85. Chương 85: Học kỳ mới

Tình Yêu Tự Do Thập Niên 70

Chương 85: Học kỳ mới

Tình Yêu Tự Do Thập Niên 70 thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy ngày tiếp theo, Trịnh Trọng cứ như đi làm công, đến nhà giáo sư Trần Nông Canh làm việc.
Nói là làm việc cũng không đúng, theo ý của chính giáo sư Trần, ông định làm một thửa ruộng thí nghiệm nhỏ trong sân.
Ông cho rằng các yếu tố ảnh hưởng đến mùa màng không chỉ là hạt giống, mà việc trồng trọt, bón phân, tưới nước cũng rất quan trọng, mỗi chi tiết nhỏ đều phải tự tay làm mới được.
Vì vậy, Trịnh Trọng nói là trồng trọt, nhưng thực chất là đang học hỏi từ ông, ngay cả sau khi khai giảng cũng không dừng lại.
Qua ngày hai mươi mốt tháng Giêng, các trường lần lượt khai giảng, sinh viên ùn ùn trở lại trường.
Các trường đại học ở Phổ Hóa đều được xây dựng rất tập trung, khu vực này nhanh chóng trở thành điểm nóng thu hút các hộ kinh doanh cá thể.
Cũng không biết ai là người bắt đầu, nhưng một con phố ăn vặt dần hình thành ở cổng phụ của trường Đại học Sư phạm.
Dù sao thì thanh niên trí thức cũng đã ồ ạt trở về thành phố, mà không phải ai cũng có việc làm, ngay cả chính sách của thủ đô cũng bắt đầu khuyến khích tự lực cánh sinh, phòng quản lý đô thị cũng nới lỏng hơn.
Việc này giúp sinh viên có thêm nhiều nơi để ăn uống vui chơi. Thẩm Kiều cứ có lớp buổi tối là chiều tan học cô lại đi tìm đồ ăn.
Có lúc là hẹn với Trịnh Trọng, ví dụ như hôm nay.
Hai vợ chồng gặp nhau ở quán bún nồi đất, gọi món xong ngồi xuống trò chuyện.
Thẩm Kiều tinh mắt, vỗ nhẹ vào ống quần anh nói: "Lại đi đào đất à?"
Trịnh Trọng gật đầu nói: "Nếu không nhanh thì trời sắp mưa xuân rồi."
Sinh viên trường Đại học Nông Lâm cũng không thể chỉ nói lý thuyết suông. Năm ngoái là khóa sinh viên đầu tiên sau khi khôi phục kỳ thi đại học, mọi thứ hỗn loạn, chưa kịp sắp xếp gì. Năm nay trường bắt đầu tận dụng những mảnh đất trống trong trường, không dùng sức lao động trai tráng này thì thật phí.
Đây cũng được coi là đi học, chỉ là ngày nào người cũng lấm lem bùn đất.
Thẩm Kiều cười nói: "Cũng giống như thời ở đại đội nhỉ."
Trịnh Trọng cũng thấy vậy, nói nhỏ: "Anh thích học những lớp như thế này."
Đất đai cho anh cảm giác thân thuộc, dường như đó mới là một phần không thể tách rời trong vận mệnh của anh.
Thẩm Kiều búng trán anh nói: "Anh đó, chỉ là anh quá siêng năng thôi."
Lên lớp thì cuốc đất cho trường, tan học lại đến nhà giáo sư Trần ươm mầm, dường như không biết mệt là gì.
Tuy nhiên, đối với Trịnh Trọng mà nói thì đúng là chuyện nhỏ. Ở đại đội anh làm từ sáng đến tối, ở trường còn có thời gian ngồi trong lớp học. Đối với anh, ngồi yên chính là nghỉ ngơi, có điều tinh thần căng thẳng hơn trước rất nhiều, chỉ sợ bỏ lỡ một câu là không theo kịp. Vung cuốc ngược lại trở thành sự thư giãn lớn nhất.
Lịch trình của anh bận rộn như vậy không thấy xót cho mình, ngược lại còn xót cho Thẩm Kiều: "Em còn đi dạy thêm có mệt không?"
Thẩm Kiều bật cười, nói: "Một tuần có hai buổi thôi mà."
Lịch học của học kỳ mới không căng thẳng như học kỳ trước, mỗi tuần cô đều có hai buổi tối rảnh rỗi, sẽ đúng giờ đến dạy cho Cầm Cầm. Một buổi học được 2 hào, kiếm tiền mà lòng cô phơi phới.
