24. Chương 24: Cho mèo ăn

Tình Yêu Đẹp Nhất - Thuỷ Thuỷ Thanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi trở về từ thành phố N, thành phố S dần bước vào mùa hè. Những cô gái táo bạo đã bắt đầu diện váy ngắn, nhưng trước đây, Tô An An không nằm trong số đó. Bây giờ thì khác rồi! Dạo gần đây, cô càng quan tâm đến việc phối đồ hơn. Sự thay đổi của cô quá rõ rệt, khiến Cao Phán để ý và phát hiện ra điều bất thường chỉ sau vài ngày quan sát.
Tô An An đang soi gương tỉa lông mày. Đôi lông mày của cô khá đẹp, cong cong đúng chuẩn, gọn gàng, đuôi hơi cong, chỉ có điều xung quanh hơi rậm, phải tỉa thường xuyên. Hôm nay cô cảm thấy có gì đó khác lạ, vừa quay đầu đã phát hiện nguyên nhân. Thấy Cao Phán đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt kỳ lạ khiến cô nổi da gà.
“Cậu nhìn tớ làm gì?” Tô An An ngừng tay hỏi.
“Dạo này cậu quan tâm đến ngoại hình nhiều quá?” Cao Phán đảo mắt nói.
Cao Phán vừa nói giỡn, cô lại có cảm giác như bị lộ tâm tư, ngượng ngùng hỏi: “Nói rõ ràng quá à?”
Cao Phán xoa cằm nhìn cô, gật đầu hai lần: “Rất rõ! Ngày trước cậu ít khi soi gương lắm.”
Tô An An nhìn chằm chằm hình ảnh của mình trong gương với đôi má phúng phính, lặng lẽ mỉm cười. Cô tỉa xong lông mày, thoa son môi, rồi bước vào phòng vệ sinh thay áo quần, bước chân nhẹ nhàng.
Vừa lúc cô bước vào, Lộ Giai từ bên cạnh thò đầu ra, xen vào một câu: “Trước kia miệng lưỡi của cậu toàn nói: Thời gian tự yêu hay tự ti của con gái mỗi ngày không quá mười phút. Bây giờ mỗi ngày soi gương còn lâu hơn cả tao. Hừ, đúng là cái gì cũng nói được.” Kể từ sau chuyện trao đổi ngắn ngủi, cô ta vẫn luôn khó chịu với An An, lời nói và thái độ đầy ngụ ý.
Cao Phán im lặng, mắt trợn trắng, cố gắng kìm nén cơn tức giận muốn mắng. Cô phải bình tĩnh, phải trở thành cô gái ngoan như An An, không thể nói lời thô tục.
Khi Tô An An bước ra, cô đã thay chiếc váy trắng cạp cao họa tiết dâu tây, đôi cánh tay mảnh khảnh lộ ra ngoài, trông thanh xuân và xinh đẹp. Cô cầm thức ăn mới mua cho mèo để trên bàn, quẳng mái tóc đuôi ngựa, nói: “Tớ đi đây.”
“Đi đâu thế? Ngày nào cũng đi như vậy?”
“Cho mèo ăn.”
“Cậu có cần mang ô không? Dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa rào và sấm chớp.” Giọng Cao Phán từ trong ký túc xá vọng ra, nhưng Tô An An đã bước xuống hai bậc cầu thang. Cô nhìn ra ngoài qua cửa sổ, thấy bầu trời trong vắt, không hề có dấu hiệu sắp mưa. Dự báo thời tiết toàn nói bậy, cô lại vội đi nên chẳng thèm quay lại lấy ô.
Cao Phán thấy cô không quay về, lẩm bẩm: “Chỉ biết cho mèo ăn, cho mèo ăn! Cẩn thận lại bị nó ăn thịt.”
Cô ấy cũng là con gái, biết rõ An An thay đổi chắc là vì chàng trai nào đó. Con gái luôn muốn thể hiện mặt tốt nhất trước người mình thích.
Nhưng chàng trai ấm áp như ánh mặt trời đó phải làm sao đây? Ngày đó cô ấy bỗng dưng tỏ tình, anh ta chạy mất dép. Sau đó cô gọi mấy lần, anh ta không nghe. Cuối cùng hôm qua, có lẽ anh ta bị làm phiền quá nên nói thẳng với cô ấy. Anh ta thích An An, dự định tuần này sẽ tỏ tình.
Cao Phán nhìn chằm chằm chiếc gương nhỏ trên bàn, cô gái trong gương cũng không xấu.
***
Tô An An thật sự đến chung cư của Thịnh Giang Bắc để cho mèo ăn. Hai tuần qua, gần như mỗi buổi chiều, cô đều đến đây một lần.
Từ sau khi có bé mèo, Tô An An có cơ hội đến chung cư của Thịnh Giang Bắc. Lần đầu tiên là khi Thịnh Giang Bắc đưa cô đến. Hôm đó vừa trở về, trời đã khuya, cô định về luôn, nhưng Thịnh Giang Bắc nói anh chỉ có thời gian vào hôm đó, hôm sau phải đi công tác.
