Tình Yêu Đẹp Nhất - Thuỷ Thuỷ Thanh
Chương 32: Bãi biển Dương Quang
Tình Yêu Đẹp Nhất - Thuỷ Thuỷ Thanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“An An, cuối tuần này cậu rảnh không? Tớ với Thịnh Lê định đi chơi xa, muốn rủ cậu cùng đi không?”
Khi Giản Đan gọi đến, Tô An An đang nằm trên giường đắp mặt nạ. Cô không dám mở miệng quá to, giọng nói như bị nghẹn: “Đi đâu?”
“Thành phố Trường Ninh, bãi biển Dương Quang, còn có bikini nữa, đi không?”
Tô An An lật người, một góc váy ngủ bị cô kéo xuống. Cô nghịch móng tay, cắn răng một cái rồi đồng ý: “Được, xuất phát khi nào?”
“Ngày mai. Chiều thứ sáu cậu được nghỉ chứ? Chúng ta xuất phát vào thứ sáu, đến lúc đó tớ đón cậu.”
Giản Đan vừa dứt lời, điện thoại đã tắt. Tô An An nhìn chằm chằm màn hình một lúc, mắt lướt qua lịch sử trò chuyện và nhớ lại cuộc gọi của Thịnh Giang Bắc tối qua. Anh hỏi tại sao hôm nay cô không đến cho mèo ăn. Tại sao? Tại sao chứ?
Tô An An chui đầu vào chăn, nhưng nhớ mình đang đắp mặt nạ nên dừng lại. Cô nằm trên giường, bỏ mặt nạ ra, lăn lộn vài vòng, thật sự bực bội. Tối đó về nhà, cô càng nghĩ càng thấy xấu hổ. Mấy ngày tới cô sẽ không đến cho mèo ăn nữa, miễn sao tránh mặt được anh. Qua mấy ngày, chuyện này sẽ phai nhạt, cô lại tiếp tục đến.
Cô thầm quyết tâm, trong lòng dần bình tĩnh, bắt đầu tính toán đồ mang theo khi ra ngoài.
Cô nằm trên giường, chân đạp lên tường trắng, đầu rũ xuống mép giường thì nghe thấy tiếng mở cửa. Cô quay đầu nhìn sang. Cao Phán từ bên ngoài về, tối nay câu lạc bộ tiếng Nhật của cô ấy họp. Cô ấy mặc đồ cosplay, tóc giả sáng màu, lens cùng tông màu, liếc mắt nhìn sang, thật sự không nhận ra.
Cao Phán thích những hoạt động này, trước đây chọn chuyên ngành tiếng Nhật chủ yếu vì thích manga và anime. Thỉnh thoảng cô tham gia vài hoạt động, ngẫu nhiên kéo cả Tô An An theo. Bị ép không có cách nào, Tô An An cũng tham dự vài lần, giờ đã quen với dáng vẻ này của cô ấy. Cô xoay người hỏi Cao Phán: “Hôm nay thuận lợi chứ?”
(*) Manga: (tiếng Nhật: kanji: 漫画, hiragana: まんが, katakana: マンガ) là cụm từ trong tiếng Nhật chỉ thể loại truyện tranh và tranh biếm họa. Manga chỉ riêng về mảng truyện tranh sản xuất tại Nhật Bản.
Anime: được phát âm là a-ni-me, từ vay mượn từ chữ animation có nghĩa là phim hoạt hình. Từ này dùng để chỉ các bộ phim hoạt hình sản xuất tại Nhật Bản hay mang phong cách Nhật.
“Đương nhiên thuận lợi. Bọn tớ đã nói chuyện với giáo viên phụ trách hoạt động kỷ niệm ngày thành lập trường. Cuối tháng Sáu kỷ niệm ngày thành lập trường, bọn tớ sẽ lên sân khấu biểu diễn, vũ điệu hầu gái (*).”