Trịnh Trọng cảm thấy có chút áy náy vì không thể đưa đón cô, nói: "Nhưng em phải tự đi một mình."
Bây giờ mới đầu xuân, năm sáu giờ trời đã khá tối.
Thẩm Kiều đúng là sợ tối thật, nhưng cô nói: "Ở đại đội tối om, đến cái đèn cũng không thấy em mới sợ, Phổ Hóa sáng trưng."
Dù là tám chín giờ, hai bên đường vẫn có đèn đường, biển hiệu của bao nhiêu cửa hàng đều sáng, nhà Cầm Cầm lại ở trong khu tập thể quân đội, đến con ruồi cũng không vào được.
Trịnh Trọng chỉ là bất an vì lời hứa mình không làm được, mím môi không nói.
Trông anh còn giống người bị tủi thân hơn, Thẩm Kiều chống nạnh nói: "Phải là anh an ủi em mới đúng chứ."
Nhưng dáng vẻ hùng hổ của cô khiến cái đầu vốn không lanh lợi của Trịnh Trọng càng thêm rối bời.
Anh ngập ngừng nói: "Anh nhất định sẽ đón em, và cố gắng hết sức để đưa đón em."
Đón thì chắc chắn phải đón rồi, tan học muộn như vậy mà.
Thẩm Kiều gật đầu nói: "Đương nhiên rồi."
Lại chọc vào mu bàn tay anh nói: "Không thì cô vợ xinh đẹp thế này, anh yên tâm được sao?"
Trịnh Trọng đúng là không yên tâm, trong mắt lộ rõ vẻ lo lắng.
Nhưng lớp học của anh thực sự quá nhiều, đặc biệt là gần đây ngày nào cũng cắm mặt ngoài đồng, hoàn toàn không có thời gian rảnh.
Cả hai đều biết, điều quan trọng nhất lúc này là việc học của mỗi người.
Tương lai họ có được phân công về cùng một nơi hay không đều dựa vào những điều này, không thể không cố gắng.
Vì vậy anh không nói về chuyện này nữa, chỉ nói: "Anh sẽ cố gắng."
Thẩm Kiều mỉm cười, đợi nồi bún được bưng lên liền gắp một miếng thịt từ bát anh nói: "Cái này coi như bồi thường cho em là được."
Cũng không phải là thèm ăn, chỉ là làm vậy có thể khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn.
Một phần bún như vậy, thực ra cũng chỉ có hai miếng thịt đó. Trịnh Trọng muốn gắp nốt phần còn lại cho cô, bị cô lườm một cái không dám nói gì.
Thẩm Kiều hài lòng uống cạn nước dùng, thì thấy anh đã ăn đến bát thứ hai, không nhịn được nói: "Chả trách anh khỏe thế."
Sức ăn này phải bằng ba người khác.
Ngay cả khi ở đại đội, Trịnh Trọng cũng luôn tự mình ăn no.
Anh mơ hồ nhớ hồi nhỏ thường bị bố mẹ phàn nàn về chuyện này, vì lúc đó anh vẫn chưa phải là một lao động chính, mà ăn đã nhiều hơn những đứa trẻ bình thường, ngày nào cũng kêu đói, kêu nhiều thì bị đánh.
Đương nhiên, mấy năm đó đều không khá giả, nhà nào cũng bữa đói bữa no, người như anh chắc chắn khiến người ta không vừa lòng.
Nhưng Thẩm Kiều sẽ nói: "Ăn thêm một bát nữa đi."
Việc có nỡ lòng nào không và có điều kiện hay không thực ra là hai chuyện khác nhau.
Thẩm Kiều tìm mọi cách chăm sóc sức khỏe của anh, đặc biệt chú ý đến chuyện ăn uống, quả quyết rằng anh từ nhỏ đã kiếm công điểm như vậy chắc chắn đã ảnh hưởng đến sức khỏe nền tảng, mặc dù trông anh khỏe như trâu.
Anh nói: "Ăn không nổi nữa."
Thẩm Kiều nghi ngờ nhìn anh hai cái, hỏi: "Thật không?"
Trịnh Trọng bất đắc dĩ nói: "Không phải em muốn ăn bánh à?"
Thẩm Kiều hiểu ý nói: "Em chỉ cắn vài miếng thôi."
Cái bánh to như vậy, một mình cô chắc chắn không ăn hết, nhưng lại thèm đủ thứ đồ ăn, ngày nào cũng đứng ở đầu phố hít hà, do dự mãi. May mà có một người chồng ăn được tất cả, chỉ cần cười ngọt ngào với anh, dường như mọi phiền não trên đời đều tan biến.