“Đến để biết đường, sẽ không mất thời gian.”
Cứ như vậy, cô bị anh nửa dụ dỗ, nửa lừa đi dạo một vòng, hoàn toàn không phát hiện ra.
Cũng trong khoảng thời gian này, cô mới phát hiện Thịnh Giang Bắc thật sự không phải người rảnh rỗi, cũng không phải người thích hợp để nuôi mèo. Anh không có nhiều kiên nhẫn với mèo, luôn chỉ cho ăn một bữa sáng, còn lại thì mặc kệ. Ban đầu, cô cách một ngày mới đến. Sau đó, cô phát hiện bé mèo thật sự không được ăn, nên chạng vạng mỗi ngày, lúc tan học, cô đến. May mà nơi này cách trường cô rất gần, đi xe buýt chỉ mất hai mươi phút.
Mà Thịnh Giang Bắc luôn về vào lúc cô sắp về, sau đó đưa cô về trường.
Khi cô vừa tra chìa khóa vào ổ, bé mèo ở trong nhà đã nghe tiếng động chạy ra sau cửa, dùng móng vuốt nhỏ cào cửa. Tô An An mở cửa lập tức nhìn thấy bé mèo Ragdoll xinh đẹp tuyệt vời nhào tới, cắn ống quần cô.
“Nhóc con đáng thương.” Cô vừa ngồi xổm xuống bế mèo lên vừa dùng chân đóng cửa lại.
Cô trêu mèo một lúc, mèo bắt đầu ủ rũ, không còn chút sức nào, chắc là đói bụng. Cô vội vàng lấy thức ăn cho mèo từ trong túi ra, đổ vào bát.
Bé mèo híp mắt kêu một tiếng, lười biếng móng vuốt bắt đầu ăn.
An An ngồi xổm, kiên nhẫn ngắm nhìn nó, ngẫu nhiên đưa ánh mắt ngắm nghía căn hộ. Màu sắc trắng đen đơn giản sang trọng, có vẻ không hợp nuôi mèo.
Một loạt tiếng chuông điện thoại vang lên, cô bấm nghe rồi nói “alo” một tiếng.
Là Giản Đan gọi. Cô ấy vừa tan làm, ở nhà một mình chán nên muốn tìm người nói chuyện phiếm.
Tô An An vừa vuốt lông mèo vừa nghe cô ấy nói chuyện.
“Có phải hôm đó tớ siêu thông minh không? Gọi điện thoại cho chú nhỏ. Ha ha, tớ vừa nói cậu gặp rắc rối, chú ấy lập tức nóng nảy.”
Tô An An còn chưa hỏi kỹ chuyện hôm đó. Bây giờ Giản Đan nhắc tới, cô cũng nghĩ tới: “Rốt cuộc chuyện hôm đó là thế nào?”
“Hôm đó cậu gọi cho tớ xong, tớ lập tức gọi điện thoại cho chú nhỏ. Tớ bảo với chú là cậu gặp rắc rối, mất ví tiền, không xu dính túi, nói có bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương. Chú nhỏ vừa nghe đã mềm lòng sốt ruột, bảo tớ yên tâm, chú ấy sẽ hỗ trợ. Hì hì, mau nói cho tớ biết cuối cùng giải quyết ra sao?”
Tô An An kể lại một lần từ đầu tới cuối.
Khi nghe cô nói Thịnh Giang Bắc chủ động muốn nuôi mèo, Giản Đan nhảy dựng lên, nói: “Cậu nói chú nhỏ nuôi mèo? Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng.”
Tô An An bị phản ứng của cô ấy dọa, động tác trong tay cũng dừng lại: “Tớ nhìn chú ấy mua mèo mà, sai thế nào được?”
“An An, cậu nghe tớ nói, chú nhỏ thật sự không thích động vật, kiểu ghét ấy. Ghét tất cả thú cưng. Bà cụ từng nuôi một con mèo Ba Tư, tớ chính mắt nhìn thấy mỗi lần chú nhỏ thấy con mèo kia đều đường vòng đi. Nếu mèo quấn lấy, chú ấy sẽ đen mặt đá văng ra. Cậu nói xem một người tự kiềm chế như chú ấy, sẽ ra tay đá một con mèo thì phải ghét động vật tới mức nào chứ?”
Tô An An nghe cô ấy nói xong, vẫn nửa tin nửa ngờ. Nếu anh không thích mèo thì vì sao còn muốn nuôi chứ? Cô nói với Giản Đan ở đầu bên kia điện thoại: “Bé mèo này sống rất tốt mà. Bây giờ tớ đang ở đây cho mèo ăn.”
Giản Đan rất nhanh nắm được trọng điểm từ lời cô nói: “Cậu nói cậu ở đâu?”
Tô An An thật thà trả lời: “Ở nhà Thịnh Giang Bắc.”
