Chương 28: Lựa chọn mua sắm

Tình Yêu Tự Do Thập Niên 70

Chương 28: Lựa chọn mua sắm

Tình Yêu Tự Do Thập Niên 70 thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong huyện chỉ có duy nhất một quán ăn quốc doanh, quy mô rất lớn, chiếm ba gian mặt tiền và cao hai tầng, khách khứa vẫn tấp nập không ngừng.
Đối với mọi người, đây là nơi có thể ăn thịt mà không cần dùng phiếu, nhưng giá cả khá đắt đỏ, một tháng ăn được một lần đã là tốt lắm rồi.
Thẩm Kiều ngồi xuống, nghĩ rằng mỗi năm chắc chỉ có thể đến đây một lần, rồi nói: "Chúng ta cứ gọi thịt và cơm đi."
Trịnh Trọng thấy cô đã chọn được chỗ ngồi, liền đi đến quầy gọi món, lát sau bưng đồ ăn về nói: "Ăn đi."
Rồi anh dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn quanh.
Thẩm Kiều hiếu kỳ hỏi: "Sao vậy?"
Trịnh Trọng nói: "Rất nhiều người gọi rau."
Ở đây, một đĩa rau xào đã mất 1 hào, vậy mà vẫn có người bỏ tiền ra ăn thứ này.
Thẩm Kiều hiểu ý, nói: "Bởi vì rau cũng cần có phiếu."
Cô lại nói: "Em nhớ lúc còn nhỏ, có một dạo cà chua cũng cần phiếu, cửa hàng rau chỉ có cải thảo và củ cải trắng."
Hầu như toàn là những thứ đó, ăn đến mức sắc mặt người ta tái nhợt.
Vùng này không có tuyết, trong những ngày đông cũng không thiếu rau xanh để ăn.
Trong mắt người ở đại đội, bỏ tiền mua rau có thể hiểu được vì người thành phố không có cách nào khác, nhưng ở đây, mà bỏ một hào để ăn rau xanh xào, thực sự là chuyện không tưởng.
Trịnh Trọng ít nhiều cũng nghe người ta nói cuộc sống ở thành phố cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng trong tưởng tượng của mọi người thì nó vẫn tốt hơn ở quê gấp nghìn lần, anh nói: "Hóa ra là như vậy."
Ít nhất là có thể tiêu số tiền này, trong mắt anh vẫn là điều ghê gớm, dù sao anh tuyệt đối không đành lòng.
Thẩm Kiều cũng không đành lòng, cô nghĩ đến việc mình có nửa phần đất trồng rau, có thể nói là lấy mãi không hết dùng mãi không cạn, vào lúc này đương nhiên là ăn thịt thì có lợi hơn.
Cô nói: "Chúng ta ăn thịt."
Trịnh Trọng rất thích cô nói "chúng ta", giống như trên đời này chỉ có hai người họ là một phe vậy.
Anh hỏi: "Em thích ăn mỡ hay ăn nạc?"
Thẩm Kiều thầm nghĩ, kén ăn là một thói quen rất không tốt, nhưng ai cũng có sở thích riêng, lúc có quyền lựa chọn thì ai mà không muốn cơ chứ.
Nhưng cô vẫn nói: "Anh nói trước đi."
Trịnh Trọng rơi vào thế khó xử, cố gắng tìm kiếm manh mối trên mặt cô, kết quả chẳng phát hiện được gì.
Anh lấy bụng ta suy bụng người, cảm thấy mọi người đều thích một chút mỡ, nghĩ ngợi rồi nói: "Ăn nạc."
Đáng tiếc là anh thực sự không có tài năng nói dối, Thẩm Kiều nhìn thấu ngay, nói: "Vậy chúng ta giống nhau rồi."
Không phải, sao lại giống nhau được.
Trịnh Trọng hơi luống cuống nói: "Thực ra, anh thích ăn mỡ hơn."
Thẩm Kiều kéo dài giọng đầy hàm ý: "Vậy là anh lừa em à?"
Trịnh Trọng cuống đến mức sắc mặt biến sắc, nói: "Anh không cố ý đâu."
Lại không biết phải giải thích thế nào.
Thẩm Kiều không trêu anh nữa, nói: "Cho nên lần sau đừng như vậy nữa."
Cô hiếm khi nghiêm túc nói: "Em cảm thấy cần thành thật, đúng không?"
Trịnh Trọng cảm thấy là do mình khiến cô không vui, người vốn trầm mặc lại càng ít nói hơn, chỉ lầm lì gật đầu, đến cả hương vị thịt cũng quên mất, trông như đang nhai sáp vậy.