Trịnh Trọng cầm chiếc bánh cô đã cắn, tiễn cô vào cổng trường rồi mới đi về phía trường Nông Lâm.
Anh đi thong thả, bỗng có người từ phía sau choàng tay qua cổ anh nói: "Này, ăn gì ngon thế."
Cậu ta vốn tùy tiện, ghé sát vào định cắn một miếng bánh của Trịnh Trọng, khiến anh vội vàng né ra nói: "Vợ tôi ăn rồi."
Người kia dừng lại nói: "Sao anh không nói sớm chứ."
Trịnh Trọng nghĩ thầm cũng có cho mình cơ hội đâu, bất đắc dĩ nói: "Trần Bồi Hoa, cậu bớt cái trò vừa ăn cướp vừa la làng đi."
Đúng vậy, người này chính là Trần Bồi Hoa ngồi cùng toa tàu với Trịnh Trọng và bạn bè năm ngoái. Cả hai đều học ở khoa Nông học của trường Nông Lâm, là bạn học lớp bên cạnh, quan hệ vẫn luôn thân thiết.
Trần Bồi Hoa tính tình cởi mở, nhún vai làm như không nghe thấy, nói: "Vợ chồng gì mà ngày nào cũng dính lấy nhau."
Trịnh Trọng im lặng một lát rồi nói: "Vậy không cần giới thiệu bạn qua thư cho cậu nữa nhé?"
Bạn qua thư, thực chất là cách nói bóng gió về việc tìm đối tượng.
Mặc dù các trường đều có lệnh cấm sinh viên yêu đương, nhưng vẫn không ngăn được trái tim khao khát yêu đương của những người trẻ tuổi. Tiếc là tỷ lệ nam nữ ở trường Nông Lâm mất cân đối nghiêm trọng, thấy trường Sư phạm đối diện đa số là nữ, Trần Bồi Hoa liền sốt sắng, xin tha: "Anh ơi, mình đừng thù dai thế chứ."
Trong môi trường tự do và có nhiều bạn bè đồng trang lứa, con người ít nhiều cũng sẽ thay đổi.
Trịnh Trọng so với trước đây đã cởi mở hơn nhiều, anh nói: "Cứ thích đấy."
Cái người này bị sao vậy trời.
Trần Bồi Hoa huých nhẹ vào anh một cái nói: "Chỉ biết khúm núm trước mặt vợ thôi."
Trịnh Trọng không cho rằng đó là khuyết điểm, cũng không giống những người đàn ông khác cứ phải giữ thể diện, anh chưa bao giờ phủ nhận sự phục tùng vô điều kiện của mình trước mặt Thẩm Kiều, dù chỉ là lời nói đùa giữa bạn bè cũng nói: "Đúng vậy."
Trần Bồi Hoa kêu gào một tiếng nói: "Trọng sắc khinh bạn."
Hai người vừa nói vừa cười đi vào trường, đợi đến khi chuông vào lớp vang lên mới tách nhau ra.
Vì dáng người cao, Trịnh Trọng thường tự giác ngồi ở cuối lớp, sợ che mất chỗ của người khác.
May mà thính giác và thị lực của anh đều tốt, dù ngồi ở hàng sau cũng không ảnh hưởng đến việc học.
Nhưng trong mắt giáo viên thì lại khác.
Công bằng mà nói, một lớp có nhiều sinh viên như vậy, giảng viên nào cũng không thể quan tâm chu đáo hết được. Những sinh viên được chú ý nhiều thường là những người có thành tích tốt nhất hoặc kém nhất, hoặc là những người thường ngày tích cực thể hiện bản thân. Tiếc là cả hai điều này Trịnh Trọng đều không có, trước đây tự nhiên cũng không có giảng viên nào đặc biệt để ý đến anh.
Nhưng học kỳ này tình hình đã cải thiện đáng kể.
Kể từ khi anh thường xuyên lui tới nhà giáo sư Trần, mọi thứ đã trở nên khác biệt.
Khu tập thể giáo viên liền kề nhau, giáo sư Trần lại là một chuyên gia nổi tiếng. Nhiều giảng viên trẻ, kinh nghiệm còn non đều phải đến thỉnh giáo ông, những người thường xuyên qua lại đương nhiên nhận ra trong nhà ông có thêm một sinh viên.