“Cậu có chìa khóa nhà chú ấy?”
“Ừ.”
Giản Đan sắp điên rồi. Mới hai tuần không liên hệ, sao đã đến nhà rồi? Cô ấy hưng phấn nhảy lên sofa, quên béng luôn chuyện con mèo: “An An, tớ cảm thấy cậu có thể tiếp tục cố gắng, có khi có thể làm thím nhỏ của tớ đây.”
Tô An An bị cô ấy nói tới đỏ mặt, giận mắng cô ấy: “Không được nói bậy”
Giản Đan không chịu bỏ qua: “Hì hì, chú nhỏ đã đưa chìa khóa cho cậu, có hy vọng đó! Cậu đừng có bỏ cuộc, tớ chờ được gọi cậu là thím nhỏ đó.”
Cô ấy không biết xấu hổ, Tô An An bị cô ấy trêu đùa tới da mặt nóng lên. Đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa, còn có tiếng chìa khóa va chạm vào nhau.
Cô hoảng loạn, vội vã cúp máy, quay người lại lập tức thấy Thịnh Giang Bắc đẩy cửa vào.
Hai người đối diện trong khoảnh khắc, một người thản nhiên bình tĩnh mỉm cười, một người càng lúc càng đỏ mặt, hơn nữa ánh mắt né tránh.
Thịnh Giang Bắc đặt chìa khóa xuống, sau đó thay giày. Anh thấy gương mặt cô hơi đỏ thì mỉm cười, ôn hòa hỏi: “Mặt đỏ thế, khó chịu à?”
Tô An An vừa định lắc đầu thì cảm thấy trán mình chợt lạnh, tóc mái bị xốc lên, một bàn tay hơi lạnh vào ngày đầu hạ dán lên trán cô. Cô chỉ nghe được một tiếng “phừng”, trong đầu hỗn loạn, chỉ còn lại bàn tay kia.
Thịnh Giang Bắc làm bộ không nhìn thấy sự khác thường của cô, lại đến gần hơn chút nữa, giọng điệu xin lỗi: “Tay tôi quá lạnh, có lẽ không nhìn ra có sốt hay không. Nhưng mà có một cách cũ có thể thử xem.”
Tô An An biết mình không sốt, cô chỉ đỏ mặt thẹn thùng bởi vì lời nói của Giản Đan, mà bây giờ mặt cô nóng là vì anh tới gần.
Cổ họng cô khô khốc, hơi liếm môi, hỏi theo anh: “Cách cũ gì?”
Thịnh Giang Bắc bỏ tay ra, không nói cho cô, chỉ nhìn cô một cái đầy ẩn ý, sau đó cúi đầu.
Anh càng dựa càng gần, càng ngày càng thấp, một luồng hơi nóng từ trong hơi thở phả vào đỉnh đầu An An.
Tô An An đã hoàn toàn mất khả năng suy nghĩ, cả quá trình cứng đờ, trái tim sắp nhảy lên cổ họng. Cô căng thẳng nuốt nước bọt.
Sau đó dưới động tác của Thịnh Giang Bắc, adrenalin của Tô An An tăng vọt. Cô nắm chặt tay, lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Thịnh Giang Bắc dán trán mình lên trán của cô, ỷ vào ưu thế chiều cao, cụp mi nhìn cô. Lông mi của cô không ngừng run rẩy, ngực phập phồng, còn cả nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng cao.
Thịnh Giang Bắc lặng lẽ mỉm cười, cố ý kéo dài thời gian.
Trán của cô mềm mại bóng loáng, mang theo nhiệt độ bình thường. Ngày trước, Thịnh Giang Bắc ghét nhất cảm giác tiếp xúc da thịt, bây giờ lại cảm thấy rất tốt. Trong lòng anh thầm nghĩ, nên nói với bà đừng tiếp tục tìm mối xem mắt cho anh nữa.
Không tới một phút, Tô An An đã sắp điên mất rồi. Trong tai cô chỉ còn lại tiếng ong ong, còn có sấm sét ầm ầm.
Cũng tạm tạm rồi, còn tiếp tục như vậy, có khi cô nhóc nghẹn thở mất. Anh cảm nhận được rõ ràng cả quá trình cô không có một chút hô hấp.
Anh chỉ dán trán lên, cô đã căng thẳng như vậy. Nếu làm chuyện khác thì chẳng phải sẽ dọa hỏng cô luôn à?
Anh đứng thẳng người lại, khi nói chuyện trong giọng nói mang ý cười, khiến người mơ màng: “Không bị sốt mà! Thế sao mặt đỏ vậy nhỉ?”
Tô An An không dám nhìn anh. Vừa hay một tia chớp rạch ngang trời, cô mới kinh ngạc phát hiện vừa rồi là sét thật.
“Ôi! Bên ngoài có sét.”
Cô nói xong, Thịnh Giang Bắc liếc cô một cái, buồn cười. An An mới bừng tỉnh phát hiện giọng điệu của mình ngốc tới thế nào.