Cao Phán vừa nói vừa tháo tóc giả, cẩn thận đặt lên bàn. Cô quay người lại, mắt trợn tròn, ồn ào: “An An, biết ngực cậu lớn, có thể suy xét đến tâm tình của tớ không? Ghét nhất mấy đứa con gái mà thịt đều dồn vào đúng chỗ như cậu á.”
(*) Vũ điệu hầu gái: Các màn trình diễn theo phong cách maid cafe của Nhật Bản, nơi các cô gái mặc trang phục hầu gái dễ thương và thực hiện những điệu nhảy đáng yêu, thường đi kèm với nhạc pop sôi động.
Tô An An không hiểu ra sao, cúi đầu. Cô mặc váy ngủ hai dây, vừa lăn lộn trên giường nên dây bị lệch, hở ra một khoảng nhỏ. Cô vội vàng kéo lại, phủ chăn kín, nhưng chuyện đã sắp quên lại bật lên trong lòng. Ui da!
Cô quấn chăn, quay lưng về phía Cao Phán, nhắm mắt giả bộ ngủ.
Ngày tới là thứ sáu, Tô An An tan học, đeo ba lô to tập hợp với vợ chồng Giản Đan.
Từ xa, Giản Đan đã vẫy tay. Tô An An sợ họ chờ sốt ruột, bước nhanh hơn. Ba lô trên vai hơi nặng, khi cô dừng lại thì thở dốc, Giản Đan đưa chai nước, hai người nhìn nhau cười.
“An An, hai ta đã lâu không ra ngoài cùng nhau. Lần gần nhất là năm hai đại học, lúc đó cậu vừa thi xong. Tâm trạng tớ không tốt, muốn đi chơi. Cậu nghe liền bảo đi cùng, hai chúng ta giấu gia đình lén chạy đến Vân Nam, chơi suốt một tuần. Về nhà bị nhốt hai ngày.”
Giản Đan kể lại ngày xưa. Tô An An uống nước, thoải mái hơn, nghe cô nói cũng nhớ lại lần đó.
Cô và Giản Đan quen nhau từ nhỏ. Bố mẹ cô đều là bác sĩ, mẹ Giản Đan cùng khoa với mẹ cô. Dần dà, hai cô trở nên thân thiết. Giản Đan lớn hơn cô hai tuổi, hầu như lúc nào cũng là Giản Đan chăm sóc cô.
Thịnh Lê đứng bên cạnh nghe vậy, nói đến mùa hè năm đó: “Khó trách nghỉ hè năm ấy anh về ở một tuần không gặp được em. Hóa ra là chạy đến Vân Nam.”
Tô An An tới gần Thịnh Lê: “Vậy anh có biết tại sao cậu ấy đi Vân Nam không?”
Thịnh Lê lắc đầu: “Tại sao?”
“Bởi vì…” Tô An An chưa nói xong thì bị Giản Đan che miệng, tức muốn hộc máu mà nói: “Tô Tiểu An, không cho cậu nói.”
Hai người cãi nhau ầm ĩ, cuối cùng Thịnh Lê vẫn không biết năm ấy Giản Đan đi Vân Nam vì sao.
Khi đến sân bay, Thịnh Lê không vội mua vé, ngồi bên ngoài đợi một lúc.
“Còn có một người đi cùng chúng ta.”
Thịnh Lê nói xong, đứng lên, theo bản năng nhìn về phía cửa vào sân bay.
Tô An An tò mò hỏi: “Ai? Sao hai người không nói sớm chút? Tớ có biết không?”
Giản Đan và Thịnh Lê liếc nhau, một người lắc đầu, một người gật đầu, sau đó đổi ngược lại, không hề ăn ý. Thịnh Lê mệt mỏi liếc vợ, bất đắc dĩ quay đầu đi. Không phải chính em đã bảo muốn gạt An An à?
Giản Đan cũng hận chết mình. Sao mình không nghĩ nhiều đã gật đầu? Cô hung hăng cắn đầu lưỡi.