Cơ hội để một người nổi bật đôi khi đến một cách lặng lẽ như vậy. Chính Trịnh Trọng cũng cảm nhận được những ánh mắt lúc có lúc không đang đổ dồn về phía mình.
Anh có một đặc điểm, đó là không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, hay nói đúng hơn là không biết cách biểu lộ.
Đặc điểm này khiến anh lúc này trông càng giống như người không màng vinh nhục, không vì được danh sư coi trọng mà kiêu ngạo.
Đương nhiên, sau này khi tự mình biết được lời nhận xét này, anh đã giật giật khóe miệng ở nơi không ai nhìn thấy.
Nhưng anh thực sự cũng không quan tâm người khác nhìn mình thế nào, vẫn đúng giờ đến nhà giáo sư Trần làm việc, quan tâm đến tiến độ ươm mầm.
Ngược lại, giữa các bạn học dần có vài lời đồn đại, tìm hiểu bí mật giúp anh nổi bật.
Sau đó Trịnh Trọng cảm thấy mình được ông trời ưu ái, thậm chí còn nghĩ hay là hôm nào đi lễ chùa một chuyến.
Ý tưởng này được Thẩm Kiều tán thành, vì cô đã sớm để mắt đến ngôi chùa Phượng Minh trên núi Phượng Minh của thành phố, mới mở cửa trở lại, dự định làm một chuyến leo núi.
Núi Phượng Minh có độ cao không thấp, thỉnh thoảng có vài năm mùa đông còn có tuyết rơi, suốt đường đi toàn là bậc thang.
Thẩm Kiều hăm hở rời khỏi nhà, nửa tiếng sau thì hoàn toàn kiệt sức, vịn vào một cái cây thở hổn hển.
Trịnh Trọng mở nắp chai nước cho cô nói: "Uống một ngụm đi."
Thẩm Kiều vô cùng xấu hổ vì những lời hùng hồn của mình dưới chân núi lúc nãy, nói: "Em còn nghĩ sẵn cả thơ để đọc khi lên núi rồi."
Kết quả là ngọn núi này vẫn còn ở tít tắp trên cao, thật là mất mặt.
Trịnh Trọng chỉ thấy cô đáng yêu, nghĩ một lát rồi hỏi: "Vậy còn leo nữa không?"
Thẩm Kiều nghỉ một lát đã hồi sức, nói: "Leo, nhất định phải leo."
Cứ thế vừa đi vừa nghỉ, cuối cùng cũng lên đến đỉnh núi.
Thẩm Kiều ngồi trên ghế dài nói: "'Hội đương lăng tuyệt đỉnh, nhất lãm chúng sơn tiểu'." [1]
[1] là hai câu thơ cuối trong bài Đại Tông phù như hà (
岱宗夫如何
) c
ủa Đỗ Phủ, tạm dịch: Được dịp lên tận đỉnh cao chót vót, ngắm nhìn mới thấy núi non chung quanh đều nhỏ bé. – Nguồn: thivien.net
Câu này vốn nên đọc khi đối diện với núi non, tiếc là bây giờ cô hoàn toàn không có sức để đứng, khí thế ít nhiều cũng giảm đi.
Trịnh Trọng ngồi xổm lấy khăn tay lau mồ hôi cho cô, lại đưa nước, lại lấy bánh mì, vô cùng ân cần, thậm chí còn bóp bóp bắp chân cho cô, cũng chẳng màng ngắm cảnh, chỉ có nhịp thở đều đặn mới cho thấy sự bình tĩnh của anh.
Thẩm Kiều nhìn anh tay chân luống cuống, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Cô đầy yêu thương nói: "Anh cũng ngồi một lát đi."
Trịnh Trọng không hề mệt, nói: "Em đừng nói nữa."
Để thở đều lại rồi hẵng nói.
Thẩm Kiều đấm nhẹ vào đùi mình, mặt nhăn nhó nói: "Ngày mai chắc chắn không đi nổi."
Có thể nói là tự tìm khổ.
Trịnh Trọng trước nay không đánh giá thấp sự yếu đuối của cô, nói: "Không sao, anh sẽ đưa em đến lớp."
Thế thì đúng là sợ "sát thủ uyên ương" không tìm đến. Thẩm Kiều nghĩ đến thầy Trương là lại thấy sợ, nói: "Lại bị gọi lên phòng giáo vụ bây giờ."
Đó không phải là chuyện đùa.
Trịnh Trọng đành bất đắc dĩ thở dài, về nhà lại càng xoa vai đấm chân cho cô nhiều hơn.