Thẩm Kiều khẽ đá chân anh dưới gầm bàn, nói nhỏ: "Anh thấy em rất quan trọng, em cũng thấy anh rất quan trọng."
Mọi thứ trên đời này đều có qua có lại, thứ cô có thể đáp lại tấm lòng chân thành chỉ có tình cảm tương xứng, câu nói "Anh càng thích em hơn" của Trịnh Trọng chẳng sai chút nào.
Chỉ nhìn lông mày anh giãn ra ngay lập tức là biết tâm trạng đã khá hơn nhiều.
Thẩm Kiều cảm thấy hài lòng, nói: "Em cũng muốn ăn hai miếng mỡ."
Ăn nhiều quá sẽ dễ ngấy, không ngon bằng thịt nạc.
Trịnh Trọng đưa hết cho cô cũng được, nhưng không nói gì thêm, anh dường như đã hiểu được ý của cô, đó là một kiểu ý chí không muốn độc chiếm bất cứ thứ gì.
Anh có một linh cảm, nếu mình cứ tiếp tục theo cách nghĩ cũ, Thẩm Kiều sớm muộn gì cũng sẽ không cần anh nữa, đây là chuyện anh không cách nào chấp nhận được.
Thẩm Kiều không ngờ chỉ trong chốc lát ngắn ngủi, anh lại nghĩ nhiều việc đến thế.
Cả tâm trí cô chỉ có thịt, miệng nhai chóp chép như một loài động vật nhỏ, đến cả đôi mắt cũng trở nên linh động hơn.
Nhưng dù cô có thích đến mấy thì sức ăn cũng có hạn.
Chẳng bao lâu sau cô đã ợ hơi rồi nói: "Không ăn nổi nữa rồi."
Trịnh Trọng kinh ngạc hỏi: "Có thế thôi sao?"
Anh lúc này mới chỉ no được nửa bụng thôi đấy.
Thẩm Kiều nói quá lên: "Ăn nữa chắc em nôn mất."
Thế thì coi như chưa ăn, thật là lợi bất cập hại.
Trịnh Trọng nói: "Vậy anh ăn tiếp vậy."
Thẩm Kiều nhìn anh ăn từng miếng từng miếng, dáng vẻ thực ra hơi thô lỗ.
Nhưng cô lại thấy rất đáng yêu, thầm nghĩ có lẽ đây chính là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, liền nói: "Anh ăn chậm thôi, cẩn thận kẻo nghẹn."
Trịnh Trọng làm gì cũng nhanh, từ trước đến nay ăn cơm đều là vài miếng đã hết sạch, hôm nay là vì hương vị của thịt nên tốc độ đã chậm lại rồi.
Anh nuốt thức ăn trong miệng xuống nói: "Không sao đâu."
Lời vừa dứt đã ho lên một tiếng, không biết là bị sặc cái gì đó.
Thẩm Kiều đưa tay định vỗ lưng cho anh, thấy anh ho càng lúc càng mạnh, vội vàng rót nước cho anh uống.
Trịnh Trọng cảm giác trên lưng như nặng ngàn cân, hơi ấm từ lòng bàn tay đó xuyên qua lớp áo mỏng, giống như có một ngọn lửa đang bùng cháy hừng hực trên người anh.
Nhưng cái nóng này lại khiến anh nổi da gà.
Thẩm Kiều nhìn bộ dạng này của anh, vừa buồn cười vừa bất lực nói: "Cũng đâu còn là trẻ con nữa, ăn cơm mà để đến nông nỗi này."
Trịnh Trọng vô thức đưa tay gãi gãi sau gáy, sau khi lấy lại hơi thở mới nói: "Anh không cẩn thận thôi."
Trong lúc hai người trò chuyện, trên bàn toàn đĩa trống, Thẩm Kiều cảm thấy bát đĩa này chẳng cần phải rửa lại, đã rất sạch rồi.
Cô nghiêng đầu nhìn, thói quen sinh hoạt của mọi người đều vậy, thời buổi này nhà nào mà để thừa cơm, người già đều sẽ mắng là bị trời đánh cho xem.
Cô hỏi: "Anh ăn no chưa?"
Luôn cảm thấy một người cao to thế này, ăn bao nhiêu cũng chỉ như dắt răng mà thôi.
Trịnh Trọng đáp: "No rồi."
