Tình Yêu Đẹp Nhất - Thuỷ Thuỷ Thanh
Chương 5: Cuộc hội ngộ bất ngờ
Tình Yêu Đẹp Nhất - Thuỷ Thuỷ Thanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi lễ cưới diễn ra suôn sẻ, chỉ có điều phần cô dâu ném bó hoa cưới cuối cùng xảy ra chút trục trặc.
Thực ra không có nhiều cô gái đứng giữa vườn cướp hoa cưới. Phần lớn đều là những cô gái nhà giàu, rụt rè và kiêu ngạo, không muốn làm ảnh hưởng tới nhan sắc. Họ chỉ đứng ở một bên, mặc váy dạ hội. Chỉ có vài cô gái đứng chính giữa, trong đó có Tô An An làm phù dâu, bị Giản Đan đẩy vào.
Lẽ ra, mọi người đã thống nhất ném vào giữa, nhưng bất ngờ bó hoa bay lệch khỏi quỹ đạo, rơi thẳng vào lòng một người đàn ông. Mọi người há hốc mồm kinh ngạc giây lát rồi cười ồ lên, ngay cả bà cụ Thịnh cũng cười khúc khích.
Thịnh Hoài Nam đứng trong đám đông hô: "Chú ném lại cho các cô gái đi chứ!”
Lúc này, ngay cả những cô gái bình tĩnh nhất cũng xoa tay, nóng lòng muốn thử.
Lễ cưới bỗng trở nên sôi động, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía bó hoa cưới trong tay Thịnh Giang Bắc.
Những đóa hoa trắng tinh khôi được vận chuyển đến sáng nay, tươi như vừa cắt khỏi cành. Thế nhưng Thịnh Giang Bắc lại tỏ vẻ không hài lòng, giữa mày nhíu nhẹ, cằm hơi nhô ra, khiến rãnh cằm càng rõ hơn. Tô An An đứng trong đám đông nhìn chằm chằm vào anh, môi nhếch lên, vừa nhìn anh, vừa nhìn bó hoa trong tay anh.
Thịnh Giang Bắc thưởng thức bó hoa, thỉnh thoảng lại vờ như lơ đãng ước lượng, tạo ảo giác như muốn ném ra. Anh ngước mắt, bắt gặp ánh mắt cô, không khỏi nghĩ tới đoạn đối thoại vừa nghe lén được.
"Đan Đan, bó hoa của cậu đẹp quá."
"Thích à? Thích thì đến lúc đó tớ ném cho cậu, nhớ đứng vào giữa nhé."
"Thôi... Cậu đưa thẳng vào tay tớ đi."
"Không được, như vậy mới có ý nghĩa. Cậu nhận được hoa cưới, biết đâu ngày mai sẽ gặp được tình yêu đích thực của mình?"
Cô bé muốn như vậy hay là đưa cho cô? Anh cau mày, xung quanh có vẻ đông người, anh không muốn chuyện trở nên phức tạp.
Sau đó, anh tiện tay đưa bó hoa cho trợ lý Charlie Hứa đứng sau lưng. Các cô gái xung quanh tan nát cõi lòng, Tô An An nhìn bó hoa kia, hơi tiếc nuối.
Charlie Hứa hí hửng nhận lấy, cười hì hì: "Cảm ơn sếp."
Thịnh Giang Bắc dừng một lát, nói nhỏ: "Không phải đưa cho cậu."
Charlie Hứa: "Ồ."
***
Sau lễ cưới, Tô An An quay lại trường học trong những ngày bận rộn. Danh sách sinh viên trao đổi đã được công bố trên website trường, bầu không khí ký túc xá dần trở nên kỳ lạ. Lộ Giai bắt đầu tách khỏi bọn họ, đi sớm về muộn, sau khi về thì chăm chú làm việc, xa lạ như khi họ mới vào đại học năm nhất, ký túc xá im lặng đến lúng túng.
Tô An An phiên dịch xong bài tập của giáo viên, theo thói quen gửi cho ba người bạn cùng phòng. Đây là thói quen hình thành trong khoảng thời gian này, những bài tập này đều có thể làm hoặc không, bọn họ lười động tay, đều đợi Tô An An viết xong rồi gửi lại. Ba người còn lại đổi vài câu rồi nộp cho giáo viên.
Cao Phán nhanh chóng nhận được tài liệu, nhướn mày, giọng nhẹ nhàng: "An An, sao hôm nay nhanh thế?"
