Tình Yêu Đến Muộn - Diệp Kiến Tinh
Chương 30: Lời Mời Về Nhà
Tình Yêu Đến Muộn - Diệp Kiến Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tầng cao nhất của tập đoàn Phó Thị, phòng Tổng giám đốc.
Tần Xuyên cùng vài trưởng phòng đứng nghiêm túc, mỗi người cầm một xấp tài liệu, sẵn sàng báo cáo công việc với Phó Thời Lễ.
Dù đã sắp đến đêm Giao thừa, nhưng trước Tết vẫn còn rất nhiều việc cần anh xử lý.
“Khoản thanh toán đợt một cho dự án Công viên Vòng Đảo, phòng Tài vụ đã hoàn tất bàn giao. Thời gian thi công dự kiến từ ba đến năm tháng. Ngoài ra…”
Đúng lúc đó, màn hình điện thoại trên bàn Phó Thời Lễ bỗng sáng lên.
Anh khẽ ngẩng đầu, liếc qua tin nhắn, giọng thản nhiên: “Đợi một chút.”
Dứt lời, anh cầm điện thoại lên, cúi đầu mở WeChat.
[Minh Ý: Anh đang bận à?]
Ánh mắt Phó Thời Lễ dừng lại vài giây, rồi ngón tay dài lướt nhẹ trên bàn phím.
[Phó Thời Lễ: Không bận, có chuyện gì vậy?]
[Minh Ý: Ồ, không có gì quan trọng đâu, chỉ muốn hỏi anh có quen ảnh đế Kỳ không?]
Lông mày Phó Thời Lễ hơi nhíu, sắc mặt u ám hơn một chút. Cô đặc biệt nhắn tin… chỉ để hỏi về Kỳ Chu?
Trong phòng, mấy nhân viên đứng cạnh, kể cả trợ lý đắc lực Tần Xuyên, lén liếc nhìn nhau, không ai dám thở mạnh, sợ phạm phải điều gì không may.
Vài giây sau, anh cúi đầu gõ lại: [Ai?]
Minh Ý sửng sốt. Chẳng lẽ Phó Thời Lễ không biết Kỳ Chu? Không thể nào!
[Minh Ý: Kỳ Chu, ảnh đế của làng giải trí, nam chính phim này của em, anh không biết à?]
[Phó Thời Lễ: Không quen.]
[Minh Ý: ?]
[Minh Ý: Không quen?]
[Minh Ý: Vậy tại sao vừa rồi vợ của Kỳ Chu – Khương Du, nữ chính trong phim – lại nói với em rằng nếu cần giúp đỡ thì có thể tìm chị ấy, hoặc nhờ anh liên hệ với Kỳ Chu?]
[Phó Thời Lễ: À.]
[Minh Ý: ? “À” là sao?]
[Phó Thời Lễ: Thế thì anh quen rồi.]
[Minh Ý: ?]
[Minh Ý: Vừa nãy còn bảo không quen mà?]
[Phó Thời Lễ: Có lẽ vì người không quan trọng nên anh không nhớ. Vừa rồi mới lục lại được từ đâu đó trong đầu.]
[Phó Thời Lễ: Em có ý kiến gì không?]
[Minh Ý: ……]
Minh Ý trong lòng tức giận, âm thầm chửi thầm một tiếng “đồ thần kinh”. Hôm nay Phó Thời Lễ lại nổi bệnh gì mà nói chuyện vòng vo không chịu thẳng thắn.
Nhưng qua thái độ này, cô biết chắc anh quen Kỳ Chu, hơn nữa còn thân thiết không ít.
[Phó Thời Lễ: Sao tự nhiên hỏi về cậu ta?]
Minh Ý không trả lời trực tiếp: [Vậy lúc trước em và Diệp Trác lên hotsearch, có phải anh nhờ ảnh đế Kỳ giúp cho đoàn phim công bố sớm, để dàn xếp dư luận và giảm áp lực lên em và Diệp Trác không?]
Phó Thời Lễ im lặng, ánh mắt vẫn dán vào màn hình.
Vài giây sau, bên kia lại gửi tới hàng loạt tin nhắn.
[Minh Ý: Cả lần hotsearch gần đây nữa, chắc cũng do anh bảo Tần Xuyên ra tay, nên đạo diễn Trần và ảnh đế Kỳ mới đăng Weibo đính chính phải không?]
[Minh Ý: Còn lúc trước em gặp rắc rối ở Giang Thành, có phải Kỳ Chu cũng vì nể mặt anh nên mới giúp em? Nhưng sao anh chưa từng nhắc đến anh ấy với em?]
Phó Thời Lễ lướt qua tin nhắn, mắt hơi cúi, gõ từng chữ:
[Phó Thời Lễ: Không có việc gì thì nhắc làm gì?]
