mặt áy náy nói với cả đoàn: “Xin lỗi mọi người, vừa rồi tôi mất chút thời gian tìm thẻ phòng.”
“Không sao, không sao,” Chu Dạng cười nói, “Chúng tôi cũng vừa tới, đạo diễn Trần còn chưa ra, không tính là muộn.”
Vừa dứt lời, đạo diễn Trần và Kỳ Chu đã bước ra từ phòng 1202: “Đang nói gì thế, tôi nghe hết rồi đấy.”
Chu Dạng cười cười nhún vai: “Đang khen đạo diễn luôn đúng giờ mà.”
Chu Dạng là lần thứ hai hợp tác với đạo diễn Trần. Tác phẩm nổi bật trước đó của anh, phim 《Vương vấn》, cũng do đạo diễn Trần thực hiện, nên anh quen thuộc hơn với đoàn phim so với những người khác.
Đạo diễn Trần liếc anh một cái, nửa đùa nửa thật: “Cậu nói nhiều thật đấy, lát nữa đọc kịch bản tôi xem cậu còn nói được bao nhiêu.”
Chu Dạng cười cười không đáp, bởi anh nhớ rõ lần quay 《Vương vấn》, đạo diễn Trần mắng anh còn nặng hơn nhiều.
“Người đủ rồi thì xuất phát thôi, xe đợi dưới sảnh từ nãy rồi.”
Mười lăm phút sau, xe dừng trước cổng trường Trung học số 1 Giang Thành. Minh Ý bước xuống, lòng dâng lên một nỗi hoài niệm khó tả.
Bảy năm rồi, cô mới quay lại ngôi trường này lần đầu.
Năm ấy, cô bỏ học giữa năm hai. Sợ gia đình biết, cô không dám về Lệ Thành, đành đến Giang Thành nơi ông bà ngoại sống, làm lại thủ tục nhập học và học lại một năm.
Trường Trung học số 1 Giang Thành gần như không đổi nhiều qua năm tháng. Minh Ý theo mọi người bước vào phòng học trống ở tầng năm tòa nhà tổng hợp. Cô nhớ trước kia hình như chưa có tòa nhà này, chắc là xây trong vài năm gần đây.
Phòng học rộng rãi, mười mấy người ngồi vào vẫn thấy trống trải. Khi mọi người ổn định chỗ ngồi, Minh Ý chọn một vị trí sát mép. Bên trái là đạo diễn Trần, bên phải là Chu Dạng.
Lúc nãy cô đã để ý, Chu Dạng thấy cô ngồi xuống mới kéo ghế ngồi cạnh. Minh Ý không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng vì hai người có nhiều cảnh chung, ngồi gần tiện cho việc trao đổi.
Khi mọi người yên vị, buổi đọc kịch bản bắt đầu.
Vẫn là đoạn kịch bản hôm qua, nhưng lần này Minh Ý cảm nhận rõ mình đã tiến bộ hơn nhiều. Dù không rõ cụ thể thay đổi ở đâu, nhưng trong đầu cô liên tục hiện lên từng lời nói, từng ánh mắt, cử chỉ khi cãi nhau với Phó Thời Lễ đêm qua. Ngay cả những biểu cảm nhỏ nhất của anh cũng ảnh hưởng vô thức đến cảm xúc và cách diễn của cô.
Rõ nhất là những phân cảnh khó xử — dù vẫn còn ngượng, nhưng ít ra cô đã không còn diễn rồi tự bật cười như trước.
Chu Dạng thì không được may mắn như vậy. Dù có tiến bộ so với hôm qua, nhưng biểu hiện vẫn chưa đạt yêu cầu. Theo nhận xét của đạo diễn Trần, “Chu Dạng vẫn là Chu Dạng, Từ Nghiễn vẫn là Từ Nghiễn, hai người chẳng liên quan gì nhau cả, ép thành một thì ra bộ dạng chẳng giống ai.”
Minh Ý nghĩ lời mắng này đã khá nặng, vậy mà Chu Dạng lại bảo đây vẫn còn là… nhẹ nhàng.
Giờ nghỉ giữa buổi, Minh Ý đang cúi đầu xem kịch bản thì Chu Dạng bất ngờ ghé sát, nghiêng đầu liếc vào trang giấy, hỏi: “Cô giáo Minh, em làm sao mà một đêm đã tiến bộ vượt bậc thế này, chia sẻ ít kinh nghiệm với tôi được không?”
Minh Ý ngẩng lên, không ngờ khuôn mặt Chu Dạng chỉ cách cô chưa đầy ba phân. Cô giật mình, phản xạ ngửa người về sau, chiếc ghế mất thăng bằng, suýt ngã. May là Chu Dạng nhanh tay đỡ kịp.
Chưa kịp định thần, tiếng cười cà lơ phất phơ của Chu Dạng đã vang bên tai: “Cậu hoảng cái gì, Vãn Vãn?”