Lại còn là ăn thịt đến no căng bụng, anh cảm thấy cơ hội kiểu này, cả đời chắc chỉ có một không hai.
Đương nhiên, tiền cũng tiêu không ít.
Thẩm Kiều đi trên phố, bước chân chậm rãi, nói: "Bây giờ anh cũng là người không còn một xu dính túi rồi."
Tiền vốn dĩ mang đi là để tiêu, đối với Trịnh Trọng thì đó không phải là chuyện quan trọng nhất, nhưng anh tiếc vì không thể mua thêm chút đồ cho Thẩm Kiều, nói: "Vốn dĩ định mua quần áo mới cho em."
Trong giọng nói ít nhiều có chút tiếc nuối.
Thẩm Kiều vốn chẳng thiếu quần áo, nói: "Em có nhiều lắm rồi."
Cô có nhưng làm sao giống được.
Trịnh Trọng đáp: "Không phải do anh mua."
Ai mua thì cũng mặc lên người thôi, Thẩm Kiều kéo vạt áo anh và nói: "Vậy thì để sau này hãy mua cho em, được không?"
Trịnh Trọng không thể nói không được, gật đầu "Ừ" một tiếng.
Anh chạm vào túi của mình, ngẫm nghĩ thấy còn hơn ba đồng tệ, tính ra cũng là một khoản tiền lớn, nên mua cái gì thì tốt nhỉ? Anh đưa mắt nhìn xung quanh, cái gì cũng cần có phiếu, chỉ còn biết thở dài.
Thẩm Kiều nghe thấy tiếng động liền quay đầu nhìn anh, hỏi: "Sao vậy?"
Trịnh Trọng do dự nói: "Anh muốn mua chút đồ tặng em."
Việc này sắp trở thành tâm nguyện của anh rồi.
Thẩm Kiều có chút bất lực, giữa đôi mày rạng rỡ ý cười nói: "Được, để xem chúng ta có gì nào."
Những thứ không cần phiếu cũng chẳng phải là không có, hầu hết đều khá đắt đỏ một chút.
Thẩm Kiều nhìn xung quanh một lúc, cuối cùng dừng mắt lại ở cửa hàng sách, nói: "Hay là mua hai cuốn truyện tranh liên hoàn đi."
Dưới quê thiếu trò giải trí, mọi người qua lại cũng chỉ có cuốn ngữ lục của vĩ nhân, loại truyện tranh liên hoàn [1] này rất thịnh hành.
[1] truyện tranh liên hoàn hay liên hoàn họa (chữ Hán giản thể:
连环画) là thuật ngữ để gọi những bộ truyện tranh cổ truyền trong xã hội Trung Quốc. Liên hoàn họa xuất hiện vào đầu thế kỉ 20 và được coi như là tiền thân của manhua. – Nguồn: Wikipedia
Có điều cũng không rẻ, một cuốn cũng mất mấy hào.
Trịnh Trọng nhìn hai chữ "Cửa hàng sách", nhớ lại chuyện hồi nhỏ.
Anh trai anh là Trịnh Tuấn Phong rất có thiên phú học hành, không chỉ đọc một lần là nhớ mà còn rất giỏi suy luận.
Đó là dạo sau khi lập quốc không lâu, khắp nơi đều đề xướng xóa mù chữ, trường tiểu học ở thôn không thu học phí, trẻ con cùng tuổi đều có thể đi học, nhà nào cũng có anh chị em tụ tập trong một lớp học, Trịnh Trọng cũng đi nghe giảng cùng anh trai.
Đó thực sự là sự tương phản rõ rệt.
Vì vậy, Trịnh Trọng từ lâu đã biết mình không thông minh, dẫn đến việc anh đối với mọi thứ liên quan đến học tập đều có một nỗi sợ hãi vô hình, huống chi là vào cửa hàng sách, thực sự là lần đầu tiên trong đời.
Thẩm Kiều thấy anh do dự, biết trong đội có rất nhiều nhà đến cả một món đồ có chữ cũng không có, chưa bao giờ mua những thứ không dùng để ăn hay để mặc.
Hai tay cô vô thức vân vê vạt áo, nói: "Hay là đổi cái khác đi."
Trịnh Trọng từ trong hồi ức sực tỉnh, hỏi: "Tại sao lại đổi?"
Thẩm Kiều đoán ý anh, cảm thấy cũng không giống như là không muốn, liền nói: "Hình như hơi lãng phí tiền."
Chuyện này có gì mà lãng phí chứ, Trịnh Trọng nói: "Anh tự nguyện mà."