Tô An An hoài nghi nhìn hai người: “Rốt cuộc hai người có ý gì? Cuối cùng là ai?”
Cô vừa dứt lời, Thịnh Lê đứng lên, vẫy tay về hướng cửa ra vào. Để khiến người kia chú ý, anh gọi to:
“Chú nhỏ, bên này!”
Cái gì? Tô An An bị tiếng gọi này của Thịnh Lê khiến hồn vía lên mây. Cô chậm rãi quay người, nhìn thấy bốn người từ lối vào đi tới. Tất cả đều mặc âu phục, xách túi tài liệu, người đi đầu đúng là Thịnh Giang Bắc.
Anh cởi áo vest, khoác trên cánh tay, bên ngoài chỉ mặc áo sơ mi tối màu, cổ thắt cà vạt, cổ tay áo chỉnh chu, cổ áo phẳng phiu, biểu cảm nghiêm túc. Bây giờ nhìn thấy, Tô An An còn không quen trạng thái làm việc của anh, khí chất lạnh lùng cứng rắn.
Có lẽ là trước mặt người dưới, biểu cảm của anh khá ít, toàn người chín chắn thâm trầm. Khi nhìn thấy Tô An An, anh cũng chỉ nhìn thêm một chút, nhưng chút ít đó đủ khiến Tô An An như nai con chạy loạn.
Giản Đan bên cạnh nhỏ giọng giải thích: “Chú nhỏ đến Trường Ninh bàn chuyện hợp tác, nghe nói chúng ta cũng qua đây nên đi cùng luôn. Chú ấy có bạn mở làng du lịch, nghe nói là làng xa hoa nhất Trường Ninh, cho chúng ta ở miễn phí hai ngày. Hì hì, đi theo chú nhỏ thật tốt.”
Cô ấy nói xong thấy An An không phản ứng thì khẽ đẩy cô: “Cậu làm sao thế? Vui tới đơ người luôn rồi à.”
Tô An An có miệng mà khó trả lời, cố gắng tránh ánh mắt của Thịnh Giang Bắc. Cô thật sự không có dũng khí đó.
Sau khi làm thủ tục, Tô An An mới phát hiện chỗ ngồi cạnh Thịnh Giang Bắc. Cô lề mề đến chậm, nhìn chỗ ngồi trống bên cạnh anh, khẽ cắn môi, túm lấy Thịnh Lê phía trước, nhỏ giọng nói thầm: “Em muốn ngồi với vợ anh.”
Thịnh Lê ngây ra một lúc, sau khi phản ứng lại thì thoải mái gật đầu: “Được! Vừa hay hai chị em có thể tâm sự.”
Vì thế, khi Thịnh Giang Bắc phát hiện Thịnh Lê ngồi xuống bên cạnh mình thì tỏ vẻ kỳ lạ: “Sao lại là cháu? Không ngồi với vợ à?”
Thịnh Lê cười toe toét lộ tám cái răng: “Chú nhỏ, An An nói muốn ngồi chung với Giản Đan. Con gái ngồi với nhau tiện hơn. Cháu sợ cô ấy không được tự nhiên trước mặt chú.”
Thịnh Giang Bắc không đạt được mục đích, nhìn sang chỗ ngồi khác cùng hàng, khẽ hừ một tiếng, không nói chuyện.
Từ ngày xảy ra việc ngoài ý muốn ấy, cô vẫn luôn trốn tránh anh. Anh vẫn luôn biết cô dễ xấu hổ nhất, không ngờ còn không được tự nhiên tới vậy. Nhưng không được tự nhiên cũng rất đáng yêu. Ánh mắt anh lại bay về phía bên kia, cô đang quơ chân múa tay nói gì đó, nét mặt sinh động hoạt bát.
Thịnh Giang Bắc chống cằm xoa huyệt Thái Dương, cái giá của việc chọc ghẹo đúng là lớn.