[Minh Ý: ……]
Cũng phải. Cô và Phó Thời Lễ vốn không thân, anh đâu cần phải kể hết bạn bè của mình với cô.
Nghĩ đến đây, Minh Ý bỗng dưng mất hết hứng nói chuyện.
Cô nhìn điện thoại vài giây, rồi mở ảnh đại diện của Phó Thời Lễ, nhấn vào ba chấm ở góc, một lần nữa đưa anh vào danh sách chặn.
Động tác nhanh gọn, thuần thục hơn cả lần trước.
Trong văn phòng, Phó Thời Lễ nhìn chằm chằm vào dấu ba chấm trên màn hình, đợi thêm một lúc, thấy bên kia không phản hồi, mới từ từ đặt điện thoại xuống.
Anh ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhạt quét qua: “Tiếp tục.”
Buổi báo cáo nhanh chóng kết thúc.
“Nếu Phó tổng không còn gì nữa, chúng tôi xin phép ra ngoài làm việc.”
Tâm trạng Phó Thời Lễ lúc nắng lúc mưa, ai cũng sợ hãi, đúng là “làm bạn với vua như làm bạn với hổ”.
Vì thế, ai cũng vội vã rời đi.
Phó Thời Lễ gật đầu: “Ừ, đi đi.”
Ngừng lại, anh nói thêm: “Tần Xuyên ở lại.”
Tần Xuyên trong lòng run rẩy.
Đồng nghiệp xung quanh đồng loạt liếc sang anh với ánh mắt thương hại.
Khi mọi người đã ra ngoài, Tần Xuyên quay lại, cung kính hỏi: “Phó tổng có dặn dò gì thêm ạ?”
Phó Thời Lễ: “Chiếc Lamborghini trong gara, cho người mang đến chỗ Kỳ Chu, tiện thể nhắn một câu.”
Tần Xuyên: “Dạ, nhắn gì ạ?”
Phó Thời Lễ khép mắt, thong thả đứng dậy: “Bảo rằng nể mặt cậu ta giúp vợ tôi thoát khỏi rắc rối, chuyện trước kia tôi không truy cứu nữa.”
“…”
Tuy không hiểu rõ chuyện gì, nhưng với tư cách thư ký chuyên nghiệp, Tần Xuyên chỉ cúi đầu kính cẩn: “Vâng, rõ rồi ạ.”
Phó Thời Lễ vừa gật đầu, điện thoại trên bàn bỗng reo lên.
Anh liếc nhìn, đợi hai giây mới cầm lên.
Tần Xuyên nói: “Vậy em xin phép ra ngoài trước, anh làm việc tiếp ạ.”
Phó Thời Lễ vừa gật đầu vừa bấm nghe: “Dạ ông.”
Đầu dây bên kia, ông nội Phó vẫn khí thế như xưa: “A lô? Còn nhớ ông là ông nội cháu à! Về nước lâu rồi, bao giờ dẫn Sở Sở về nhà? Ông đợi hoài rồi đấy!”
“Phó Thời Lễ! Cháu tưởng mọc cánh lên rồi à, không coi lời ông ra gì nữa phải không?”
Phó Thời Lễ bật cười: “Ông ơi, oan cho cháu quá!”
“Oan gì mà oan?” Ông nội quát: “Cháu nói nhanh, bao giờ đưa cháu dâu về cho ông? Có phải cháu bắt nạt Sở Sở, sợ nó về mách ông nên không dám dẫn về không?”
“Ông nói cho cháu biết, nếu cháu dám bắt nạt Sở Sở—”
Chưa dứt lời, ông đã bị tiếng cười của Phó Thời Lễ ngắt ngang: “Cháu nào dám, ông. Sở Sở trước quay phim ở Giang Thành, mới về Lệ Thành mấy hôm nay. Nếu ông muốn gặp cô ấy, chiều nay cháu qua đón về luôn.”
Ông nội Phó tỏ vẻ không tin: “Thật chứ?”
Phó Thời Lễ là do ông nuôi lớn, tính tình cứng đầu, nói vâng nhưng làm theo ý mình, ông đã thấy quá nhiều lần.
“Đương nhiên là thật rồi, ông.” Phó Thời Lễ nhẹ cười: “Cháu dám lừa ông sao?”
“Thôi được!” ông nói, “Lần này ông tin! Tối nay ông bảo dì giúp việc nấu mấy món Sở Sở thích, cháu nhớ dẫn con bé về ăn cơm!”
Phó Thời Lễ dịu dàng: “Dạ, ông yên tâm, tối nay cháu nhất định đưa cháu dâu bảo bối của ông về.”
Ông nội hài lòng: “Thế mới tạm được! Không có gì nữa, ông cúp đây!”
“Vâng ạ.”
Cúp máy, Phó Thời Lễ mở WeChat, tìm đến ảnh đại diện của Minh Ý.