Tô An An đang dọn balo, bỏ điện thoại và ví vào, phát hiện điện thoại sắp hết pin, lại lấy thêm cục sạc dự phòng, tiện tay lấy thêm cuốn tạp chí giới thiệu khái quát Nhật Bản: "Hôm nay tới quán cà phê, dạy thêm tiếng Anh cho con trai bà chủ quán."
Cao Phán kinh ngạc, cảm thán: "Lại đến thứ bảy rồi, thời gian trôi qua nhanh thật."
"Đúng vậy, tớ đi trước đây. Cậu làm xong thì mau gửi cho giáo viên đi." Nói xong, cô ra ngoài.
Cửa đóng lại, Lộ Giai nhìn cửa, lại nhìn tài liệu mới nhận được trong điện thoại, khẽ cắn môi, bấm vài cái, cuối cùng vẫn không xóa bỏ.
***
Quán cà phê Tô An An đến hơi xa trường học, ngồi xe buýt mất hai mươi phút. Trước đây Cao Phán làm thêm ở đây, sau đó biết bà chủ muốn thuê giáo viên dạy thêm tiếng Anh cho con trai nên đề cử cô đến. Sau này Cao Phán nghỉ việc, cô vẫn tiếp tục. Công việc dạy thêm này khá thoải mái, mỗi tuần hai buổi chiều, bà chủ cũng rất tốt, biết Tô An An tham ăn nên miễn phí bánh ngọt mới ra lò.
Hôm nay cô đến, quán không đông lắm. Một thiếu niên khoảng mười mấy tuổi ngồi yên tĩnh trong góc phòng, sạch sẽ xinh đẹp, ánh mắt sáng ngời lanh lợi. Cô vừa vào cửa, từ xa đã nghe thấy cậu nhóc gọi: "Chị An An, chị An An."
Tô An An chào bà chủ trước, bà chủ cười gật đầu: "Mau vào đi, nó đã chờ cháu một lúc rồi."
"Vâng." Tô An An đáp, đi vào góc.
Cậu nhóc vừa lên cấp hai, tiếng Anh kém, mỗi lần chỉ được 50% điểm. Ban đầu Tô An An không muốn làm công việc này, chuyên ngành cô là tiếng Nhật, mặc dù tiếng Anh không tệ nhưng vẫn kém chuyên nghiệp. Sau này không chịu được sự nhõng nhẽo của Cao Phán và sự mê hoặc của bánh ngọt, cô quyết định thử, công việc này đã kéo dài gần một năm.
"Hôm nay chị tới muộn mười phút." Giọng cậu nhóc như người lớn, còn làm bộ nâng cổ tay nhìn đồng hồ thể thao màu đen.
Tô An An ngồi xuống, rất kiên nhẫn nói: "Con gái có quyền tới trễ."
Cậu nhóc: "Được rồi, là một quý ông, em sẽ không so đo với chị."
Tô An An bị dáng vẻ này của cậu nhóc chọc cười, bóp gương mặt mềm mại của cậu nhóc xong mới mở sách ra bắt đầu bài học hôm nay.
Thỉnh thoảng từ góc phòng lại truyền đến giọng nói chuyện của hai người, phần lớn là giọng Tô An An nói tiếng Anh, dịu dàng thư giãn. Thi thoảng có khách hàng ngẩng đầu tò mò nhìn qua, cô cũng không hề phát hiện, chìm đắm trong đó, ngay cả bà chủ đưa cà phê xong cũng lặng lẽ quay lại, không quấy rầy.
Đại khái tập trung tinh thần, hiệu suất cao, nhiệm vụ phụ đạo kết thúc sớm hơn bình thường nửa tiếng.
Cậu nhóc vừa thu dọn sách tiếng Anh, vừa nịnh nọt hỏi: "Chị An An, chị có thể xem bài tập Vật lí giúp em không? Bài lần này của thầy giáo rất khó, có vài câu em không biết làm."
Tô An An sẵn sàng đồng ý, nhưng khi nhìn những quyển sách Vật lí đó, cô lại trợn tròn mắt.
Câu này... hình như gặp qua ở đâu? Câu này... trước đây mình từng làm, vẽ thế nào nhỉ? Câu kia... ối, thật sự không nghĩ ra được.
Tô An An cắn ngòi bút, nhìn chằm chằm đề bài khoảng mười phút, vẫn không đưa ra được đáp án cuối cùng. Từ nhỏ cô đã có tật không thể làm nhiều việc cùng lúc, lúc tập trung đọc sách cũng không để ý xung quanh. Thế nên khi Thịnh Giang Bắc đứng sau lưng cô, cô vẫn như chưa tỉnh, toàn bộ đầu óc chỉ để ý tới đề bài.