Có vài phần hơi ngang ngược.
Thẩm Kiều phì cười rồi nói: "Vậy chúng ta vào đi."
Cửa hàng sách chỉ có một tầng, trên kệ xếp ngay ngắn đủ các loại sách.
Thẩm Kiều chúi đầu vào đống truyện tranh liên hoàn, chọn cuốn mình muốn nhất, bên cạnh cô toàn là trẻ con, tầm bảy tám tuổi, bọn trẻ lúc nào cũng hào hứng với những thứ này nhất.
Trịnh Trọng thực ra hơi sợ trẻ con, nghĩ ngợi rồi nói: "Anh đi dạo một vòng."
Thẩm Kiều ậm ừ đáp lại, mắt dán chặt vào mấy cuốn truyện tranh liên hoàn.
Trịnh Trọng nói là đi dạo, nhưng cũng chỉ đứng cách đó không xa để nhìn.
Nhưng cứ đứng không thì hơi giống kẻ ngốc, anh tiện tay rút một cuốn sách định lật xem thử, kết quả nhìn đi nhìn lại toàn là chữ, số chữ anh nhận biết được chẳng là bao, càng lộ rõ mình là người mù chữ.
Anh thở dài, biết rõ thanh niên trí thức đều là người có văn hóa, chỉ riêng điều này thôi anh dường như sẽ mãi chẳng theo kịp, làm sao có thể tự tin cho nổi đây.
Thẩm Kiều chọn xong thứ mình muốn liền đi tìm anh, thấy anh cầm cuốn sách ngẩn người, hỏi: "Sao vậy?"
Trịnh Trọng cũng ngại không dám nói mình không biết chữ, bảo: "Xem tùy tiện thôi."
Thứ anh xem tùy tiện chính là một cuốn sách giáo khoa Ngữ văn cấp hai cũ kỹ, cũng không biết là ai để ở đó.
Thẩm Kiều lấy sách từ tay anh, nói: "Em còn chưa được học cấp hai đâu."
Cô tốt nghiệp tiểu học đúng lúc gặp ba năm gián đoạn học tập, sau khi đi học lại không bao lâu thì xuống nông thôn, học vấn này trong số các thanh niên trí thức thực ra là rất thấp, chỉ là mấy năm nay cũng chẳng ai quan tâm đến những điều đó mà thôi.
Trịnh Trọng nghe ra cô có chút tiếc nuối, nói: "Anh cũng chỉ mới học được hai năm thôi."
Học tiểu học thì không mất tiền, nhưng học phí cũng chỉ là một khoản nhỏ, anh ngay từ lúc nhỏ tuổi đã là một lao động giỏi, sớm hôm ra đồng ruộng.
Cả hai dường như đều cảm thấy tiếc nuối, Thẩm Kiều đề nghị: "Vậy anh có muốn học lại không?"
Trịnh Trọng nhìn cô, nói: "Muốn chứ."
Ngay cả chính anh cũng biết, mục đích là vì cô nhiều hơn.
Thẩm Kiều cúi người tìm kiếm, tìm thấy một bộ giáo trình tiểu học hoàn chỉnh, nói: "Vậy em dạy anh."
Trịnh Trọng chỉ mải nhìn cô, lúc này mới nói: "Sách anh có."
Đó là những thứ từ rất nhiều năm trước rồi, anh cảm thấy học vấn là thứ rất thiêng liêng, không dám làm gì hư hại chúng.
Thẩm Kiều ngạc nhiên kêu "ồ" một tiếng, thầm nghĩ anh chắc chắn rất khao khát học tập.
Cô bèn chuyển sang đề nghị: "Vậy chúng ta mua sách cấp hai đi, em học một chút, sau này sẽ dạy anh."
Cô nhớ hồi tiểu học thành tích của mình khá tốt, nếu không phải vì những biến cố bất ngờ, đáng lẽ đã được học cấp hai, cấp ba, nhưng cuộc đời là vậy, dường như ở mỗi ngã rẽ đều có một kết quả khác nhau.
Cô chạm vào những cuốn sách, trong ánh mắt lộ ra chút hoài niệm.
Trịnh Trọng cảm thấy mua những thứ này rất tốt, ít nhất có thể bù đắp phần nào sự tiếc nuối của cô.
Thẩm Kiều đặt chồng sách lên quầy trước mặt nhân viên bán hàng, nghe tiếng bàn tính gẩy lạch cạch, trong lòng vừa xót tiền vừa nói: "Chúng ta nhất định phải học hành cho tốt."