Anh dừng lại hai giây, rồi ngón tay dài khẽ vuốt lên màn hình, ghim ảnh đại diện của cô lên đầu.
Khoé môi anh khẽ nhếch, gần như không ai nhận ra, rồi mở khung chat, gõ:
[Phó Thời Lễ: Ông bảo tối nay đưa em về nhà, đợi em quay xong cảnh, anh qua đón.]
Soạn xong, anh kiểm tra kỹ chính tả rồi mới ấn gửi.
Nhưng ngay lập tức, một dấu chấm than đỏ hiện lên bên cạnh tin nhắn.
Dòng chữ nhỏ hiện ra: [Tin nhắn đã gửi, nhưng bị đối phương từ chối nhận.]
Phó Thời Lễ: “?”
–
Đoàn phim tan ca lúc năm giờ chiều.
Do các cảnh quay trước diễn ra thuận lợi, đạo diễn Trần quyết định thêm một phân cảnh cho Minh Ý. Ban đầu cảnh này định quay sau vài ngày, nhưng vì hôm nay có thời gian và địa điểm thuận tiện nên dời lên luôn.
Tuy nhiên, do chuẩn bị quá gấp, Minh Ý diễn không ổn, liên tục bị NG ba lần, mãi đến hơn năm giờ mới xong.
Sau khi thay đồ xong trong phòng nghỉ, cô vừa bước ra thì Thịnh An Ninh đã gõ cửa vào.
“Hôm nay diễn ổn đấy, chị thấy đạo diễn Trần khá hài lòng với em.”
“…”
Minh Ý nhăn mặt: “Em NG nhiều vậy mà vẫn hài lòng được à…”
Thịnh An Ninh cười: “Thì cũng là cảnh phát sinh, với lại mấy cảnh trước em toàn một phát ăn ngay mà!”
Minh Ý cười gượng: “Miễn là đạo diễn hài lòng là được…”
Thịnh An Ninh hỏi: “Lát nữa em có bận gì không? Chị nghe nói gần đây có quán nướng mới mở, ngon lắm. Lần trước chị đi với bạn, mà bạn ấy rủ thêm một anh đẹp trai nên chị ngại ăn. Giờ lại thèm quá, đi cùng chị không?”
Minh Ý mắt sáng lên: “Được chứ! Em cũng đang thèm đồ nướng. Quán ở đâu ạ?”
“Tầng bốn trung tâm thương mại gần đây, quán nướng Hàn Quốc. Nghe nói ông chủ là con lai Trung – Hàn.”
“…”
Minh Ý cười trừ: “Trung – Hàn thì có gì gọi là lai, đều châu Á cả mà.”
“Thôi mà,” Thịnh An Ninh cười, “Lo ăn ngon là được, lai gì kệ họ!”
“Cũng phải.” Minh Ý gật đầu. “Chị đợi em chút, em vào lấy áo khoác. Hôm nay lạnh thật.”
“Ừ, vào đi.” Thịnh An Ninh nói, “Dạo này lạnh lắm, hôm qua chị xem dự báo, mấy hôm tới còn rét hơn. Ra đường nhớ mặc ấm, đừng để ốm.”
“Dạ.” Minh Ý vừa đi vừa nói: “Em cũng xem rồi, chắc sắp Giáng sinh nên lạnh vậy.”
“Thật à? Vậy tuần sau là Giáng sinh rồi.” Thịnh An Ninh cúi đầu xem điện thoại: “Bảo sao dạo này lạnh vậy, lại còn rét thêm. Chị nhớ năm ngoái còn có tuyết rơi.”
“Em cũng nhớ thấy vài bông tuyết bay, không biết năm nay có không.”
Vừa nói, Minh Ý vừa bước ra từ phòng thay đồ, khoác chiếc áo dạ dài màu xanh lam khói, cổ quấn khăn trắng, đi đôi bốt cao đến gối, gót sáu phân.
Minh Ý: “Đi thôi ạ.”
Hai người vừa trò chuyện vừa đi thang máy xuống.
Vừa bước ra, cơn gió lạnh thổi mạnh, Minh Ý rụt cổ vào khăn.
Ra khỏi cửa xoay, hai người định gọi xe thì Thịnh An Ninh bỗng thấy một chiếc Bentley đen đỗ ngay trước cửa, biển số nổi bật.
Cô đứng trên bậc thềm, khẽ chạm tay vào Minh Ý: “Này, xe ông chồng em phải không?”
Minh Ý theo hướng nhìn, ánh mắt dừng lại trên chiếc xe.
Chỉ một giây sau, cửa kính ghế sau từ từ hạ xuống, để lộ nửa khuôn mặt lạnh lùng, nghiêm nghị quen thuộc.
Anh quay đầu lại, ánh mắt lặng lẽ dừng trên gương mặt Minh Ý hai giây, rồi khẽ nói: “Minh Ý, về nhà thôi.”