12. Chương 12: Những rung động đầu tiên

Tình Yêu Đẹp Nhất - Thuỷ Thuỷ Thanh

Chương 12: Những rung động đầu tiên

Tình Yêu Đẹp Nhất - Thuỷ Thuỷ Thanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chỉ thoáng qua hai tuần, hôm nay là thứ bảy, đã hơn nửa tháng trôi qua. Tô An An lại lái chiếc xe của bố Tô đến bến xe đón một người bạn.
Tối qua, khi cô đang bận chuẩn bị bài thuyết trình cho lớp, một cuộc gọi đột nhiên vang lên. Giọng nam trẻ tuổi, đầy hứng khởi vọng qua ống nghe: "An An, mai anh sẽ đến thành phố S, nhớ đến đón anh nhé, không được nói bận rộn đâu."
Tô An An vừa nghe đã nhận ra giọng Chung Mạch. Thì ra anh ấy thật sự muốn đến thành phố S. Nghe được tin này, cô cảm thấy uể oải mấy ngày qua biến mất, lòng tràn đầy hứng khởi. Buổi tối, khi bố Tô vừa về nhà, An An đã chạy đến trước mặt ông, đề nghị mượn xe đi đón bạn. Bố Tô vui vẻ gật đầu, còn tò mò hỏi: "Là chàng trai cô thích hả?"
Biết chắc mẹ sẽ nói cho bố nghe, An An lắc đầu bất đắc dĩ: "Là Chung Mạch, anh ấy đến đây làm việc."
Bố Tô ngạc nhiên, nhíu mày: "Tiểu Mạch, không phải cậu ấy ở Bắc Kinh sao? Sao lại chạy đến đây?"
"Nghe nói là vì cô gái cậu ấy thích."
"Vậy à, Tiểu Mạch cũng có người thầm mến rồi, e là mẹ cậu ấy sẽ thất vọng lắm. Bà ấy muốn cậu ấy làm con trai của mình." Bố Tô nói giỡn, thấy con gái trợn mắt, vội vàng ngậm miệng, sờ gáy cô trấn an.
***
Thành phố S phát triển ngành du lịch, vào mỗi thứ bảy, trạm trung chuyển luôn đông nghịt người. An An chen qua đám đông nhưng vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc. Cô định gọi điện cho Chung Mạch, nói vị trí của mình, thì điện thoại bỗng rung lên.
"Chung Mạch, anh ở đâu?"
"Em ở đâu... Chờ một chút, em nhìn ra sau đi."
Tô An An quay người lại, thấy Chung Mạch đứng ở cửa siêu thị trong trạm, bên cạnh là một chiếc vali lớn màu đen. Anh mỉm cười, cầm điện thoại vẫy tay với cô. Cô nhoẻn miệng cười, chạy nhanh tới, sắp sửa đến gần thì bị Chung Mạch nắm hai tay ép dừng lại. Cô chưa kịp phản ứng, anh đã siết chặt hai cánh tay, ôm cô thật chặt.
An An ngẩn người. Từ nhỏ đến lớn, cô và Chung Mạch chưa bao giờ ở gần nhau như vậy. Lồng ngực chàng trai tỏa ra mùi nước giặt hoa oải hương thơm ngát. Khoảng cách quá gần khiến cô cảm nhận rõ hơi thở nóng bỏng của anh, sức mạnh trong bàn tay, mọi cảm giác như được phóng đại gấp bội, khiến ngón tay cô nóng ran.
Một giây sau, cô giả vờ tỉnh bơ đẩy anh ra, nói giỡn: "Đi, chị dẫn anh đi ăn quán ngon nhất thành phố S.”
Chung Mạch tiếc nuối, dường như vẫn còn cảm nhận được sự mềm mại nơi bàn tay và trước ngực. Anh nhìn cô gái trước mặt, ôn hòa đồng ý: "Vậy thì nhờ chị An An."
Tô An An chớp mắt, đi trước vài bước. Chung Mạch nhìn theo bóng lưng của cô vài giây rồi mới kéo vali đuổi kịp.
