Ta và tỷ tỷ là song sinh. Thế nhưng, vận mệnh lại chia cắt chúng ta thành hai thái cực: tỷ ấy là Phượng Hoàng kiêu hãnh, là Thái tử phi được định sẵn, còn ta chỉ là cái bóng lu mờ. Từ thuở bé, tỷ ấy đã ngạo mạn tự xưng là Phượng Hoàng giáng trần, răn dạy ta phải luôn cúi đầu, đừng bao giờ nhen nhóm chút ganh tỵ. Ngày trọng đại ấy, ngày tỷ ấy bước chân vào cung với tư cách chủ nhân tương lai, sợ ta làm hỏng tương lai vàng son, tỷ ấy không ngần ngại giáng một đòn trí mạng, đẩy ta vào màn đêm bất tỉnh. Khi tỉnh lại, ánh mắt ta choáng váng trước khung cảnh vàng son rực rỡ của một đại điện nguy nga. Ta tự hỏi liệu đây có phải là giấc mộng hoàng lương, hay một trò đùa nghiệt ngã của số phận. Trên tay ta, một bức thư đỏ thắm, kiêu hãnh và lạnh lùng như chính người viết ra nó, hiện rõ dòng chữ định mệnh: "Phượng Hoàng cần bay lượn giữa trời cao. Vị Hoàng Thượng này, ta nhường lại cho muội. Còn cả thế giới hoa lệ này, tất cả sẽ thuộc về ta!"