Là một câu thoại trong kịch bản họ vừa đọc.
Lời vừa thốt ra, cả hai đều sững lại.
Dù đã ở Giang Thành ba, bốn ngày, đây là lần đầu Minh Ý nhìn rõ khuôn mặt Chu Dạng ở cự ly gần như vậy.
Khác với vẻ chín chắn, trưởng thành của Phó Thời Lễ, Chu Dạng có làn da trắng, đôi mắt đào hoa, sống mũi cao, cười lên thì mắt cong như trăng non. Nhìn riêng gương mặt, đúng là kiểu “cún con” đáng yêu mà các cô gái trẻ mê mệt. Nhưng khí chất toát ra lại là sự bất cần, lơ đãng, hoàn toàn không ăn nhập với hình tượng đó.
Dù vậy, phải thừa nhận rằng đạo diễn Trần chọn vai quá chuẩn xác. Nhân vật Từ Nghiễn trong [Nhìn thấy pháo hoa, nhìn thấy anh] như sinh ra dành cho Chu Dạng. Chỉ là trước đây anh chưa thể hiện được thần thái, riêng câu thoại vừa rồi mới có chút gì đó đúng chất.
Lấy lại bình tĩnh, Minh Ý nhẹ đẩy anh ra, thuận thế tiếp lời theo kịch bản, ánh mắt không né tránh: “Cậu thấy tôi giống kiểu người sẽ sợ à?”
Chưa kịp để Chu Dạng phản ứng, mọi người đã bị tiếng động thu hút.
Không khí trong phòng lập tức chùng xuống.
Kỳ Chu là người đầu tiên lên tiếng nhẹ nhàng: “Chu Dạng, cảm xúc vừa rồi đúng rồi đấy.”
Đạo diễn Trần cũng nhanh chóng gật đầu: “Thầy Kỳ nói đúng, tôi cũng thấy Chu Dạng tiến bộ rõ rệt, đúng là bước nhảy vọt.”
Chu Dạng thản nhiên rút tay về, mỉm cười: “Còn phải cảm ơn cô giáo Minh. Khi nào cô rảnh, tôi phải theo học thêm mới được.”
Minh Ý dời mắt đi, khẽ nói: “Vừa rồi anh làm rất tốt rồi.”
Sự cố nhanh chóng được gạt sang một bên khi mọi người đổ xô vào khen ngợi. Thời gian nghỉ kết thúc, buổi đọc tiếp tục.
Chỉ là lần này, Minh Ý âm thầm đẩy ghế mình ra xa hơn một chút.
Không biết có phải do thay đổi không gian nên cảm giác nhập vai cũng khác, hay chỉ là ảo giác, nhưng từ đó trở đi, Minh Ý cảm nhận rõ sự tiến bộ trong diễn xuất — cả thoại và cảm xúc. Đạo diễn Trần cũng không tiếc lời khen cô.
Tất cả điều này, Minh Ý đều quy công cho Phó Thời Lễ.
Không ngờ công cụ này lại hiệu quả đến vậy. Coi như không uổng công hôm qua cô vừa diễn xuất hết mình, vừa phải… hy sinh nhan sắc.
Trong đoàn, năm người có thoại chính: Khương Du và Kỳ Chu diễn lúc nào cũng chỉ cần một lần là ổn, đôi khi có lỗi nhỏ nhưng lần thứ hai là sửa được ngay.
Cùng với sự tiến bộ rõ rệt của Minh Ý, Chu Dạng và Tống Ninh cũng không muốn thành gánh nặng. Những màn đối thoại sau đó, họ đều tập trung tối đa, cố gắng nhập vai hết sức.
Nhờ vậy, buổi đọc kịch bản chiều nay diễn ra rất suôn sẻ. So với hôm qua, ai cũng có tiến bộ rõ rệt. Đạo diễn Trần vô cùng hài lòng. Chẳng mấy chốc, một buổi chiều đã trôi qua.
Sáu giờ tối, đạo diễn Trần mới tuyên bố kết thúc.
Buổi đọc vừa xong, Kỳ Chu ngẩng lên nhìn Minh Ý một cái, rồi mới lấy điện thoại kiểm tra WeChat.
Tin nhắn gần nhất là anh gửi cho Phó Thời Lễ trước vòng đọc thứ hai buổi chiều, nhưng Phó Thời Lễ chỉ trả lời nửa tiếng trước đó.
[Kỳ Chu: Đang làm gì đấy?]
[Phó Thời Lễ: Đang họp.]
Kỳ Chu vừa dắt tay Khương Du đi ra ngoài vừa cúi đầu trả lời.
[Kỳ Chu: 6]
[Phó Thời Lễ: ?]
Tác giả có điều muốn nói:
Phó Thời Lễ: Cậu có bệnh à?
Kỳ Chu: Vợ anh sắp bị người ta cướp mất rồi còn tâm trạng ngồi họp, tự thấy bản thân “6” lắm hả?