Tô An An thử vẽ sơ đồ phân tích, luôn bị thiếu gì đó, cô vò đầu. Bỗng nhiên, một bàn tay khớp xương rõ ràng đưa từ trên xuống, đầu ngón tay trắng vạch một đường trên vở bài tập sạch sẽ.
Cô lập tức bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn ra sau, vui vẻ nói: "Anh thật lợi... Ngài Thịnh?" Lúc nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của người đàn ông, cô đổi giọng.
Chuyện xảy ra đầu tuần vẫn rõ ràng trước mắt, Tô An An gặp lại anh, tâm trạng khá phức tạp, nhất thời không biết đối mặt thế nào, sững người tại chỗ, trông khá ngốc.
Thịnh Giang Bắc không nhìn cô, ngồi xuống ghế trống khác, không hề có thành ý hỏi một câu: "Có thể ngồi không?"
Tô An An gật đầu.
Cậu nhóc phá vỡ sự im lặng, không sợ người lạ hỏi: "Hai người quen nhau? Chú là bạn trai của chị An An à? Thế cháu phải gọi chú là chú? Hay là anh?"
Tim Tô An An vọt lên. Cô giơ tay gõ đầu cậu nhóc, vừa định nói đã bị Thịnh Giang Bắc giành trước, có lẽ anh không nghe thấy câu hỏi thứ nhất, im lặng chốc lát rồi nói: "Thôi gọi chú đi."
Cậu nhóc cười hì hửng gọi: "Chú, chú đỉnh ghê. Chị An An nhìn mười phút cũng không biết làm, chú nhìn cái là biết."
Tô An An: Thằng nhóc thối...
Cô thanh minh: "Ba năm rưỡi rồi cháu không động vào mấy thứ này."
Cậu nhóc không để ý tới cô, lại hỏi Thịnh Giang Bắc: "Chú, chú có thể dạy cháu không? Chỉ ba bài thôi."
Tô An An nhìn ra khát vọng và mong đợi trong mắt cậu nhóc, nhưng có lẽ cậu nhóc phải thất vọng rồi. Người đàn ông này nào có nhiều thời gian rảnh để dạy một đứa trẻ học Vật lí. Cô đã nghĩ sẵn cách an ủi cậu nhóc trong đầu.
Ai biết, Thịnh Giang Bắc lại gật đầu đồng ý. Anh nhìn cô một cái, xòe bàn tay ra, lời ít mà ý nhiều: "Bút."
Tô An An vội vàng đặt bút vào lòng bàn tay anh, len lén liếc anh một cái.
Cậu nhóc "a" một tiếng, cung kính đưa sách qua, chỉ vào một bài: "Chính là bài này, cả bài này nữa. Chị An An chỉ giỏi tiếng Anh thôi, khoa học tự nhiên thật là tệ.”
"Vậy sao?" Anh ngẩng đầu nhìn cô một cái, ý tứ hàm xúc không rõ.
Tô An An cứ vậy bị xa lánh ở ngoài, trong lúc rảnh rỗi, cô mở sách mình mang tới ra, yên lặng ngồi trong góc đọc sách. Bên tai cô là giọng nam trầm thấp, nghe một hồi lại cảm thấy thích thú, cũng không cảm thấy buồn chán, mê mẩn. Cho đến lúc bà chủ tới gọi bọn họ đi lấy bánh cô mới phát hiện mình còn chưa đọc xong một trang sách.
Cô gập sách lại, thuận miệng hỏi cậu nhóc: "Em muốn ăn gì? Chị lấy cho em."
"Bánh táo đỏ."
"Tùy ý."
Một trước một sau, một giọng vang dội, một giọng cuốn hút. Tô An An dừng một chút, gật đầu, đứng lên, ánh mắt đảo qua gò má của anh, quả nhiên lúc đàn ông nghiêm túc là đẹp trai nhất.
Cô đi tới quầy bán hàng, trong khay bày đầy bánh ngọt mới ra lò, bên tai là tiếng máy đánh cà phê ùng ục.
Bà chủ lấy cái bánh cuối cùng ra, sau đó nháy mắt nói: "Bạn trai à?"
Tô An An lắc đầu: "Không phải." Đúng là mẹ con, hỏi y như nhau.
Bà chủ nghiêng đầu quan sát hai bóng người cách đó không xa, tiếc nuối nói: "Cô thấy hai người rất xứng đôi, còn tưởng là một đôi cơ."