Từ thành phố S đến Trường Ninh mất hai tiếng bay. Ba giờ chiều, máy bay đáp xuống sân bay Trường Ninh.
Trường Ninh là thành phố ven biển, bốn mùa như xuân, khí hậu trong lành. Tô An An vừa bước ra khỏi sân bay, không khí ùa tới, hơi ẩm mang vị mặn đặc trưng của thành phố ven biển. Cô hít sâu vài hơi, tâm trạng cực kỳ tốt.
Nhiệt độ ở đây cao hơn thành phố S một chút. Sau vài bước, Tô An An cởi áo khoác mỏng bên ngoài, lộ ra áo cộc tay trắng và quần bò yếm đen, đơn giản trẻ trung khiến tâm trạng người ta không khỏi thả lỏng.
Sau khi xuống máy bay, họ đi thẳng đến khách sạn của làng du lịch. Khách sạn xây gần biển, nước biển vờn quanh, bờ cát rộng lớn, ánh mặt trời ấm áp, cây xanh um tùm, chưa vào đã cảm nhận được sự thoải mái từ gió biển thổi tới.
Thịnh Lê làm thủ tục nhận phòng, Thịnh Giang Bắc vừa xuống máy bay đã được công ty đối tác đón đi rồi.
Phòng do khách sạn cung cấp là phòng cao cấp, rộng gần hai trăm mét vuông, phòng bếp phòng khách đầy đủ, có ba phòng. Đây là lần đầu Tô An An ở phòng cao cấp rộng như vậy, cảm giác như đủ cho ba người ngủ dưới đất. Giản Đan cũng hưng phấn, ồn ào đòi buổi tối hai người cùng nhau xem phim.
Bay một mạch ba, bốn tiếng, ba người đều khá mệt mỏi, không hẹn mà cùng vào phòng tắm tắm rửa, tắm xong thì xuống nhà hàng dưới lầu ăn cơm.
Chờ họ ăn xong bữa tối, ra khỏi nhà hàng của khách sạn, Thịnh Giang Bắc vẫn chưa về. Ba người tản bộ dọc theo bờ cát ngoài khách sạn.
Gió ấm thổi tới, nơi xa là sóng biển cuộn trào, dưới chân là hạt cát mềm xốp, còn mang hơi nóng của ban ngày, đạp lên lòng bàn chân như mát xa. Hai cô gái cởi giày, chân trần đi bộ.
Thỉnh thoảng Giản Đan dùng chân đá cát về phía Thịnh Lê, hạt cát lập tức chui hết vào giày anh ấy. Thịnh Lê làm bộ muốn bắt Giản Đan, một người chạy, một người đuổi, một người quậy, một người cười.
Chơi đùa một lúc, trời đã tối đen, ba người trở lại phòng khách sạn. Giản Đan kéo Tô An An muốn xem phim, không cho Thịnh Lê tham gia, nói đây là hoạt động của chị em. Thịnh Lê đành phải xem tivi một mình ở phòng khách.
“An An, chúng ta xem phim gì bây giờ?” Giản Đan cắm usb vào sau tivi, không ngừng lật xem nội dung lưu trữ.
Ánh mắt An An không ngừng xem màn hình theo động tác của cô ấy, có chút do dự.
Giản Đan bỗng nhiên hứng thú, nói: “Nếu không chúng ta cùng nhau xem phim kinh dị. Tớ có một bộ, nghe nói rất ghê. Thịnh Lê không thích xem mấy thứ này, mãi chẳng ai xem với tớ. Không thì tối nay chúng ta cùng xem đi.”
Tô An An hơi động lòng. Cô cũng không dám xem một mình, từ nhỏ đến lớn chưa xem phim kinh dị. Bây giờ có người xem cùng, cô cũng can đảm hơn chút, gật đầu.