Cô định dẫn Chung Mạch đến quán cơm gần trường mà mình thường ăn, nhưng một cuộc gọi ồn ào của Giản Đan khiến cô đổi hướng, chạy thẳng đến tổ ấm của cặp vợ chồng son Giản Đan và Thịnh Lê.
Hóa ra hai người đang cãi nhau, Giản Đan kéo An An đến làm hậu thuẫn. Tình hình hỗn loạn đến mức cô vừa bước ra khỏi thang máy đã nghe thấy tiếng ồn ào vọng ra từ cánh cửa. May mà tòa nhà này có bố cục đơn tầng. Khi An An đến gần, cô thấy cửa không đóng hẳn, để lại một khe hở. Nhìn xuyên qua, cô thoáng thấy hai bóng người.
Cô bị Chung Mạch kéo lùi về phía sau vài bước, cô nhìn anh đầy khó hiểu. Vẻ mặt Chung Mạch nghiêm túc, nhìn tình hình sau cửa, lo lắng nói: "Em không nên vào. Chuyện vợ chồng nên để họ tự giải quyết, cẩn thận bị thương."
"Không đâu, nếu em không vào, hai người sẽ cãi nhau đến sáng mất." Nói xong, cô bước vài bước, đẩy cửa đi vào. Trước mắt là cảnh tượng hỗn độn: sàn nhà phủ đầy giấy in, đệm dựa, quần áo, thảm, sách vở bị ném lung tung, vô cùng lộn xộn. Tô An An được Chung Mạch đỡ mới tìm được chỗ đứng, ngẩng đầu lại thấy một quyển sách rơi từ trên xuống. May mà Chung Mạch đứng bên cạnh đỡ kịp, cô mới tránh khỏi.
"Được rồi, đừng cãi nữa." Thấy tình hình càng lúc càng kịch liệt, tiếng cãi vã của hai người vang đến nỗi rung cả nóc nhà, An An không thể làm gì khác, đành hét lớn một tiếng, sau đó ho khan mấy lần.
Bên kia, Thịnh Lê và Giản Đan nhìn cô, nhưng hai người tức đến đỏ mắt, cứng cổ lườm nhau, rồi lại tiếp tục cãi.
Giản Đan: "Thịnh Lê, đồ khốn! Mới vừa kết hôn với anh, anh đã đổ oan cho em."
Thịnh Lê: "Đổ oan cho em? Vậy em nói cho anh biết, tối qua em đi đâu? Chẳng lẽ không phải là đi gặp bạn trai cũ sao?"
Giản Đan: "Em đi bàn công việc! Công việc, nói bao nhiêu lần anh mới hiểu? Anh ta ở đó chỉ là ngoài ý muốn, em không biết anh ấy là đối tác của công ty em."
...
Tô An An đứng im nghe một lúc, đại khái hiểu được đầu đuôi. Giản Đan vô tình gặp lại bạn trai cũ, bị Thịnh Lê bắt gặp, rồi hiểu lầm. Cô hiểu hai người này: một người là vua ghen tuông, thiếu cảm giác an toàn; người kia ghét nhất người khác không tin mình. Cuộc đối thoại của họ cứ vòng đi vòng lại, chẳng thể giải quyết xong. Cô trơ mắt nhìn Giản Đan đặt sách xuống, xông lên giơ tay định cào. Thịnh Lê vừa phải đề phòng cô ấy tấn công, vừa phải cẩn thận không làm cô bị thương, nên mất thăng bằng, bị Giản Đan đẩy ngã xuống ghế sofa.
An An và Chung Mạch liếc nhau, gật đầu, rồi cùng tiến lên: một người ôm Thịnh Lê, người còn lại kéo Giản Đan.
Giản Đan đang rất bực bội, chẳng quan tâm người phía sau là ai, chỉ muốn cào nát mặt Thịnh Lê. Lúc học đại học cô ấy tham gia câu lạc bộ Taekwondo, sức khỏe hơn An An vài phần. Cô vùng vẫy, không chỉ thoát khỏi vòng tay An An mà còn đẩy cô lùi lại vài mét.