Tô An An theo ánh mắt của bà ấy, cũng nhìn về phía bóng lưng thu hút ánh mắt cô nhất kia. Ngày hôm nay anh chỉ mặc một cái áo len màu nâu nhạt, lộ ra phần cổ, cúi đầu trầm tư, dáng vẻ chăm chú, không giống như dạy trẻ con, giống như đang nghiêm túc làm một chuyện lớn. Cô không khỏi nghĩ, có phải anh làm chuyện gì cũng nghiêm túc như vậy không?
Dòng suy nghĩ bị giọng của bà chủ cắt đứt: "Hôm nay cháu muốn ăn bánh cuộn khoai môn."
"Ừ, chỉ làm một cái, lời cho cháu rồi. Thế anh chàng kia thì sao?"
Anh nói tùy ý, Tô An An hơi lúng túng, ánh mắt lần lượt đảo qua các loại bánh, đều có vị ngọt. Hình như người đàn ông không thích ăn đồ ngọt, chỉ có cái bánh của cô là đỡ hơn một chút. Cô do dự một giây, cuối cùng lại lấy một cái bánh táo đỏ.
Lúc Tô An An bưng đĩa về bàn, bọn họ vừa mới kết thúc, bàn cũng được thu dọn sạch sẽ, chỉ có quyển “Tình hình khái quát ở Nhật Bản” của cô vẫn còn đặt trên mặt bàn.
Cô đặt đĩa xuống, đưa bánh cuộn khoai môn cho Thịnh Giang Bắc, bánh táo đỏ thì để lại cho bản thân.
Cậu nhóc nhanh nhẹn nhét bánh táo đỏ vào trong miệng, sau đó chạy ra ngoài chơi. Nhất thời trong góc phòng chỉ còn lại Tô An An và Thịnh Giang Bắc. Nhìn nhau không nói gì thì quá xấu hổ, Tô An An thử tìm chủ đề nói chuyện, nhớ tới những bông hoa đến nay vẫn được cắm trong bình, cô nói: "Ngài Thịnh, cảm ơn bó hoa hôm đó của ngài.”
Hoa mà Tô An An nói là hoa cưới của Giản Đan tuần trước. Cô vốn tưởng đã vô vọng, buổi tối sau tiệc cưới, ở chỗ hẻo lánh, trợ lý của anh đưa cho cô một bó hoa, chỉ nói là sếp Thịnh căn dặn.
Thịnh Giang Bắc vắt chéo chân, tư thế lười biếng nghiêng người tựa lưng vào ghế, gầm bàn chật hẹp khó cất chứa đôi chân dài, mái tóc ngắn tới mang tai, gọn gàng sạch sẽ, lộ ra vầng trán rộng đầy đặn. Anh gật đầu, không thèm để ý nói: "Vốn là của cháu."
Vốn là... Tô An An không khống chế được nghĩ lung tung, mặt nóng lên.
Cô nói sang chuyện khác: "Ngài Thịnh, sao hôm nay ngài lại ở đây?"
Anh trả lời đơn giản: "Nói chuyện ở câu lạc bộ trên lầu." Dứt lời, anh cầm lấy miếng bánh kia, nhẹ nhàng cắn một cái.
Tô An An gật đầu, nâng cốc cà phê, hút từng ngụm nhỏ như uống trà sữa, ánh mắt lại nhìn chằm chằm cái bánh ngọt trong tay anh, hồi hộp và chờ mong.
Chỉ thấy anh nhẹ nhàng cắn một miếng, nhíu mày lại, sau đó lại cắn một miếng.
Tô An An cẩn thận quan sát vẻ mặt của anh, không phân biệt được anh có thích hay không. Cô không nhịn được hỏi anh: "Bánh ăn ngon không?"
Thịnh Giang Bắc chỉ ăn nửa cái, rút khăn giấy bên cạnh ra lau tay, cụp mắt. Chỉ thấy anh khẽ gật đầu, chiếc khăn quàng màu sapphire kẻ sọc nhẹ nhàng vòng một vòng quanh cổ, hai vạt áo tùy ý nhét vào trong áo len, tăng thêm phần tự nhiên, thiếu chút chín chắn.
Cô nghe thấy anh nhẹ nhàng nói: "Cũng được, ngọt hơn một chút thì tốt."
--------------------
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Xin hỏi diện tích bóng ma tâm lý của em gái An.
An An thầm oán: Người già nên ăn ít ngọt một chút thì tốt hơn.