Giản Đan cực kỳ hưng phấn, chọn bộ phim đó, còn tắt hết đèn trong phòng. Phòng tối đen, duỗi tay không thấy năm ngón, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ màn hình tivi.
Bỏ qua giới thiệu, bộ phim nhanh chóng vào phần cốt truyện. Một cô gái đi trong hẻm nhỏ sâu thẳm, âm nhạc bối cảnh càng lúc càng lớn, khiến người ta sởn tóc gáy.
Đột nhiên trước mặt cô gái có một con mèo nhảy ra, cô gái sợ hãi hét to một tiếng. Hai người xem phim cũng bắt đầu ôm chầm lấy nhau. Tô An An sợ hãi: “Nếu không bật đèn lên đi.”
Giản Đan nhìn chằm chằm tivi, người đã co rúm lại, đẩy cô: “Cậu đi bật đi.”
Tô An An nhìn không gian tối om, rụt cổ: “Tớ không dám.”
Giản Đan liếc cô một cái: “Tớ cũng không dám.”
Không ai dám bật đèn, bộ phim vẫn tiếp tục. Hình ảnh đổi, một đám sương mù lớn bắt đầu lan tới, các loại hình ảnh lung tung rối loạn, quái đản, hai người vẫn ôm lấy nhau, gặp cảnh sợ hãi thì dựa đầu vào nhau, không dám nhìn.
Khi phim chiếu được một nửa, Giản Đan bỗng nhiên nói cô ấy hơi khát. Cô ấy tạm dừng, chuẩn bị đi ra ngoài.
Tô An An kéo cô ấy hơi run lên, Giản Đan quay đầu lại: “Làm sao vậy?”
Tô An An quấn chăn, không dám nhìn chỗ khác, nhỏ giọng nói: “Cậu đi nhanh lên. Đêm nay ngủ với tớ, tớ không dám ngủ một mình.”
Giản Đan không hề nghĩ ngợi, lập tức gật đầu đồng ý. Sau khi Tô An An buông ra, cô ấy chạy ra ngoài, sợ quá quên cả bật đèn cho An An.
Tô An An ngồi trên giường đợi một lúc. Trong phòng quá tối, cô nhìn chỗ nào cũng cảm thấy có bóng đen đang tới gần. Màn hình tivi dừng hình ảnh ở căn phòng cũ, nhân vật bên trong là ông lão gầy trơ cả xương. Cô không dám xem, không dám thở mạnh, cũng không dám nhúc nhích, thật sự quá đáng sợ.
Bức rèm bị gió thổi lên, lặng lẽ đong đưa trong bóng đêm. Cô sợ tới mức lập tức chui vào chăn, trùm từ đầu tới chân.
Chăn bông quá dày, ngăn cản tất cả thị giác và thính giác của cô. Cô không nghe được tiếng mở cửa, cũng không thấy tiếng bật đèn. Cô rúc trong chăn mãi đến khi cảm thấy có sức mạnh kéo cái chăn. Người kia không quá dùng sức, nhẹ đến mức khiến cô sợ hãi. Nỗi sợ đạt đỉnh điểm.
Chăn bị xốc lên, bên ngoài sáng ngời, người kéo chăn cô hơi khom lưng, đang sững sờ nhìn cô. Cô mới bừng tỉnh, phát hiện hốc mắt mình chua xót, bên trong đong đầy nước mắt.
Sợ hãi đạt đỉnh điểm, sau đó đột nhiên có người xuất hiện trước mặt, Tô An An không nói hai lời, trèo lên người Thịnh Giang Bắc, bẹp miệng, khóc thành tiếng.
Hu hu hu, thật sự là quá sợ hãi.
Thịnh Giang Bắc bị cô ôm cổ, cánh tay cứng đờ giữa không trung. Sau khi thả lỏng, anh chậm rãi vỗ lưng cô, nói như trấn an trẻ con: “Đừng khóc, đừng khóc, tôi ở đây.”