Trong lúc lùi, An An đứng không vững, mất trọng tâm. Cô chuẩn bị ngã thì bỗng nhiên cảm thấy hai cánh tay mình được hai bàn tay vững vàng giữ lấy, lưng cô dính sát vào một lồng ngực ấm áp. Cô dựa vào đó chống đỡ, ổn định cơ thể, quay đầu nhìn thoáng qua người đứng phía sau, rồi ngẩn người. Cô không dám hành động thiếu suy nghĩ, trong đầu tràn ngập suy nghĩ: anh xuất hiện từ lúc nào? Sao cô không phát hiện?
Cô vẫn tựa vào lồng ngực anh, thời khắc này dường như thời gian ngừng trôi. Cô yên lặng nghiêng đầu, vành tai chạm nhẹ vào bờ vai anh, cảm nhận sự mềm mại, mang theo hơi ấm, cổ họng cô căng thẳng, ngửa đầu nhìn anh.
Thịnh Giang Bắc định cúi đầu hỏi cô có bị thương không, nào ngờ cô lại đột nhiên nghiêng đầu. Anh không kịp dừng, môi nhẹ nhàng chạm qua vành tai trắng nõn tinh xảo của cô. Anh rõ ràng thấy cô gái trong lòng bỗng nhiên cứng đờ, chóp mũi thoang thoảng mùi hương ngọt ngào, vậy mà trong đầu anh lại nảy lên những suy nghĩ linh tinh. Sau khi nhận ra không thích hợp, anh vội vã buông tay, xác định cô gái không té ngã rồi lui về sau vài bước, bình tĩnh vài giây. Ánh mắt lạnh nhạt của anh đảo qua cặp vợ chồng đang cãi nhau phía trước, nhíu mày: "Cãi nhau đủ chưa?"
Vừa dứt lời, hai người bên kia lập tức im miệng, hiệu quả tức thì. An An dở khóc dở cười, quả nhiên là khí thế bất đồng. Cô gào nửa ngày cũng như mưa bụi, người ta nói một câu đơn giản, mọi người lập tức không dám nói lời nào.
Một khoảng tĩnh lặng, ba người trợn mắt nhìn nhau. Chung Mạch chưa hiểu ra sao, vẻ mặt Thịnh Giang Bắc không vui, đứng cạnh sofa, ánh mắt đảo qua đống sách bị ném đầy dưới đất, biểu cảm nghiêm túc hơn vài phần, nhìn càng đáng sợ. Đây là lần đầu tiên An An cảm nhận được khí thế này từ trên người anh…
Cuối cùng, Thịnh Lê không nhịn được, xấu hổ mở miệng: "Chú út, sao chú cũng tới?" Trên mặt anh có dấu móng tay của Giản Đan, lúc nói chuyện cơ mặt hoạt động khiến anh nhíu mày vì đau.
Thịnh Giang Bắc lạnh lùng hừ một tiếng, không mặn không nhạt: "May mà hiện tại qua đây, chậm một chút có khi sẽ phải tới bệnh viện gặp hai đứa cháu."
Giản Đan vô cùng xấu hổ, mặt lúc đỏ lúc trắng. Ở trước mặt người nhà họ Thịnh, cô ấy vẫn luôn giữ hình tượng thục nữ. Bây giờ cô ấy bị chú út nhà họ Thịnh nhìn thấy hình ảnh người đàn bà chanh chua như vậy, thật là không có mặt mũi nào gặp người. Cô ấy vuốt tóc, liên tục nói xin lỗi: "Chú út, vừa rồi xin lỗi chú, cháu và Thịnh Lê... chỉ đùa giỡn, đùa giỡn..." Cô ấy vừa nói vừa trừng mắt liếc Thịnh Lê đứng bên cạnh. Hai người giống như hai đứa trẻ cãi nhau, Thịnh Lê mặt dày cười với cô ấy. Vừa rồi Giản Đan trút giận cũng bớt được năm sáu phần, anh ấy lại mặt dày như vậy, cô ấy cũng hoàn toàn hết giận.
"Cháu không cần xin lỗi chú, cháu nói với cô ấy đi.”
Tô An An đứng im, đột nhiên bị điểm danh, ngẩn người một thoáng, quay sang nhìn Thịnh Giang Bắc. Tay phải cô bị Giản Đan xông tới nắm lấy, cô ấy hỏi liên tục: "An An, có bị thương không? Xin lỗi, là tớ không kiểm soát được bản thân, xin lỗi..." Giản Đan thấy Chung Mạch đứng bên cạnh, nghi hoặc nhìn về phía Tô An An: "Đây là?"
An An kéo cánh tay Chung Mạch theo thói quen, giới thiệu cho mọi người: "Đây là người bạn lớn lên cùng tớ từ nhỏ, Chung Mạch." Sau đó cô kể đầu đuôi câu chuyện đơn giản rõ ràng. Nói xong, vô thức ngẩng đầu nhìn người đàn ông đối diện, liếc xong lại vội vã nhìn đi nơi khác. Thịnh Giang Bắc không bắt được ánh mắt của cô, sự chú ý hoàn toàn tập trung lên bàn tay phải đang nắm lấy cánh tay chàng trai của cô, trong đầu nhớ lại lời cô vừa nói. Bạn lớn lên cùng từ nhỏ, thanh mai trúc mã? Rất thân quen?
Suy nghĩ như vậy khiến anh không khỏi khó chịu, cảm giác quá nhẹ, anh không phát hiện, chỉ cho rằng chuyện của đứa cháu khiến anh bực bội mới có phản ứng như vậy. Anh không nói chuyện, tiện tay kéo Thịnh Lê đi, hai người vào phòng sách.
Khoảng hơn mười phút sau, hai người lần lượt ra ngoài. Thịnh Lê ủ rũ đi theo sau Thịnh Giang Bắc giống như cái đuôi nhỏ mọc sau mông anh, tựa như học sinh tiểu học bị răn dạy.
Giản Đan và An An ngồi trên sofa, lo sợ bất an quan sát động tĩnh bên kia. Khi nghe thấy tiếng bước chân, hai người đồng loạt quay đầu. Giản Đan thử giải cứu Thịnh Lê, cẩn thận tìm từ: "Chú út, sắp trưa rồi, không thì chú ở lại đây ăn cơm đi. Vừa hay An An và bạn cậu ấy cũng ở đây, mọi người... cùng nhau?"
Câu cuối cùng nói yếu ớt, Thịnh Giang Bắc sẽ là loại đàn ông cùng ăn cơm với người xa lạ sao? Nhưng hiện tại đầu óc cô ấy thiếu oxy nghiêm trọng, đây là cái cớ duy nhất cô ấy có thể nghĩ tới. Cô kiên trì nhìn thoáng qua Thịnh Giang Bắc, người sau suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: "Ừ."
Giản Đan giật mình há mồm, sau đó nhanh chóng khép lại, như trút được gánh nặng, nói: "À thì, cháu nấu ăn không tốt lắm, chú út đừng ghét bỏ. An An tới giúp tớ một tay."
An An chưa kịp đồng ý đã bị cô ấy kéo vào bếp bằng tốc độ như gió cuốn.
Phòng bếp kiểu mở, chỉ được ngăn cách với phòng khách bằng một quầy bar rộng rãi, không gian đủ rộng, cả hai dễ dàng hoạt động. Hai người xì xào nói chuyện một hồi.
An An: "Nhà cậu có gì? Tớ xem xem có thể làm món gì?"
Giản Đan: "Ặc... Cậu xem xem trong tủ lạnh có cái gì?"
An An: "..." Cô mở tủ lạnh ra nhìn thoáng qua, tủ lạnh trống rỗng chỉ có bò bít-tết, còn lại toàn là mặt nạ dưỡng da. Cô im lặng chọc vào lưng Giản Đan, chỉ vào trong tủ lạnh, nhún vai, thật sự bất lực. Cô đề nghị: "Không thì đi ra ngoài ăn đi."
Giản Đan từ chối: "Không được! Cụ không thích con cháu ăn bên ngoài, cụ cho rằng đây là lối sống xa hoa. Hơn nữa vừa rồi tớ đã nói ăn ở nhà, cũng không thể tự vả mặt mình. Không thì chúng ta rán bít-tết đi, lúc chú út trẻ ở nước ngoài quanh năm, hẳn là rất thích những món tây này. Có điều tớ vẫn thích món cay Tứ Xuyên nhất, hì hì."
"Bạn yêu ơi, tớ không biết rán bít-tết đâu, cậu mời người tài khác đi." An An làm bộ muốn cởi tạp dề ra. Giản Đan nóng nảy ngăn cản, nói nhỏ: "Cậu lên mạng tìm cách làm đi, trước đây không phải cậu toàn vừa nhìn cách làm vừa nấu à? Giống nhau hết, cậu giúp tớ đi mà."
An An tự nhủ, cơm Trung và cơm tây không giống nhau, nhưng vẫn mềm lòng đồng ý.
Giản Đan lên mạng tìm cách làm. An An làm theo, hai người cùng ra dáng bắt đầu.
Ngoài phòng khách lại là cảnh tượng khác. Thịnh Lê vừa mới bị răn dạy, không có tinh thần, ngồi một bên cúi đầu uể oải. Chung Mạch thì là lần đầu gặp mặt, đôi bên xa lạ, sau khi bắt chuyện đơn giản cũng không nhiều lời, yên lặng quan sát động tĩnh trong phòng bếp. Ánh mắt anh ấy lặng lẽ di chuyển theo bóng dáng An An, vẻ mặt dịu dàng như có thể ch** n**c. Thịnh Giang Bắc chống đầu, ngồi nghiêng trên sofa, cụp mắt, hàng mi dài nồng đậm tạo thành bóng dưới mí mắt, mặt không chút thay đổi, môi mỏng khẽ nhếch, tay phải đặt trên tay vịn sofa, nhẹ nhàng gõ. Phòng khách cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng nấu nướng và tiếng nói chuyện của hai cô gái trong phòng bếp loáng thoáng truyền ra, ngoài ra không còn tiếng động nào khác.
"Á!"
Tiếng thét chói tai đột ngột phá vỡ bầu không khí yên lặng. Chung Mạch là người đầu tiên xông vào phòng bếp, anh ấy vẫn luôn quan sát động tĩnh bên trong, ngay khi An An phát ra tiếng anh ấy đã lao vào. Thịnh Giang Bắc là người thứ hai đi vào, nhưng anh mới đi vài bước đã dừng lại.
Trên ngón trỏ của An An có một vết cắt, máu vẫn đang chảy ra. Chung Mạch vội vàng, bất ngờ ngậm ngón tay của cô vào miệng, trong miệng lập tức tràn ngập mùi vị tanh nồng. Anh ấy lúng búng hỏi: "Còn đau không?"
Khi còn bé hai người thường xuyên như vậy, nhưng bây giờ đã lớn, An An thấy không thỏa đáng, nhanh chóng rụt tay lại, nháy mắt mấy cái, cười nói: "Vẫn ổn, không đau."
Giản Đan lấy hòm thuốc qua đây, lối đi bị Thịnh Giang Bắc chặn, cô ấy lo lắng nói: "Chú út, chú xích qua một chút."
Thịnh Giang Bắc cau mày nhìn cảnh tượng bên trong, trái tim bình tĩnh như mặt hồ bỗng nổi lên một gợn sóng nho nhỏ. Anh thở sâu, quay đầu đi, tránh đường, lặng lẽ trở lại sofa, duy trì động tác ban đầu giống như chưa từng rời đi.